Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 451 Ta rất nhớ ngươi
Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:46:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Mạnh Kỳ Thiên nghiêm nghị, suy nghĩ một chút, : “Thứ cho thể trả lời, vấn đề , cho tới bây giờ cũng từng nghĩ, là của Điện Quang Diệu, từ nhỏ chỉ việc duy nhất là trung thành với Thánh quân.”
Trên gương mặt tái nhợt của Mặc Liên toát vẻ đau đớn khổ sở, chậm rãi xoay trở về.
bậc thang dài dằng dặc rộng thênh thang, bóng dáng của thoạt nhỏ bé như một con kiến.
Mạnh Kỳ Thiên nhẹ nhẹ thở dài một , trong lòng cảm giác quá mức phức tạp, cũng hình dung rốt cuộc là chuyện gì xảy .
“Tham kiến Hồng Liên tôn thượng!” Mạnh Kỳ Thiên đang xoay rời , nhưng đột nhiên thấy tiếng hốt hoảng của thị nữ, lông mày nhíu cả .
Nữ nhân lúc tới quấy rối! Mặc Liên tâm tình , cô tự đa tình, nếu Mặc Liên tức giận, sợ rằng việc xong.
Không cách nào, Mạnh Kỳ Thiên chỉ thể xoay , bước nhanh xuống bậc thang, hết ngăn cản Hồng Liên phiền Mặc Liên.
“Vừa phát sinh chuyện gì?” Quả nhiên giọng tùy tiện của Hồng Liên vang lên, coi trời bằng vung.
“Hồi tôn thượng, , Thánh quân tức giận, đ.á.n.h Mặc Liên tôn thượng…” Nha xui xẻo ngăn nhỏ giọng , trong lòng thở dài.
Ai chẳng Hồng Liên tôn thượng thích Mặc Liên tôn thượng, để nàng Mặc Liên tôn thượng đ.á.n.h khẳng định nổi trận lôi đình!
tay là Thánh quân, Hồng Liên chẳng thể gì. Cho nên, chỉ thể trút giận nên các nha xui xẻo.
“Cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng trầm xuống, đẩy nha chạy lên .
Mặc Liên cá tính trực tiếp, thể khiến Thánh quân tức giận nhất định là việc nhỏ! Thánh quân tay thể nhẹ nhàng? Mặc Liên cho dù xương đồng da sắt sợ rằng cũng sẽ trọng thương!
Thánh quân c.h.ế.t tiệt, dám tay với Mặc Liên, bạn của nàng, thù sẽ nhớ kỹ! Sau chậm rãi báo!
Nàng vô cùng lo lắng chạy lên , trong lòng nghĩ nếu đến Quang Minh Thần Điện thấy Thánh quân hạ thủ tàn nhẫn với Mặc Liên, nàng sẽ bại lộ phận giúp Mặc Liên. Nàng cùng Mặc Liên đ.á.n.h thắng lão gia hỏa , cho nên nhất định nghĩ kĩ đường lui.
Xuất phát từ tính cách cẩn thận, nàng dự định cùng cân nhắc một lòng thầm nghĩ nhanh lên, bỏ quên một bóng màu đen bay gần đến chính .
Bản năng cảm nhận tới gần, nàng cầm v.ũ k.h.í tay, nhưng cả liền một đôi cánh tay dùng sức ôm lòng.
Trong n.g.ự.c cùng phía lưng va chạm mạnh, nàng thấy hoa mắt, suýt thấy kim bay múa
Tuy nhiên nhanh truyền đến thở quen thuộc, khiến nàng cả căng thẳng chậm rãi thư giãn xuống.
Mặc Liên, thật quá, xem việc gì.
Hoàng Bắc Nguyệt thở dài nhẹ nhõm một , chậm rãi tỉnh táo .
Mặc Liên từ phía ôm c.h.ặ.t nàng, hai tay dùng sức khiến nàng khó thở. Tuy nhiên, bộ dáng giống như đứa trẻ lạc đột nhiên tìm cha , quật cường ngang ngạnh ôm c.h.ặ.t chịu buông tay khiến nàng cách nào đẩy .
“Ngươi ? Ta nhớ ngươi…” thiếu niên phía nhỏ bên tai nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt giật một cái, miễn cưỡng đầu, giật Mặc Liên, , nhận nàng tới?
Từ lúc nàng ngụy trang thành Hồng Liên, đây là đầu tiên bọn họ gặp mặt, nàng nhớ rõ khi nào thì lộ sơ hở, dĩ nhiên để Mặc Liên .
Nhiều địch nhân mắt rõ đều nhận nàng, mà Mặc Liên hai mắt mù nhận ?
Người mù cảm giác luôn đặc biệt nhạy cảm, nàng bây giờ thể giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-451-ta-rat-nho-nguoi.html.]
“Hồng Liên tôn thượng…” Một thị nữ ở Hồng Liên điện rõ từ đuổi tới, tựa hồ chuyện với Hồng Liên, song ngẩng đầu liền thấy cảnh tượng , lập tức sợ đến mức dám mở miệng.
Hoàng Bắc Nguyệt quá khiếp sợ mở miệng, nếu Mặc Liên gì, nàng bại lộ phận, nhưng nàng sợ Mặc Liên đơn thuần, hiểu dụng ý của nàng.
Hai tay gắt gao nắm c.h.ặ.t, Hoàng Bắc Nguyệt chút cứng ngắc, môi mím thật c.h.ặ.t thị nữ, đuổi thị nữ , đó thẳng thắn với Mặc Liên.
Nàng định mở miệng, Mặc Liên bất an, run run mở miệng: “Hồng, Hồng Liên.”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn , nhận ?
Nàng đầu óc xoay chuyển nhanh, mặc kệ nhận , giờ phút đuổi khác .
“Nơi chuyện của ngươi, xuống .” Nàng với thị nữ , cô đương nhiên cầu còn , lập tức rời nhanh .
Hoàng Bắc Nguyệt lúc mới ngẩng đầu tỉ mỉ vẻ mặt Mặc Liên, : “Mặc Liên?”
Mặc Liên chỉ cúi đầu, ấn đầu nàng trong lòng, chút bất an cố chấp : “Hồng Liên, ngươi, nơi nào?”
Không thấy vẻ mặt , nhưng thực chất thấy cũng đ.á.n.h giá . Vì nào dối , ánh mắt liền . hai mắt Mặc Liên thu bất cứ tin tức gì.
Mà nàng cũng nghĩ lý do vì Mặc Liên dối. Hiện tại còn khác, nếu nhận nàng thì thẳng cũng .
Có lẽ nàng đ.á.n.h giá cao cảm giác của Mặc Liên, hề nhận nàng.
Nghĩ tới đây, Hoàng Bắc Nguyệt an tâm thoải mái , “Thánh quân phái ngoài nhiệm vụ, ngươi ở phòng hối , bởi cho ngươi .”
“Ừ.” Mặc Liên vùi đầu của nàng giữa mái tóc, rầu rĩ lên tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt hiểu hàm nghĩa trong hành động của . Chẳng lẽ quan hệ giữa Mặc Liên cùng Hồng Liên thiết như ?
Hay vì Thánh quân đ.á.n.h, an ủi, bởi mới hành động như với Hồng Liên. Dù từ nhỏ cùng lớn lên đều cảm tình khác bình thường.
Nếu Mặc Liên thật sự cùng Hồng Liên như , nàng càng thể để Mặc Liên phận của nàng, nếu sẽ Hồng Liên c.h.ế.t. Mặc Liên nơi nương tựa, nhất định sẽ thương tâm.
Trong lòng đột nhiên cảm giác với Mặc Liên, nàng lỡ g.i.ế.c nhân duy nhất của .
“Mặc Liên, vết thương mặt ngươi đau ?” Nàng mang theo tâm tình bồi thường hỏi.
Mặc Liên lắc đầu, một lát gật đầu, loại thương kỳ thật đau, mà nếu đau, nàng thể quan tâm ?
“Ta giúp ngươi bôi t.h.u.ố.c.” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ khẽ đẩy một chút, , “Mặc Liên, buông tay , chúng tới chỗ của ngươi.”
Tim Mặc Liêm Tâm nhảy nhót vui mừng, nhưng dĩ nhiên thần kỳ đè nén cảm xúc nhảy nhót, biểu hiện mặt, gật đầu, một chữ ‘’, đó chậm rãi buông tay .
Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc thở phào nhẹ nhỏm, ôm suýt tắt thở.
Tuy nhiên, chứng kiến mặt Mặc Liên rõ ràng năm vệt dấu tay hồng thì nhịn vụng trộm mắng Thánh quân một phen.
Mạnh Kỳ Thiên xa xa một màn khó tin , nghi ngờ mắt của mù mất .
là Mặc Liên ?
Hắn khiếp sợ một lời, Hồng Liên kỳ lạ kỳ quái, mà hiện tại, Mặc Liên thật ngờ…