Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 436 Thần điện Quang Diệu

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:33:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng dặn dò Hồng Chúc : “Nhanh mang chậu hoa đến, gieo hạt mầm xuống!”

Hồng Chúc định ngoài, Chi Chi kêu lên, lắc lắc đầu với Hoàng Bắc Nguyệt, đó chỉa chỉa bên ngoài.

Hoàng Bắc Nguyệt hiểu, sợ rằng chậu hoa chứa gốc cây lớn như . Vì thế ôm Chi Chi nhảy cửa sổ, mặc kệ mưa to mà chạy ao đầm phía xa.

Chi Chi chỉ đường, từ Thành Kỳ Dương bay xa, tới nơi hoang vu một bóng mới dừng .

Hoàng Bắc Nguyệt ôm Chi Chi nhảy khỏi lưng Băng Linh Huyễn Điểu, bốn phía một chút, nơi cây cối khá cao, hơn nữa mưa to như trút nước lênh láng, cho dù mộc một gốc cây khổng lồ cũng sẽ ai phát hiện .

Chi Chi nhảy xuống đất đào một cái hố nhỏ, trịnh trọng thả hạt giống xuống hố, đó vùi lấp đất.

“Chi Chi.” Sau khi chôn hạt mầm, nõ xoay vẫy vẫy tay Hồng Chúc. Hồng Chúc rõ lý do, nhưng vẫn tới bên cạnh nó xổm xuống.

Chi Chi nắm tay Hồng Chúc, bất ngờ c.ắ.n một cái. Hồng Chúc đau đến ‘oái’ một tiếng, Chi Chi đem m.á.u chảy tay nàng nhỏ xuống bùn đất, để từng giọt m.á.u thấm trong đất.

“Cái tên nhà ngươi…!” Hồng Chúc tức giận mắng to.

Hoàng Bắc Nguyệt nhịn rộ lên, Chi Chi khi nào trở nên xảo trá như ?

Tuy nhiên khi m.á.u thấm đất, đại khái đợi một hai phút liền thấy đất rục rịch, một lá mầm xanh nhạt chậm rãi chui khỏi đất, nước chảy khỏi lá cây màu xanh, giữa cánh rừng ảm đạm chút đáng yêu!

Chi Chi vui mừng kêu một tiếng, Hồng Chúc cũng ngừng mắng mỏ, hết sức chuyên chú mầm xanh chậm rãi lớn lên.

Mầm xanh tốc độ sinh trưởng nhanh, vươn lên , từng lá cây cũng giãn , tới mười phút mọc thành một cây đại thụ cao!

Hoàng Bắc Nguyệt kỳ tích trong giới tự nhiên khỏi than thở, vẫn thực vật xanh biếc chậm rãi kéo dài trong trung, xuyên thấu mây đen u ám, rốt cuộc vươn đến .

“Hồng Chúc, ở mặt đất chờ tiếp ứng , đừng cho tới gần đây.” Hoàng Bắc Nguyệt xong, xách Chi Chi , chậm rãi giẫm cánh lá leo lên.

“Chủ nhân cẩn thận một chút!” Hồng Chúc ngẩng đầu lên , thấy nàng lưu loát leo lên cao, Chi Chi xổm vai nàng, phất tay với .

Hy vọng chủ nhân thể thuận lợi cứu Tiểu Đăng Lung.

Thực vật thật sự cao, bò hồi lâu cũng thấy điểm cuối. Hoàng Bắc Nguyệt định triệu hồi Băng Linh Huyễn Điểu , trực tiếp bay lên, nhưng Chi Chi ngăn .

Mặc dù hiểu Chi Chi nó gì, nhưng nàng Chi Chi nàng nhất định leo lên.

Được , nàng leo.

Mà trong Điện Quang Diệu trung, bởi vì Mặc Liên trắng tay trở về nên Thánh quân hài lòng.

Hồng Liên thật vất vả mới đem Mặc Liên về gặp mặt Thánh quân. khiến rước lấy lửa giận của Thánh quân, trong lòng bi thương oan ức.

Mặc Liên lời nào, yên lặng thừa nhận hết thảy khiến nàng càng bi phẫn. Nghĩ tất cả là vì Hoàng Bắc Nguyệt gây , trong lòng nhịn dâng lên sát ý tàn nhẫn.

“Mặc, chuyện nhỏ mà ngươi , ngươi quá thất vọng.” Thánh quân lạnh lùng , rèm màn lộ thở thần bí cường đại.

Mặc Liên cúi đầu, thương nên sắc mặt càng tái nhợt, hai mắt mờ mịt, run nhè nhẹ môi, thể diễn tả tâm tình lúc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-436-than-dien-quang-dieu.html.]

Thấy giải thích nửa lời, Thánh quân bực , vung tay lên, rèm màn nhẹ nhàng động, bóng dáng Mặc Liên liền biến mất.

Hồng Liên hoảng hốt, Thánh quân phạt hối trong thất diện bích, mặc dù nguy hiểm, nhưng mấy ngày mấy đêm ăn uống gì, bình thường thể chịu đựng .

“Thánh quân, chuyện thể trách Mặc Liên, nếu Tu La vương cùng Ma thú Vương tộc đột nhiên xuất hiện, Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê sớm tới tay!” Hồng Liên thấy lời nào, sợ Thánh quân trút giận lên liền vội vàng thanh minh.

“Lệ Tà?” Thánh quân nao nao, “Tu La vương định gì?”

“Theo thuộc hạ thấy, cô gái giữ Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê quan hệ bình thường với Thành Tu La! Nếu Thành Tu La cùng lính đ.á.n.h thuê trong thiên hạ hợp tác sẽ uy h.i.ế.p lớn đến Điện Quang Diệu!” Hồng Liên cúi đầu .

Điều nàng là do tận mắt thấy, khi Tu La vương xuất hiện mang cô gái , để Lệ Tà suýt g.i.ế.c Mặc Liên!

“Cô gái là ai?” Thánh quân lười biếng hỏi.

Hồng Liên nghiến răng nghiến lợi : “Cô tên là Hoàng Bắc Nguyệt, là quận chúa của nước Nam Dực. Năm năm vốn cơ hội thể g.i.ế.c cô , nhưng cô may mắn chạy thoát!”

Nhớ tới chuyện năm đó, Hồng Liên hối hận ngừng, nếu lúc đầu g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt thì cô sẽ cơ hội dẫn dụ Mặc Liên!

Sau khi nàng xong, lâu Thánh quân cũng mở miệng, rèm màn như biến mất, chỉ còn băng tuyết đọng cứng đờ, trầm mặc cùng lạnh như băng.

Trong thần điện vô ánh lửa, ánh mắt Hồng Liên đầy thù hận, nàng đ.á.n.h bạo ngẩng đầu, hô một tiếng: “Thánh quân?”

“Hoàng Bắc Nguyệt” rèm màn truyền tiếng thở dài “Hồng Liên, nếu cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi thể g.i.ế.c cô ?”

“Nhất định thể!” Hồng Liên nghĩ ngợi lập tức , nàng hận Hoàng Bắc Nguyệt thấu xương, c.h.é.m thành tám mảnh, nếu thêm một cơ hội, nàng tuyệt đối sẽ nương tay.

“Tốt lắm, ban cho ngươi Roi Hỏa thần, ngươi g.i.ế.c cô .”

Hồng Liên vui mừng, ngờ Thánh quân đồng ý để nàng g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt! Lại ban Roi Hỏa thần, đây là thần khí thuộc tính hỏa, uy lực vô cùng lớn!

“Đa tạ Thánh quân, Hồng Liên nhất định sẽ để ngài thất vọng!” Hồng Liên quỳ xuống, nặng nề dập đầu. Trong đầu nhớ tới khuôn mặt Mặc Liên tái nhợt, nghĩ đến thương hối trong phòng diện bích vài ngày, đành lòng : “Thánh quân, Mặc Liên hiểu chuyện, xin đừng phạt nặng .”

- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

“Mặc Liên luôn luôn lời, tự chừng mực, ngươi .” Thánh quân vẫy vẫy tay, nhiều lời.

Hồng Liên cung kính lui xuống, từ trong thần điện nhanh ngoài, nắm c.h.ặ.t hai đ.ấ.m, lạnh lùng : “Hoàng Bắc Nguyệt, ngày c.h.ế.t của ngươi tới!”

Nàng dứt lời, Mạnh Kỳ Thiên từ phía khác tới liền : “Việc gì Hồng Liên tôn thượng tức giận như ?”

Hồng Liên lạnh mắt đầy hung ác qua, thấy Mạnh Kỳ Thiên phong thái mây bay gio thoảng, rõ ràng lãnh đạm, nhưng khuôn mặt mang một tia mỉm dối trá liền hừ lạnh : “Ngươi mỗi ngày thật nhàn rỗi.”

“Ta chỉ là một rảnh rỗi, giống đại nhân vật như Hồng Liên tôn thượng luôn giao nhiều trọng trách.” Mạnh Kỳ Thiên .

Hồng Liên vốn tức giận, thấy Mạnh Kỳ Thiên như càng tức giận, nhanh tới mặt nắm cổ áo .

“Mạnh Kỳ Thiên, hỏi ngươi, ngươi chuyện gì cũng ? Vậy ngươi chuyện của Mặc Liên cùng Hoàng Bắc Nguyệt chứ?”

Mạnh Kỳ Thiên ngẩn , lập tức trong đầu hiện khuôn mặt thanh lạnh tuyệt sắc, ánh mắt kiên định, vẻ mặt lãnh ngạo đoạt Nhã Hoàng hậu cùng Thập nhất hoàng t.ử khỏi tay ở trong hoàng cung nước Bắc Diệu!

“Cô ? Cô ?” Mạnh Kỳ Thiên khó hiểu, năm năm ngoài trận chiến đấu giữa Hoàng Bắc Nguyệt cùng Hồng Liên thì còn chuyện gì liên quan nữa?

A, đúng , năm đó xa xa thoáng qua thấy Hoàng Bắc Nguyệt cùng Hồng Liên tựa hồ giống đến năm phần, tuy nhiên năm đó đang đ.á.n.h kịch liệt nên rõ.

Loading...