Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 423 Ma thú Vương tộc
Cập nhật lúc: 2026-05-02 10:49:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên đại Đông nhi dìu Hoàng Bắc Nguyệt, trong mắt né một tia sắc lạnh: “Tu La vương trọng thương, g.i.ế.c , đây là cơ hội !”
“Không cần, cứu , thể vong ân phụ nghĩa.” Hoàng Bắc Nguyệt bắt tay Thiên đại Đông nhi, sợ nàng thật sự sẽ động thủ.
Thiên đại Đông nhi lạnh lùng , thấp giọng : “Ta chỉ thế thôi, ngươi cần gì sốt ruột như ?”
Hoàng Bắc Nguyệt mím môi : “Đi.”
Thiên đại Đông nhi dìu nàng, nặng nề cất bước rời khỏi lùm cây lầy lội.
“Hoàng Bắc Nguyệt!” Phong Liên Dực bóng lưng nàng hô to.
Nàng bộ thấy, chỉ bước nhanh hơn, nhanh biến mất ở cơn mưa mù mịt.
Hắn cúi đầu, nôn một b.úng m.á.u xuống nước bùn, cúi đầu ho khan ngừng.
“Vương.” Lệ Tà khi nào xuất hiện chậm rãi tới, hình còn khổng lồ như , biến thành bình thường, váy dài phất phơ giữa trời mưa, tựa như tiên giáng trần.
“Đi bắt cô trở !” Phong Liên Dực thấp giọng hạ lệnh, hung hăng đ.ấ.m nước bùn.
Lệ Tà chậm rãi : “Nha đầu là Vua của lính đ.á.n.h thuê, e là sẽ uy h.i.ế.p Thành Tu La, bằng hôm nay diệt cỏ tận gốc”.
“Ngươi dám!” Phong Liên Dực nghiến răng nghiến lợi , toát khí thế của Tu La vương.
Lệ Tà một cái, trong ánh mắt là mang theo thương xót sầu bi, chỉ chậm rãi mở miệng, “Vương, ngài sinh lòng ái mộ.”
Sinh lòng ái mộ?
Những chữ là cấm kỵ ở Thành Tu La, là vương, thể sinh lòng ái mộ?
Phong Liên Dực kinh ngạc trong nước bùn, mơ hồ thấy hình ảnh chính . Vẻ mặt bi thống, thống khổ bàng hoàng là ?
“Sau khi đoạn tuyệt tình ái thể sinh lòng ái mộ?” Điểm , Lệ Tà trăm mối vẫn cách giải. “Chuyện , thuộc hạ sẽ giấu Âm Hậu cùng Minh, nhưng thuộc hạ nghĩ đại khái giấu lâu, Minh tự nhiên sẽ .”
Phong Liên Dực trầm mặc gì, đáy mắt âm lãnh màu tím chút e ngại.
Không ai đang suy nghĩ cái gì, mà ngay cả triệu hồi thú Lệ Tà của cũng rõ.
“Người chính là vua của Thành Tu La ? Nghe tàn bạo, là một , nhưng như , cứu Bắc Nguyệt quận chúa ?”
Trên đường , nữ hoàng của Nước Tây Nhung khó hiểu hỏi, vấn đề của nàng khiến Bắc Đường Du cũng trả lời , liền : “Mỗi còn sống đều chuyện khó , đúng Bắc Nguyệt quận chúa?”
Hoàng Bắc Nguyệt dọc đường cũng trầm mặc, hỏi mới gật đầu: “Có lẽ thế.”
Bắc Đường Du , nữ hoàng nhưng vẫn hiểu, trực tiếp hỏi Hoàng Bắc Nguyệt: “Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi quen Tu La vương? Ta thấy với ngươi lắm.”
Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, khóe miệng chậm rãi tràn tơ m.á.u, dọa nữ hoàng giật , Thiên đại Đông nhi vội vã : “Tu La vương là hoàng đế Phong Liên Dực của Nước Bắc Diệu, năm đó con tin ở Nước Nam Dực, từng chịu ân huệ của Trưởng công chúa Huệ Văn, vài phần giao tình với Bắc Nguyệt quận chúa, đại khái thế nên mới tay cứu giúp.”
“Hóa là như .” Nữ hoàng gật đầu, “Đều Phong Liên Dực quan hệ với Thành Tu La, ngờ chính là Tu La vương!”
“ , thật sự khiến khác nghĩ đến” Bắc Đường Du thoáng qua Thiên đại Đông nhi, nữ hoàng tuổi còn nhỏ hiểu Đông nhi đang dối, thì tin. Nhìn phản ứng của Tu La vương là Đông nhi dối.
Nếu chỉ vì ân huệ với Trưởng công chúa Huệ Văn thì Tu La vương đến mức liều cứu giúp.
Lúc bọn họ mang Hoàng Bắc Nguyệt , vẻ mặt Tu La vương thống khổ tránh khỏi ánh mắt của .
Tuy nhiên việc can hệ với nước Tây Nhung, cũng uy h.i.ế.p tới nữ hoàng, cho nên chẳng quản.
Trở trong cung, Bắc Đường Du cùng nữ hoàng rời , Thiên đại Đông nhi dìu Hoàng Bắc Nguyệt nghỉ ngơi, bao lâu, Hồng Chúc cũng nàng gọi trở về. May mà nàng lúc liều mạng tự bảo vệ , hơn nữa Phong Liên Dực bảo vệ, lúc thương tổn quá nghiêm trọng, ngoại thương nhỏ, nội thương nhẹ, lúc thật điều dưỡng thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-423-ma-thu-vuong-toc.html.]
“Tên Mặc Liên thật k.h.ủ.n.g b.ố!” Hồng Chúc oán hận , nghĩ cuộc chiến kinh tâm động phách mà phát sợ.
Thiên đại Đông nhi Hồng Chúc gì hết.
Hoàng Bắc Nguyệt : “Hắn thấy, thể trách .”
“ là của Điện Quang Diệu, g.i.ế.c chủ nhân để cướp Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê!” Hồng Chúc .
Hoàng Bắc Nguyệt im miệng , ngẫm quả thật nếu nàng quen Mặc Liên thì thật sự hôm nay đường sống.
Hôm nay thấy Mặc Liên lãnh khốc hung tàn, thực lực mạnh mẽ, nàng cảm giác đây may mắn đối địch với thiếu niên .
“Vậy đó thế nào ?” Hoàng Bắc Nguyệt chút lo lắng, dù lúc Phong Liên Dực xuất hiện cứu nàng. Còn Mặc Liên lẽ đối phó với Ma thú Vương tộc.
Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu luôn luôn như nước với lửa, Ma thú Vương tộc thấy Mặc Liên chừng sẽ nhân cơ hội triệt bỏ hậu họa.
“Hắn thương, Hồng Liên mang .” Hồng Chúc nhỏ giọng , quan sát thần sắc Hoàng Bắc Nguyệt, “Chủ nhân, ngươi lo lắng cho ?”
“Hắn là bạn của .” Hoàng Bắc Nguyệt Hồng Chúc hỏi nhiều, liền hỏi: “Vậy Linh Tôn ?”
Hồng Chúc : “Ma thú Vương tộc rời , cũng rời , tuy nhiên xem bỏ ý định đoạt Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê!”
“Hắn hết hi vọng, cũng chắc sẽ nén giận! Hồng Chúc, ngươi điều tra thêm ở , gặp !” Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên kiên quyết .
“Chủ nhân!” Hồng Chúc cùng Thiên đại Đông nhi lắp bắp kinh hãi, thể tin nàng.
Hôm nay đ.á.n.h một trận chứng kiến thực lực của Linh Tôn Quân Ly, Hoàng Bắc Nguyệt mặc dù mạnh nhưng vẫn kém một bậc. Muốn đối kháng với Linh Tôn nghỉ ngơi dưỡng sức, nâng cao thực lực. Bây giờ tìm Linh Tôn báo thù khỏi lỗ mãng.
“Hoàng Bắc Nguyệt, quân t.ử báo thù mười năm muộn, ngươi cần gì nóng lòng nhất thời, hiện tại tìm Linh Tôn chỉ c.h.ế.t!” Thiên đại Đông nhi lớn tiếng
Nghe , Hoàng Bắc Nguyệt rộ lên: “Nói đến báo thù, quả thật thù mới hận cũ với Quân Ly chất thành đống lớn, sớm muộn sẽ tìm đòi ! lúc tìm báo thù, chỉ là hỏi một chuyện.”
“Chủ nhân hỏi chuyện gì?” Hồng Chúc hỏi.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
“Các ngươi đừng tay, Hồng Chúc, giúp tìm , ngươi là đồng tộc với , chắc chắn ngươi biện pháp.”
Hồng Chúc gật đầu, nàng tìm Linh Tôn quả thật cũng khó.
Thiên đại Đông nhi Hoàng Bắc Nguyệt một cái, nghĩ đến Phong Liên Dực, trong lòng dần dần hiểu là Hoàng Bắc Nguyệt hỏi về chuyện của Phong Liên Dực.
“Ngươi việc gì thì về đây.” Thiên đại Đông nhi quấy rầy nàng chữa thương, liền cáo từ rời .
Sau khi Đông nhi , Hoàng Bắc Nguyệt mới chớp chớp mắt, với Hồng Chúc: “Hồng Chúc, cảm giác...”
“Sao thế ?” Hồng Chúc vội hỏi.
“Từ ngày trúng Thiên Phạt của Ngụy Võ Thần, cảm giác, hôm nay Mặc Liên đ.á.n.h sét, cảm giác càng rõ ràng”. Vừa , nàng đột nhiên phun một b.úng m.á.u.
Hồng Chúc tiến lên đỡ nàng, nhưng đột nhiên một luồng điện mạnh Hoàng Bắc Nguyệt giật, đó đẩy mạnh .
“Chủ nhân?” Hồng Chúc trợn mắt há hốc mồm nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt chật vật : “Ta cũng thế , trong phù nguyên hình như một lực lượng mạnh công kích, hiện tại càng mãnh liệt.”
Hồng Chúc nàng, sắc mặt nhiều biến hóa, lúc ưu sầu, lúc như bừng tỉnh đại ngộ, vội vội vàng vàng lên, : “Chẳng lẽ là…”
“Sao thế?”
“Thiên Phạt của Ngụy Võ Thần là thuộc tính lôi, sét đ.á.n.h của Mặc Liên cũng là thuộc tính lôi cường đại, chẳng lẽ chủ nhân trong cái rủi cái may” Hồng Chúc cũng dám khẳng định, vội vàng để Hoàng Bắc Nguyệt lấy Vạn Thú Vô Cương , đó thử lấy hắc khí xuyên trong cơ thể xem xét.