Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 424 Ma thú Vương tộc
Cập nhật lúc: 2026-05-02 10:53:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Bắc Nguyệt xạm mặt , chuyện buồn thế ? Nàng hai sét đ.á.n.h suýt c.h.ế.t! trong lòng ghi hận cao thủ thuộc tính lôi, chẳng lẽ còn vì sét đ.á.n.h vài cái liền tăng thực lực.
Hồng Chúc mặt đầy vẻ vui mừng, : “Chúc mừng chủ nhân! Nô tỳ đang đau đầu thế nào mới thể để chủ nhân đạt Chú ấn Lôi, ngờ mòn gót sắt thấy, đến khi gặp chẳng tốn công phu!”
Hoàng Bắc Nguyệt miễn cưỡng nhếch miệng , đạt Chú ấn Lôi đúng là chuyện vui lớn, nhưng cao hứng nổi, dù nàng là sét đ.á.n.h mà!
Thời gian kế tiếp, Hồng Chúc bày kết giới ở chung quanh, sớm với Bắc Đường Du cho tới quấy rầy, chuyên tâm trợ giúp Hoàng Bắc Nguyệt tu luyện Chú ấn Lôi.
Năm loại thuộc tính đạt ba cái Chú ấn Hỏa, Băng, Lôi. Chỉ còn hai loại, cách viên mãn còn xa nữa.
Năm đó Hiên Viên Vấn Thiên đạt năm loại chú ấn mà vô địch khắp thiên hạ, nàng cách ngày mất bao lâu?
Trong một khách sạn ở vùng ngoại ô Thành Kỳ Dương, trừ chưởng quỹ thì một bóng , đường ngang qua cũng dám trách cứ, bởi vì nơi một lợi hại tới thuê!
Giờ phút , chưởng quỹ run run bưng một chậu nước nóng lên lầu, tới cửa nhã gian lầu hai liền cung kính : “Đại, đại nhân, nước nóng chuẩn xong.”
“chuẩn thì bưng ! Nói nhảm nữa g.i.ế.c ngươi!” Tiếng nữ t.ử phẫn nộ vang lên, chưởng quỹ sợ đến mức suýt ném chậu đồng, ôm đầu lén chạy.
Tuy nhiên nghĩ đến tính mạng cả nhà trong tay vị đại nhân , chỉ còn cách kiên trì bưng chậu nước .
Vừa phòng, nhất thời mùi m.á.u tươi nồng nặc xông lên, chưởng quỹ sợ run run, buông chậu nước định chuồn .
Ai , thình lình một đống quần áo dính m.á.u đột nhiên ném bên chân , chưởng quỹ sợ hãi hô một tiếng, ngã bệt m.ô.n.g xuống đất!
“Kêu la cái gì? Đem những thứ thiêu sạch sẽ ! Không để bất kỳ kẻ nào phát hiện!” Một thiếu nữ tuyệt sắc mặc váy hồng tới, hung ác xong, bưng nước nóng tiến .
Chưởng quỹ hung hăng nuốt nước miếng, run rẩy nhặt quần áo lên, chậm rãi khom lui ngoài, trong lòng tò mò, lặng lẽ ngẩng đầu thoáng qua trong phòng.
Chỉ thấy giường thiếu niên , quần áo cởi xuống, lộ ngổn ngang vết thương l.ồ.ng n.g.ự.c, m.á.u chảy đầm đìa, thoạt hết sức nghiêm trọng.
Khách điếm mở ở bên ngoài Thành Kỳ Dương, nhiều đại nhân vật lui tới. Chưởng quỹ cũng gặp quen mặt ít , nhưng đầu tiên thấy thương như mà vẫn sống sót!
Người thiếu niên sắc mặt tái nhợt, sợ rằng, sợ rằng…
Ôi chao, thật là nghiệp chướng, khách điếm của tên tuổi hàng đầu, từ xưa đến nay khách đến khách từng c.h.ế.t. Nếu khách điếm c.h.ế.t thì ai dám đến thuê chứ.
Nghĩ đến đây, chưởng quỹ cố lấy can đảm hỏi: “Đại, đại nhân, tiểu nhân mời đại phu đến giúp ngài nhé? Thương tích của vị tiểu ca thể để lâu ”.
“Ai cần ngươi xen việc của khác! Cút !” Bên trong cô gái gào lên, ném ghế , chưởng quỹ sợ đến mức tè quần.
An tĩnh , chỉ thấy tiếng nức nở của cô gái bên trong.
“Mặc, ngươi nhất định , linh d.ư.ợ.c nhất, lập tức điều trị cho ngươi, sẽ đau.” Hồng Liên cúi đầu, nước mắt lăn dài xuống.
Nếu ở đây, nàng nhất định sẽ , nhưng hiện tại chỉ Mặc Liên, nàng mới kiêng nể gì rơi nước mắt.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
“Mặc, ngươi một cái ?”
Không đáp , Hồng Liên chỉ giúp xử lý vết thương.
Thương thế là ánh chớp của chính Mặc Liên tạo thành, lúc Lệ Tà phản hồi ánh chớp , Huyễn Linh Thú mặc dù sức chặn , nhưng một phần ánh chớp vẫn đ.á.n.h Mặc Liên.
Vậy mà lúc tránh né, mặc cho chính đ.á.n.h. May là mặc áo hàn băng phách, hơn nữa trong bản thể cũng nguyên khí bảo vệ , cho nên chỉ ngoại thương nặng, nội thương. chảy nhiều m.á.u, thế nên hôn mê bất tỉnh.
Hắn hôn mê lâu, Hồng Liên thuê trọn một gian khách điếm, ngày đêm bảo vệ , giúp đổi t.h.u.ố.c, rời một ly.
Thuốc của Điện Quang Diệu hữu dụng, một hai ngày thấy vết thương khép miệng, nhưng vẫn tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-424-ma-thu-vuong-toc.html.]
Chưởng quỹ ở bên cạnh Hồng Liên khá lâu, cô nương tính tình nóng nảy, cô chăm sóc thiếu niên quả thật tận tâm hết sức, sợ khổ cũng sợ mệt mỏi. Bởi chưởng quỹ dần dần sợ hãi nữa, đối xử t.ử tế hơn, thường xuyên tự xuống bếp thức ăn ngon cho Hồng Liên.
Hồng Liên từ nhỏ cuồng ngạo, ở Điện Quang Diệu, nàng cùng Mặc Liên đều là ‘chín khuyển một ngao’, g.i.ế.c hết đồng bạn mới sống sót, cảnh bức bách nên cách nào đổi .
Hai ngày thấy chưởng quỹ đôn hậu chất phác, là bình thường ân oán với nàng. Lúc chưởng quỹ mang đồ ăn liền hỏi: “Một nếu vẫn ăn cái gì sẽ như thế nào?”
Chưởng quỹ thành thật trả lời: “Đương nhiên sẽ... haiz, đại nhân, dân gian thường , hôn mê bất tỉnh là hồn bay , tìm đường về, lúc thường xuyên ở bên gọi tên , hồn sẽ trở về.”
Trước đây, những lời vô căn cứ Hồng Liên sẽ nửa chữ, nhưng hiện tại thể tin tưởng: “thật ?”
“Đương nhiên, dân gian gọi cái là ‘Thuật chiêu hồn’, nhớ lúc hô tên để một ngọn đèn đầu, để thấy đường.!”
Thuật chiêu hồn? Hồng Liên bĩu môi, bọn họ chỉ Mặc Liên mới thực sự thi triển . Cho dù c.h.ế.t, cũng thể triệu hồi hồn phách , hồi sinh c.h.ế.t.
Linh hồn trở về!
Tuy nhiên tới buổi tối, Hồng Liên vẫn đặt một ngọn đèn gối của Mặc Liên, ánh lửa chiếu gương mặt tái nhợt. Nàng cúi đầu hồi lâu, nhẹ giọng gọi: “Mặc Liên, Mặc Liên…”
Lúc ngủ hề phòng , như một đứa con nít .
Thật giống đầu tiên Thánh quân mang đến Điện Quang Diệu, ngay cả đường cũng bước vững, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ ngước lên, nàng gặp đầu, trong lòng liền nhất định sống cùng .
như dự đoán, chỉ 2 bọn họ sống sót, đạt danh hiệu Hồng Liên cùng Mặc Liên, vứt bỏ tên vốn .
“Triệt nhi, Triệt nhi… ? Nghe thì trở về .”
Kêu một hồi thấy bất cứ chút phản ứng gì, Hồng Liên liền từ bỏ, lau nước mắt nơi khóe mắt, ôm cánh tay thấp giọng nức nở.
Nếu nàng tới sớm một chút thì phát sinh chuyện .
Đột nhiên, cánh tay Mặc Liên giật một cái, Hồng Liên vui mừng lẫn sợ hãi ngẩng đầu: “Mặc Liên!”
Mặc Liên khó chịu xoay một cái, tay giơ lên đột nhiên mò thấy mặt Hồng Liên, giật , đột nhiên hai tay kéo mặt của nàng ôm lòng, thì thào : “Ta sai lầm , sai lầm .”
Hồng Liên hoảng sợ, lập tức đỏ mặt, cũng giãy dụa, tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , tiếng tim đập.
Nàng thanh tỉnh, hiện tại mơ mơ màng màng, tuy nhiên chỉ lúc như mới thể mật dựa .
“Mặc Liên, thích ngươi, từ nhỏ thích ngươi.” Hồng Liên hạ giọng , nhỏ tới mức chỉ chính mới thể .
Sau khi xong nàng vẫn lo lắng Mặc Liên thấy, nhưng may là an tĩnh , hẳn là thấy gì.
Trong lòng vì thấy mất mát, hy vọng , nhưng thấy buồn buồn.
Không , Mặc Liên, chúng cả đời sẽ ở cùng .
Cho tới hiện tại, Hồng Liên cùng Mặc Liên sẽ tách .
Mặc Liên gắt gao ôm nàng, hồn nhiên ôm ai, điều mò thấy khuôn mặt liền xác định phận của nàng.
“Nguyệt, Nguyệt, xin …” khàn khàn , trong giọng tiếng nấc nghẹn ngào, nếu nước mắt thể giúp hết hối hận, nhất định sẽ lên.
Hồng Liên giật : “Cái gì?”
Mặc Liên thì thào : “Nguyệt…”
Hồng Liên đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt trắng xanh tin quát lớn: “Ngươi gọi ai? Ngươi gọi ai?”