Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 463 Mặt nạ vàng
Cập nhật lúc: 2026-05-02 13:31:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Trưởng công chúa giờ phút hẳn chỉ còn Phương di nương. Một bà thể chủ trì đại cục, sợ rằng chỉ thể trốn ở nhà, chờ ý chỉ trong cung mới thể việc.
Một khi như , nàng tiến cung thôi.
Mang theo Mặc Liên tiện, cho nên tiên tìm khách điếm để ở, đợiđêm khuya yên tĩnh, khi Mặc Liên ngủ , nàng mới lén lút .
Lúc nàng ngoài một khắc, Mặc Liên cũng dậy theo, lặng yên một tiếng động theo sát nàng phía .
Hắn theo dõi nàng, chỉ là tiềm thức cảm giác thấy nàng ở bên thì thể vĩnh viễn biến mất. Hắn thấy nàng, nếu theo thì tìm nàng, cho nên chỉ thể hết sức theo sát mới nàng bỏ .
Trong hoàng cung đề phòng sâm nghiêm, so với bình thường vẫn nghiêm cẩn mấy . Tuy nhiên Hoàng Bắc Nguyệt quen thuộc cung nước Nam Dực, nhắm mắt cũng thể ẩn .
Hồng Chúc cùng A Tát Lôi, Cát Khắc giờ phút đều ở trong hoàng cung, nàng liền liên lạc với Hồng Chúc.
“Chủ nhân, chúng ở Cung Dục Tường của Thái Hậu. Thái t.ử Chiến Dã, Tiêu Dao Vương, Công chúa Hi Hòa đều ở đây, bên ngoài phòng thủ đều là các trưởng lão của Học viện Linh Ương. Ngươi nhất định cẩn thận những lão nhân . Bọn họ bày Thiên Tuyệt Trận, cho tới gần!”
“Ta .” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nhíu mày. Nàng từng nếm trải một Thiên Tuyệt Trận, đến nay trí nhớ khắc sâu, lúc nếu Yểm hỗ trợ, nàng lẽ thua mấy lão nhân !
Cùng Hồng Chúc xong, nàng trong lòng với Yểm: “Ngươi hình như hiểu rõ Thiên Tuyệt Trận, ngươi giúp một !”
Yểm qua hồi lâu mới : “Ngươi cho ngươi hoài nghi ai, lo sẽ suy nghĩ thêm giúp ngươi .”
“Ta hoài nghi ai ngươi sớm còn gì?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh mặt, còn điều kiện lúc !
“Công chúa Hi Hòa cần , thái hậu, Hoàng thượng, Tiêu Dao Vương, thậm chí Viện trưởng Thương Hà ngươi đều hoài nghi?” Yểm trề môi, giật hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt thần bí , : “Kỳ thật tập trung một .”
“Là ai?” Yểm căng thẳng hỏi.
“Hiện tại cho ngươi! Tuy nhiên ngươi nhanh sẽ !” Hoàng Bắc Nguyệt tiếp tục thần bí. Nàng cũng tin lúc Yểm giúp nàng. Nếu giúp thì thể gì khác hơn là hai bọn họ cùng Điện Quang Diệu bắt!
Yểm hừ hừ hai cái, mỗi nàng lấy tánh mạng uy h.i.ế.p, cũng thể gì khác. Hắn giờ phút là ở nhờ, thể cúi đầu.
Hắc khí từ đầu ngón Hoàng Bắc Nguyệt tay lan tràn , chậm rãi ở xung quanh hình thành một kết giới vô hình.
Hoàng Bắc Nguyệt dương môi , “Đa tạ!”
Mũi chân một chút, bóng dáng như tia sáng chợt lóe trong bóng đêm trực tiếp xuyên qua trận pháp Thiên Tuyệt Trận, len lén ẩn núp ở nóc nhà Cung Dục Tường!
Bên ngoài Thiên Tuyệt Trận, Nam Cung trưởng lão khẽ chau mày, tựa hồ cảm giác trong trận pháp gì đó d.a.o động yếu ớt.
“Viện trưởng, động tĩnh gì ?” Để đề phòng, Nam Cung trưởng lão cảm giác d.a.o động cho Viện trưởng Thương Hà.
Viện trưởng Thương Hà cũng nhận d.a.o động nhỏ, tuy nhiên thể đó là cảm giác sơ sót, cũng xác định, bởi : “Cũng thể là con muỗi xẹt qua, tuy nhiên thể khinh thường, cẩn thận hết.”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
“Vâng” Nam Cung trưởng lão chỉ thể càng phát cẩn thận quan sát trận pháp bên trong.
Lặng lẽ từ nóc nhà xuống, Hoàng Bắc Nguyệt dùng cước chân quặp xà, treo trong bóng tối mái hiên, thông qua kẽ hở cửa sổ lặng lẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-463-mat-na-vang.html.]
Nơi là trong điện Cung Dục Tường, nơi thái hậu tĩnh dưỡng. Trong trí nhớ Bắc Nguyệt quận chúa thường xuyên đến, bởi nàng quen thuộc chỗ .
Mà ngay lúc , mấy vị hoàng tộc trọng yếu của nước Nam Dực cũng hội tụ ở đây.
Hoàng thượng cùng thái hậu dựa ghế, là hoàng hậu cùng Tiêu Dao Vương, đó là Chiến Dã cùng Anh Dạ.
A Lệ Nhã, A Tát Lôi cùng Cát Khắc quỳ đất, ba lẳng lặng chờ phía hỏi, mà Hồng Chúc ở mặt ngoài Dục Tường Cung.
Hoàng thượng vẻ sa sút tinh thần, nắm tay chống cái trán, chòm râu ngổn ngang, hốc mắt hãm sâu, cả như đèn cầy gió bay phiêu diêu.
Hoàng hậu trời sinh kiêu ngạo sẽ cho phép biểu hiện bi thống phẫn hận, bà chỉ như xem những .
Trải qua đả kích mấy ngày hôm , Tiêu Dao Vương tựa hồ chậm rãi tiếp nhận sự thật, trừ bi thương thống khổ ở ngoài, vẻ cảm xúc dư thừa gì.
Chiến Dã vẫn mặc nhung trang, hình như từ trong quân trở về, sắc mặt gì khác thường, trừ chút tái nhợt gầy gò ở ngoài, vẫn tuấn lãng cao quý. Hắn một ngọn đèn dầu trong đại điện, chằm chằm chớp mắt, cũng bao lâu.
Hắn Anh Dạ từ trong quân ngũ gọi về. Vừa mới tin tức Bắc Nguyệt c.h.ế.t, đến hiện tại, vẫn cảm giác như một giấc mộng, căn bản chân thật.
Bên Anh Dạ vẫn ngừng, tiếng nức nở quanh quẩn bên tai , trừ cái đó, thật sự gì nữa.
Chứng kiến tình cảnh như thế, trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt áy náy. Đây là khổ nhục kế, sư phụ từng , khoogn tàn nhẫn thành việc.
Nàng cũng đường , tuy nhiên, tình thế bắt buộc, nàng chỉ thể lựa chọn đại cục.
Giữa , chỉ Thái Hậu vốn trải qua biến động quốc gia, kẻ thù bên ngoài xâm lấn, bên trong địch loạn, thậm chí đại nghĩa diệt thanh, hạ lệnh g.i.ế.c con của chính , luôn bảo trì lý trí cùng tỉnh táo, trở thành duy nhất trong điện thể chủ trì đại cục.
Thái hậu mặc dù già nua, nhưng khí phách uy nghiêm khiếp , ánh mắt khôn khéo lướt qua đám A Lệ Nhã quỳ mặt đất, chậm rãi mở miệng.
“Các ngươi đều là bên cạnh Bắc Nguyệt, ai gia , các ngươi hôm nay tiến cung, di vật Bắc Nguyệt giao cho ai gia, còn di ngôn của Bắc Nguyệt ?”
A Tát Lôi là cơ trí nhất, bình thường đều là mở miệng, bởi gật đầu, vội vàng để A Lệ Nhã cầm một khay đồ vật . Bên trong một khối thú hạch long lanh trong suốt, cùng một lệnh bài gỗ màu đen.
“Đó là…” Anh Dạ đột nhiên chỉ khối thú hạch lớn lên, “Là thú hạch của Băng Linh Huyễn Điểu!”
Miếng thú hạch là ngày đó ở rừng rậm Phù Quang, nàng g.i.ế.c c.h.ế.t con Bách Mục Hàn Thiềm. Nàng cho Cát Khắc thú hạch, hy vọng hấp thụ lực lượng bên trong, nhưng Cát Khắc nỡ, vẫn giữ đến hiện tại, lúc để bọn họ lợi dụng một chút.
Thú hạch rời khỏi bản thể thần thú sẽ mất thở thần thú, Tiểu Đăng Lung phong ấn thở của Băng Linh Huyễn Điểu phía . Nha đầu thuật phong ấn cùng thuật kết giới mạnh, đủ để lừa gạt.
Bách Mục Hàn Thiềm là thần thú, nhưng Băng Linh Huyễn Điểu là siêu cấp linh thú. Nhiều năm theo nàng tu luyện, thực lực tiến bộ hàng năm, thể ngưng tụ thú hạch. Cũng thể , sớm vươn lên thành thần thú.
Tính mạng của triệu hồi sư tương liên với triệu hồi thú, chỉ cần ký kết khế ước, thì thể sống một .
Cho nên thấy thú hạch của Băng Linh Huyễn Điểu, Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t là chính xác trăm phần trăm, thể là giả.
Trên đời mấy trong đám triệu hồi thú của nàng, trừ Hồng Chúc, ai ký kết bổn mạng khế ước với nàng. Sinh t.ử của bọn họ căn bản liên quan.
Nhìn thấy thú hạch của Băng Linh Huyễn Điểu, thể rõ hết thảy.
Hoàng thượng nhắm mắt , mơ hồ thể thấy nước mắt trong suốt chuyển động trong con ngươi.