Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 449 Ta rất nhớ ngươi
Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:45:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để Thánh quân tin tưởng Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t cũng việc khó gì, đưa mấy thứ tùy cho Thánh quân là .
Vài thứ đó là nàng mang theo từ khi rời khỏi nàng từ phủ Trưởng công chúa mang , trong đó cái túi mà Trưởng công chúa Huệ Văn thêu, là đồ Bắc Nguyệt quận chúa từ nhỏ giữ bên . Lúc vốn định để nó cùng tóc của nàng lăng mộ của trưởng công chúa, ngẫm lẽ lúc dùng nên để .
Không ngờ đúng là dùng tới.
Lúc nàng trình cái túi lên, Thánh quân ở rèm lời nào, từ bóng dáng thấu kỹ cái túi, nhưng suy nghĩ cái gì.
Không thể phỏng đoán ý nghĩ của Thánh quân, Hoàng Bắc Nguyệt liền yên lặng quỳ ở đây.
Qua hồi lâu, Thánh quân rốt cuộc mở miệng hỏi: “Lúc cô c.h.ế.t vẻ mặt gì?”
“Rất oán hận!” Hoàng Bắc Nguyệt học vẻ mặt đắc ý của Hồng Liên , “Tuy nhiên oán hận cũng vô dụng, Thánh quân cô c.h.ế.t, cô nhất định c.h.ế.t!”
Thánh quân hỏi: “Cô gì ?”
“Cô thành quỷ cũng sẽ bỏ qua !” Hoàng Bắc Nguyệt kiêu ngạo rộ lên, “Cô nếu thật thành quỷ, thuộc hạ cũng thể g.i.ế.c cô thêm nữa!”
Thánh quân gật đầu, thật lâu mới : “Ngươi , xuống nghỉ ngơi .”
“Vâng!” Hoàng Bắc Nguyệt lui xuống.
Trong Quang Minh Thần Điện ngọn đèn dầu huy hoàng, nhưng yên tĩnh tiếng động, thật lâu mới thấy Thánh quân lầm bầm tự nhủ:
“Ngươi cuối cùng cũng giống , biến mất khỏi thế giới , ha ha, ha ha… ”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Hoàng Bắc Nguyệt Quang Minh Thần Điện, thở dài nhẹ nhõm một . May là Thánh quân tin tưởng nàng, Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê Hoàng Bắc Nguyệt, nếu thể qua chuyện.
Hiện tại trừ Mạnh Kỳ Thiên, nguy cơ lộ phận coi như tạm thời giải trừ, kế tiếp lợi dụng lúc quan sát Điện Quang Diệu!
Từ bậc thang Quang Minh Thần Điện chậm rãi xuống, ngẩng đầu, thấy cách đó xa một tòa kiến trúc màu đen, trừ Quang Minh Thần Điện, nơi đây hẳn là chỗ cao nhất của Điện Quang Diệu.
Nói chính là Mặc Liên điện. Hôm nay Mặc Liên giam ở trong phòng hối , thế nào.
Trong lòng yên lặng tính toán tìm thời gian phòng hối xem Mặc Liên, ngờ nóc nhà màu đen, đột nhiên chậm rãi mái ngói, mắt về phía Thành Kỳ Dương, xuống.
Bóng lưng gầy gò nhưng cô đơn Mặc Liên thì là ai?
Không ngờ thả .
Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời cao hứng, suýt quên phận hiện tại của chính là Hồng Liên, may mà trong đầu cũng đủ lý trí, thời khắc mấu chốt nhắc nhở nàng.
Ở chỗ nên đ.á.n.h rắn động cỏ, thấy Mặc Liên, chỉ cần thấy việc gì thì , cần đến gần , để tránh phận bại lộ liên lụy .
Nghĩ như , Hoàng Bắc Nguyệt liếc bóng lưng Mặc Liên, tiếp tục lên phía .
Việc cấp bách hiện tại của nàng là tìm cơ hội thăm dò Điện Quang Diệu. Hiện tại trời sáng, hành động . Nàng cũng mệt, về ngủ một giấc .
Mặc Liên điện
“Mạnh đại nhân, Mặc Liên tôn thượng gặp bất kỳ ai.” Tại cửa lớn, mấy thị nữ mặc trang phục đen thấy Mạnh Kỳ Thiên tới liền nho nhã lễ độ chuyện với .
Mạnh Kỳ Thiên mặc dù thực lực cực mạnh, nhưng hết thảy chuyện, khiêm tốn hiểu lễ. Những thị nữ cái gì cũng thích hỏi , mà nào cũng kiên nhẫn giải đáp, bởi những ấn tượng với .
“Ta gặp ai, tuy nhiên Thánh quân phái tới.” Mạnh Kỳ Thiên thản nhiên , khó những thị nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-449-ta-rat-nho-nguoi.html.]
Thị nữ là Thánh quân phái tới liền tránh đường, : “Mời Mạnh đại nhân , tuy nhiên tôn thượng tâm tình , Mạnh đại nhân hãy cẩn thận.”
Mạnh Kỳ Thiên gật đầu, ngẩng đầu Mặc Liên nóc điện, bóng lưng cô đơn, vẻ mặt mờ mịt phương xa, trong ánh mắt vô thần u ám, lúc tâm tư Mặc Liên qua Hồng Liên, hành động của , Mạnh Kỳ Thiên cũng thể hiểu .
Thật ngờ Mặc Liên tôn thượng vô tình si tình như .
Hắn là thuộc tính phong, mượn sức gió nhẹ nhàng lên nóc nhà, bước chân dẫm nát mái ngói, phát tiếng vang nhỏ, Mặc Liên con ngươi giật giật, thấp giọng mở miệng: “Mạnh.”
“Thánh quân dặn dò, ngươi lấy Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê.” Mạnh Kỳ Thiên lạnh nhạt xuống bên cạnh , như bạn .
Mặc Liên lập tức lắc đầu, kiên quyết : “Không .”
Ngay cả Thánh quân lệnh cũng trực tiếp cãi lời, rằng, ngày xưa Mặc Liên tuy lãnh khốc, nhưng chỉ cần Thánh quân hạ lệnh, tuyệt đối sẽ một chữ ‘’.
Lần nọ Mặc Liên lấy Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, cuối cùng thương trở về, rốt cuộc xảy chuyện gì?
“Mặc Liên, rốt cuộc xảy chuyện gì? Ngươi cho , thể giúp ngươi nghĩ cách.” Mạnh Kỳ Thiên dẫn dụ , Mặc Liên tin tưởng .
“Ta…” Mặc Liên ngước khuôn mặt tái nhợt lên, vẻ mặt bao nhiêu lo sợ bất an, giống như mắt một cái lỗ, lập tức sẽ chui , để lộ , “Không …… nàng thương.”
Ở chung với Mặc Liên lâu như , Mạnh Kỳ Thiên hiểu cái gì, cẩn thận đả thương Hoàng Bắc Nguyệt, bởi tự trách khổ sở, thậm chí sợ hãi.
“Cô là Hoàng Bắc Nguyệt?” Mạnh Kỳ Thiên nhẹ giọng .
Mà Mặc Liên như kinh hách, trong nháy mắt ngẩng đầu, bí mật lớn nhất phát hiện, thể sợ hãi?
Mạnh Kỳ Thiên trấn an : “Yên tâm, sẽ cho khác .”
Nhìn thấy Mặc Liên bộ dáng lo sợ bất an, trong lòng Mạnh Kỳ Thiên cảm giác khác thường.
Thánh quân hạ lệnh cho Hồng Liên g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt, mà Hồng Liên cũng thành công.
Nói cách khác, Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t.
Hắn do dự nên chuyện cho Mặc Liên ?
Với tính tình thẳng thắn như Mặc Liên, nếu Hồng Liên g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt, lập tức sẽ g.i.ế.c Hồng Liên, tuyệt đối sẽ nương tay, thậm chí khi phát điên, ngay cả Thánh quân cũng cản .
Mạnh Kỳ Thiên ghét Hồng Liên, hy vọng ả c.h.ế.t, hơn nữa, nếu để Mặc Liên tự tay g.i.ế.c Hồng Liên thì phụ nữ ngay cả xuống Địa ngục đều thống khổ cho mà xem.
Tưởng tượng viễn cảnh vui sướng tràn trề , Mạnh Kỳ Thiên suýt xúc động khỏi miệng, may mà tồn tại chút lòng trắc ẩn, cũng vì thấy bộ dáng bất lực đáng thương của Mặc Liên.
Chỉ thương Hoàng Bắc Nguyệt khiến khổ sở như , nếu cô c.h.ế.t , Mặc Liên sẽ nổi giận.
Có loại cảm tình cần biểu hiện hoành tráng bên ngoài, thể hủy diệt thứ.
“Mặc Liên tôn thượng, ” Mạnh Kỳ Thiên nhẹ nhàng thở dài một : “Ngươi thật sự thích cô ? Muốn cùng cô vĩnh viễn ở cùng ?”
Mặc Liên mặc dù mờ mịt, nhưng vẫn là kiên định gật đầu: “Muốn.”
Mạnh Kỳ Thiên : “Ngươi cô cùng chung một thế giới với chúng . Cô Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê, nếu để Thánh quân ngươi tình cảm với cô , chỉ ngươi gặp nạn, ngay cả cô cũng sẽ…”
“Vậy, bây giờ?” Mặc Liên bất an nắm tay , tìm sự giúp đỡ.
“Quên cô , coi như thế giới , từng Hoàng Bắc Nguyệt.” Mạnh Kỳ Thiên vỗ nhẹ bờ vai của , đến đây là hết lời .
Mặc Liên chán nản buông tay, lấp lửng hỏi: “Quên?”