Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 426 Vua của lính đánh thuê
Cập nhật lúc: 2026-05-02 10:59:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya
Trong một đêm, Công hội lính đ.á.n.h thuê ở nước Tây Nhung đ.á.n.h úp, vô t.ử thương, mấy gã sai vặt hốt hoảng trối c.h.ế.t!
Hoàng Bắc Nguyệt tóm một , lớn tiếng hỏi: “Sao thế ?”
Gã sai vặt thấy mặc đồ đen, tưởng ở bên trong đuổi tới thì sợ c.h.ế.t khiếp, lập tức phát hiện sát ý, mới lắp bắp : “Tới, một cao thủ tới, vô cùng lợi hại! Trưởng, các trưởng lão đều c.h.ế.t hết…”
“Người nọ mặc đồ đen?” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm giọng hỏi. Gã sai vặt vội vàng gật đầu, nàng lập tức buông tay, đột nhiên bay nhanh giữa Công hội lính đ.á.n.h thuê.
Gã sai vặt ngơ ngác, tưởng mơ!
Công hội lính đ.á.n.h thuê ở các nơi đều khổng lồ, trong Thành Kỳ Dương cần , từng khu vực phân loại rõ ràng, nhưng hiện tại khắp nơi đều c.h.ế.t, phân biệt nào với nào.
Hoàng Bắc Nguyệt tới , thấy một tiếng hét t.h.ả.m, nàng lập tức đuổi qua, lúc thấy một kẻ c.h.ế.t ném , đầu đập xuống đất vỡ nát.
Nhíu nhíu mày, tác phong tàn nhẫn như thế khác gì ma thú.
Nàng vượt qua t.h.i t.h.ể , chậm rãi tới .
Vừa vặn, Quân Ly g.i.ế.c xong tới, hai mắt đỏ ngầu như ác ma Địa ngục, đạp lên một chỗ m.á.u tươi từ c.h.ế.t, ngẩng đầu thấy Hoàng Bắc Nguyệt, đột nhiên âm lãnh rộ lên: “Ngươi dám tìm cái c.h.ế.t?”
“Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê , ngươi g.i.ế.c cũng chiếm nó.” Hoàng Bắc Nguyệt sợ hãi , kéo áo choàng xuống, lộ khuôn mặt thanh lệ, nụ thản nhiên tương đối trấn định.
Quân Ly ngẩn , mới vài ngày gặp nhưng cảm giác nha đầu khí tức khác mấy ngày , vốn lãnh ngạo ngông cuồng, nhưng hôm nay bình tĩnh trấn định hơn nhiều.
Giống như đứa trẻ mới tập chạy, thực lực nha đầu so với tăng trưởng ít!
Quân Ly híp con ngươi , chẳng trách nàng to gan như , dám một tìm ! Tuy nhiên nàng nếu nghĩ rằng thực lực tăng trưởng thể đối kháng cùng thì thật quá ngây thơ.
“Ngươi mang theo Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, vì tới tìm ?” Quân Ly miễn cưỡng hỏi.
“Ta hỏi ngươi một việc.”
“Chuyện gì?”
Mắt Hoàng Bắc Nguyệt trong như nước, thẳng về phía : “vì Phong Liên Dực trở thành Tu La vương?”
“Trên dòng m.á.u của Tu La vương.” Quân Ly thản nhiên , nhưng vì nàng tìm để hỏi chuyện về Phong Liên Dực mà trong lòng dần dần dâng lên một loại tức giận.
“Ý là ngày đó trở thành Tu La vương, vì đột nhiên đăng cơ?”
Quân Ly âm lãnh rộ lên: “Là dẫn , phản kháng, nhưng là đối thủ của ?”
Trong lòng đột nhiên giật giật, xung quanh khí như biến mất, Hoàng Bắc Nguyệt hít sâu một , cố gắng bảo trì trấn định, chậm rãi rộ lên: “Ý ngươi là ép, tự nguyện?”
“ thế thì ?” Quân Ly lãnh đạm quét mắt về phía nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt hỏi: “Quân Ly, ngươi ? Ngươi của Thành Tu La, Tu La vương liên quan gì đến ngươi! Sao ngươi buộc đoạn tuyệt tình ái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-426-vua-cua-linh-danh-thue.html.]
“Bởi vì đoạt ngươi .” Quân Ly e dè, trực tiếp thốt lên, đáy mắt đỏ ngầu nồng nặc tà ác, “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi, đáng tiếc…”
“Ta nhớ lầm thì vài ngày , ngươi suýt g.i.ế.c .” Hoàng Bắc Nguyệt khẩy, nam nhân k.h.ủ.n.g b.ố lạnh như băng, cặp mắt màu đỏ nàng phân rõ là thật, là giả.
“Nếu chiếm ngươi, khác đừng mơ .” Quân Ly lạnh lùng , “Đơn giản thôi.”
Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc một chút chậm rãi : “Quân Ly, vì hóa hồn mà mất bản , ngươi thống khổ ? Thần nhập ma càng thống khổ, đúng ?”
Quân Ly nguy hiểm nheo mắt lạnh lùng hỏi: “Ngươi những gì?”
“Ta ngươi bây giờ còn là chính , ngươi căn bản đang gì! Ngươi hiện tại thể g.i.ế.c , vì ngươi là sư phụ . Nếu là sẽ .”
Trong chớp mắt, bóng đen đột nhiên vọt đến mặt Hoàng Bắc Nguyệt, tay lạnh như băng hung hăng bóp c.h.ặ.t cổ nàng, giọng lạnh lẽo vang lên bên tai: “Ngươi hươu vượn gì!”
Hoàng Bắc Nguyệt trốn tránh, nếu nàng trốn tất sẽ để Quân Ly bắt , nàng vẫn nhúc nhích khẩy: “Ta hươu vượn trong lòng ngươi tự hiểu. Ngươi đang sợ hãi, ngươi từng cao quý như , nhưng cuối cùng một ngày sẽ rơi xuống ma thú mà ngươi ghét nhất!”
“Ngươi sợ g.i.ế.c ngươi ?” Quân Ly tay dần dần bóp c.h.ặ.t , g.i.ế.c nàng chỉ cần dùng một chút lực là xong!
“Sợ! Ta thể sợ? càng sợ ngươi hối hận hơn!”
“Ta gì hối hận?”
“Ngươi thích ?” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi giơ tay lên nâng mặt của tới sát mặt “Không , ngươi cam tâm để c.h.ế.t?”
Quân Ly đột nhiên đẩy nàng , tức giận : “Ta ngươi là hạng gì, tâm của ngươi cho thì vĩnh viễn chiếm ! Ta cần gì đau khổ giãy dụa, tự lừa gạt ?”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Hoàng Bắc Nguyệt , thể bội phục như Quân Ly. Ý tứ rõ ràng, minh xác, chút bàng hoàng. Muốn thứ gì nhất định nắm trong tay, chiếm thì phá hủy tất thảy.
“Ngươi sai, nhưng g.i.ế.c , ngươi chắc cao hứng.” Hoàng Bắc Nguyệt , “Quân Ly, hy vọng ngươi thể tỉnh , ngươi nếu như vẫn nếu , khi ngươi nhập ma, nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi.”
Quân Ly nàng giật một cái, trong nháy mắt màu đỏ ở đáy mắt từ từ thối lui, dần dần màu đen thế. chỉ ngắn ngủi đó màu đỏ liền bao trọn hết thảy!
“Ngươi đổi, vẫn cuộng ngạo như thế.” Quân Ly lạnh lùng .
“G.i.ế.c ngươi là quyết tâm của , ngươi phá hủy nhiều thứ của .” Hoàng Bắc Nguyệt trầm giọng “Quân Ly, tại những thứ tưởng thể đạt , ngươi một mực phá hủy hết thảy chứ?”
Quân Ly ý tứ trong lời của nàng, giọng càng thêm âm lãnh: “Ngươi cho rằng , ngươi thể ở cùng một chỗ ? Huyết thống của ai đổi , sớm muộn sẽ biến thành Tu La vương! Đây là mệnh trời!”
“Mệnh trời?” Hoàng Bắc Nguyệt châm chọc, “Ngươi cho , trời là gì? Hắn dựa cái gì chi phối việc của ?”
“Đó là mệnh!” Giọng của Quân Ly đầy khí phách, xen lẫn sâu sắc bất đắc dĩ. Nếu mệnh, thể trở thành như ?
“Số mệnh” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào , “Tốt, trời định đúng ? Ha ha ha…”
Nàng cất tiếng to lên, cuồng ngạo mà đường hoàng, ngạo khí ai bì : “Nếu như trời xanh ngăn cản bước tới gần , chỉ thể nghịch trời mà ! Ta thật sự xem ai thể khó dễ !”
Nàng lời tàn nhẫn, từ nay về còn e ngại bất cứ thứ gì!
“Quân Ly! Nếu như trời định và ngươi là địch, bắt đầu từ hôm nay, chúng chờ xem đến cuối ngươi c.h.ế.t c.h.ế.t!”
“Ta Hoàng Bắc Nguyệt bao giờ tin mệnh! Ta sẽ cho lão Thiên thấy vĩnh viễn chi phối !”