Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 430 Thánh Huyết Cung chủ

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:08:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đầu tiên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, một nữ t.ử xé rách bầu trời, như một luồng sáng sắc bén xuyên thủng bóng tối.

Các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn   Đại lục Tạp Nhĩ Tháp đều tập kết tại Thành Kỳ Dương, ủng hộ vua của lính đ.á.n.h thuê vương. Chuyện quy mô quá lớn, cả thủ đô của Tây Nhung chấn động. Thành Kỳ Dương mấy ngày liền đều phái trọng binh canh gác, tăng binh ngừng. Nguyên nhân là do quốc sư Thiên đại Mê  tưởng những lính đ.á.n.h thuê tập kết cướp quyền ở nước Tây Nhung.

Đáng tiếc một trận an bài của quốc sư, lính đ.á.n.h thuê bắt đầu chậm rãi rời , tự hồi hương chính .

Chuyện gây náo động quá lớn, chủ yếu là điều động quá nhiều binh lực đến Thành Kỳ Dương bảo vệ hoàng đô, nhưng cuối cùng gây náo loạn như trò hề. Nữ hoàng tức giận, đầu tiên triều phá lệ giáo huấn quốc sư vài câu.

Thiên đại Mê Ly khi trở về nổi trận lôi đình, trách mắng t.ử Thánh Huyết Cung vô năng, tra nổi đám lính đ.á.n.h thuê tập kết là dụng ý gì.

“Quốc sư đại nhân đừng tức giận, lúc , kỳ thật là một cơ hội .” Đi theo Thiên đại Mê Ly nhiều năm, trưởng lão Thiên đại Linh của Thánh Huyết Cung thấp giọng .

“A? Đại trưởng lão kiến giải gì?” Thiên đại Mê Ly miễn cưỡng , bề ngoài cao quý xinh , kỳ thật che giấu tâm địa rắn rết bên trong.

Thiên đại Linh tuổi sấp sỉ bảy mươi, mặt cũng nhiều nếp nhăn, thể thấy là cao thủ tu luyện! Bà phụ tá hai đời quốc sư của nước Tây Nhung, trí mưu xuất chúng, khá nhiều tôn kính.

“Quốc sư đại nhân, mấy chục vạn quân đội từ các nơi điều động tới đây, đang tụ tập ở ngoài hoàng đô, chỉ cần quốc sư lệnh một tiếng, bọn họ tuyệt đối phục tùng”

Thiên đại Mê Ly nheo đôi mắt xinh : “Ý của trường lão…”

“Nữ hoàng trẻ non , Bắc Đường Du nắm trong tay, rõ lí lẽ, kiêu căng ngang ngạnh, một vị vua như thế thể gánh vác trọng trách? Mà quốc sư đại nhân huyết mạch hoàng thất của nước Tây Nhung, hơn nữa địa vị của ngài thích hợp kế thừa đế vị, tuyệt đối ai dám phản đối!”

“Đại trưởng lão, đây là mưu phản đấy.” Thiên đại Mê Ly thản nhiên , trong ngữ khí hề ý tứ bài xích gì.

Thiên đại Linh : “Đế vị là dành cho tài, công chúa Doanh còn quá trẻ, thể việc lớn ”.

Thiên đại Mê Ly dựa ghế, nhẹ nhàng hạ cái khăn che mặt nhẹ hàng hạ xuống, che một nửa khuôn mặt. Bà nhẹ nhàng dùng tay chống cằm, động tác ưu nhã, trong mắt dần né một tia âm độc, : “Đại trưởng lão lý, nhưng hiện tại vẫn thiếu cái gì đó.”

- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

“Quốc sư đại nhân Đông nhi ?” Thiên đại Linh lạnh lùng , “Nhiều năm qua Thánh Huyết Cung bạc đãi cô , hiện tại là lúc cô nên báo ân!”

Thiên đại Mê Ly mỉm : “Đông nhi thiên phú tồi, chút đáng tiếc”

“Chúng vốn cần cô thuần khiết tỳ vết, cuối cùng mới giữ tính mạng cho cô .” Thiên đại Linh .

Thiên đại Mê Ly chậm rãi gật đầu: “Như phiền Đại trưởng lão đem Đông nhi tới đàn tế , việc kết thúc nhanh để Ma thần đại nhân cao hứng mà ban thưởng bổn quốc sư thánh huyết.”

“Vâng” Thiên đại Linh âm lãnh rộ lên, đó khom ngoài.

Thiên đại Mê Ly cũng lên, chậm rãi bước sâu trong Thánh huyết cung.

Đuổi lui , bà mở cửa ngầm phía ghế dành cho cung chủ, chậm rãi tới , trong tay giơ một viên ngọc sáng to lớn, bước trong mật đạo tối mịt sâu thẳm.

Xung quanh truyền đến từng trận tiếng dã thú kêu rống, hai mặt vách tường dày đặc nhưng gió lạnh từ thổi tới khiếp sợ.

Thiên đại Mê Ly lạnh rùng , bởi phát hiện một ẩn nấp ngay từ lúc bà cùng Thiên đại Linh mật đàm. Kỹ sảo ẩn nấp cao siêu, năng lực hành động quỷ mị, ở hiện đại, ngay cả máy móc công nghệ cao cũng đều bó tay nàng, huống hồ thời đại , ai thể phát hiện nàng chứ?

Ban đầu nàng vốn chỉ ẩn núp xem bộ dáng của Thánh Huyết Cung theo lời đồn là thế nào, ngờ vô tình đ.á.n.h vỡ âm mưu của Thiên đại Mê Ly.

Họ đưa Thiên đại Đông tới đàn tế, hiến Ma thần gì đó? Sau đó đạt thánh huyết.

Thánh Huyết Cung tồn tại vẫn thần bí, chuyện hẳn là lời giải cho sự thần bí , bởi Hoàng Bắc Nguyệt đắn đo theo Thiên đại Mê Ly xuống .

Lát nữa Thiên đại Đông nhi mang xuống thì cứu luôn, hiện tại nàng thời gian phái thông tri Đông nhi

Đi thật lâu, mật đạo vẫn kéo sâu xuống , hẳn là nơi sâu đến tận cùng.

Hàng năm nước Tây Nhung mưa dầm ngừng, mặt đất ươn ướt, nhiều sông, mạch nước ngầm càng kể xiết, bởi xây mộ tòa mật thất đất khẳng định hao phí lớn tiền của và công sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-430-thanh-huyet-cung-chu.html.]

Theo ánh sáng yếu ớt phía , nàng thấy rõ hơn hình thức xung quanh, mật đạo nhất định lịch sử mấy trăm năm.

Rốt cuộc thấy phía hình như ánh lửa, xem đúng là tới .

Thiên đại Mê Ly thu hồi minh châu, chậm rãi ngoài, mấy che mặt thoạt cao tuổi ở Thánh Huyết Cung đến, cung kính hành lễ với bà.

Thiên đại Mê Ly hỏi: “Ma thần đại nhân thế nào?”

“Bẩm cung chủ, lâu hiến tế, Ma thần đại nhân mất hứng.”

Thiên đại Mê Ly ‘ừ ’ một tiếng, liền lên phía , càng càng trống trải, rốt cuộc tới một đàn tế rộng thênh thang phía , xung quanh đốt vô ngọn đèn dầu, chiếu đến mức chỗ nào cũng sáng ch.ói, một bóng dáng lớn thẳng phía đàn tế.

“Mê Ly, ngươi còn nhớ đến thăm ?.” giọng âm trầm như tiếng nghiến răng vang lên phía đàn tế khiến thoải mái.

Thiên đại Mê Ly quỳ gối xuống đến, : “Ma thần đại nhân, lâu tìm thích hợp nên dám tới quấy rầy ngài, xin giáng tội.”

“Vậy ngươi tìm thích hợp ?”

, tại hạ tự bồi dưỡng, thuần khiết tỳ vết.” Thiên đại Mê Ly cung kính .

Hoàng Bắc Nguyệt buồn bực, bóng dáng thật lớn đến tột cùng là vật gì?

Ma thần, chẳng lẽ là ma thú? Có dũng khí xưng thần ma thú, cũng quá trâu bò .

“Yểm, ngươi tên ?” Trong lòng thấp giọng hỏi Yểm.

Yểm lười biếng : “Ta quên.”

“Chỉ ngươi đến thời điểm mấu chốt dựa dẫm !” Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường .

“Hứ, loại nhân vật thể .” Yểm bất mãn , “Ngươi cho rằng ma thú thế giới hết ? Ngươi hết bộ nhân loại ?”

“Tốt lắm lắm tranh luận với ngươi nữa.” Hoàng Bắc Nguyệt nhún nhún vai, cái tên xù lông lên .

“Hừ!” Yểm hừ một tiếng, ngạo kiều tiếp tục ngủ.

Hoàng Bắc Nguyệt tiếp tục cẩn thận tế đàn, đột nhiên thấy bóng dáng nhúc nhích một chút, đó bóng dáng nhảy lên tế đàn, một cái đuôi dài cuốn giá cắm nến tế đàn, thể buông thõng treo lơ lửng xuống .

“Mê ly, m.á.u của đó sẽ hài lòng chứ?” giọng âm trầm rít qua kẽ răng.

Hoàng Bắc Nguyệt giật một cái, lập tức dở dở . khinh! Bóng dáng thật lớn gì chứ, hóa chỉ là ánh lửa chiếu phóng đại vô bóng dáng mà thôi.

Căn bản ma thú gì lớn! Chỉ là một con khỉ nhỏ mà thôi!

Có điều con khỉ bộ dáng thật khó coi, cái đầu nho nhỏ một đôi mắt lớn, phía mũi, chỉ hai lỗ mũi nhỏ, lỗ mũi là miệng đầy răng nanh. Từng khối răng nanh hướng ngoài, thoạt sắc bén vô cùng, tựa hồ thoáng dùng sức là thể cắt đứt cổ !

Lông đen dài bẩn, lúc treo liền phát một mùi hôi tanh tưởi.

Thiên đại Mê Ly vẫn trấn định, nhíu một chút mi nhưng ai phát hiện.

“Ma thần đại nhân, cô thiên phú , hơn nữa đến nay thuần khiết tỳ vết, nhất định sẽ ngài hài lòng.”

“Cô hiện tại ở ?”

“Rất nhanh sẽ đến.” Thiên đại Mê Ly cung kính , “Ma thần đại nhân, chuyện về thánh huyết…”

“Nếu cô thật sự khiến hài lòng, đương nhiên sẽ ban thưởng thánh huyết cho ngươi.” Ma thần âm trầm .

Trên mặt Thiên đại Mê Ly rốt cuộc lộ nụ yên tâm.

Loading...