Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 477 Săn giết Mặc Liên
Cập nhật lúc: 2026-05-02 13:39:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lệ Tà thuận thế lóe , trường kiếm c.h.é.m nữa, thở vô hình nhưng vô cùng sắc bén, rách một vệt dài cánh Huyễn Linh Thú.
Mà Lệ Tà cũng ánh chớp đ.á.n.h cánh tay, một mảnh góc áo trong nháy mắt biến thành tro bụi!
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Cao thủ đối chiến thật sự thường thường cần lãng phí thời gian, cũng cần chiêu thức hoa lệ, giây phút đó phân định thắng bại!
Sau khi Lệ Tà nhảy lên, lợi dụng pháp quỷ dị xảo quyệt vọt đến mặt Mặc Liên, thật vất vả chờ trận pháp biến mất, bên tai còn tiếng động k.h.ủ.n.g b.ố, chỉ một tiếng động nhỏ thẩm thấu , Mặc Liên mới chút thoải mái, đột nhiên cảm giác sát khí đ.â.m đầu mà đến!
Hắn nguyên tại chỗ nhúc nhích, đợi Lệ Tà tới gần đột nhiên giơ tay lên, ánh chớp hung mãnh trong tay hình thành một bàn tay lớn, hung hăng bắt Lệ Tà, dùng sức xiết !
Lệ Tà ‘á’ một tiếng, tựa hồ hết sức hung hiểm, nhưng pháp của quỷ dị cuối cùng một khắc trốn thoát khỏi bàn tay!
Song Mặc Liên nào dễ dàng để con mồi đào tẩu? trong nháy mắt tay giơ lên, đ.á.n.h bay Lệ Tà .
Lệ Tà đ.á.n.h , kiếm dài ấn xuống mặt đất, vô dây leo điên cuồng mọc , từng dây như mắt từ bốn phương tám hướng dũng mãnh lao tới Mặc Liên.
Mặc dù trong lỗ tai Mặc Liên vẫn chảy m.á.u, nhưng định dùng dây leo bắt thì đừng mơ tưởng!
Trên ánh chớp bùng lên, dây leo nào dám tới gần, trong nháy mắt sẽ hóa thành bột mịn!
Song vẫn vô dây mọc mới, sợ c.h.ế.t xông lên, Mặc Liên mặt mày ngưng tụ, tức giận, ánh chớp lan tràn mặt đất, tứ tán mở , trong nháy mắt cả mảnh đất đều ánh chớp xới lên, dây leo nào mọc nữa.
Song dọn dẹp xong những sợi dây , Mặc Liên mới giật , Lệ Tà tới gần từ lúc , giờ phút ở !
Vừa vô dây ngăn cản tầm mắt, lúc Huyễn Linh Thú mới rõ ràng một màn , nhất thời vỗ cánh chuẩn bay qua, song cổ đột nhiên nóng lên!
Dây trói nguyên khí phong ngưng tụ thành quấn quanh cổ nó, dùng sức xé , nó bay lên nhưng kéo !
Nhân loại đáng c.h.ế.t!
Huyễn Linh Thú vô cùng phẫn nộ, xoay phá dây trói của Tu La vương, song ngay lúc ánh sáng lóe lên, nó thấy Lệ Tà cầm sợi dây màu vàng trong tay trói Mặc Liên , mà tay giơ một cây gậy màu đen về gáy Mặc Liên, dùng sức đ.â.m xuống!
“Đừng…!” Huyễn Linh Thú hô to một tiếng, quên Tu La Vương đang kéo trụ nó, một lòng lao về phía !
Song Lệ Tà quỷ dị, lòng bàn tay nhấn một cái, cây gậy găm xương cột sống Mặc Liên. Trong nháy mắt, ánh chớp từ liền biến mất, một ngụm m.á.u tươi phun , hai tay mềm nhũn hạ xuống.
Lệ Tà tà nịnh rộ lên: “Quả nhiên là .”
“Lệ Tà!” Huyễn Linh Thú phẫn nộ rống to, “Thả !”
Lệ Tà tóm lấy Mặc Liên mất khí lực, lôi cánh tay dậy, : “Thánh linh, ngoan ngoãn lời , Mặc Liên Thành Tu La thành công bắt .”
Hắn cầm Mặc Liên như cầm một thứ chiến lợi phẩm.
Trên mặt Huyễn Linh Thú đều dữ tợn co quắp, hung hăng trừng mắt Lệ Tà. Trong chốc lát thở dài như chấp nhận, căng cứng cũng thư giãn dần, hình thu nhỏ , biến thành một luồng khí đen trở Mặc Liên bên trong gian linh thú.
“Lệ Tà, ngươi nhất bảo đảm còn sống, nếu , bổn tôn cho dù hồn phi phách tán cũng sẽ tha ngươi!” Tiếng lưu kiêu ngạo cao quý như thần tiên.
Lệ Tà : “Tuân…mệnh!”
Trong gian linh thú u ám, bóng dáng Huyễn Linh Thú chậm rãi kết tụ, trầm mặc một hồi liền ngẩng đầu 3 cây gậy như cột trụ trời. Sau khi nó , cột trụ thứ tư cũng lắng xuống.
Sau một lát, trong bóng tối chỉ đến tiếng thở dài vang vọng của Huyễn Linh Thú.
“Không ngờ thu hoạch lớn, bệ hạ, hiện tại chăng trở về Thành Tu La?” Bắt Mặc Liên, Lệ Tà tự nhiên cao hứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-477-san-giet-mac-lien.html.]
Phong Liên Dực ngẩng đầu lướt qua bốn phía, : “Trẫm gặp nàng một .”
Lệ Tà lắc đầu, trong lòng thở dài, tuy nhiên ngoài miệng : “Bệ hạ, nơi động tĩnh lớn như , cô cũng xuất hiện, sợ rằng lúc ở nước Nam Dực, hoặc là lý do xuất hiện, bệ hạ cần gì cưỡng cầu thấy cô chứ”.
Đạo lý Phong Liên Dực tự nhiên hiểu, nhưng tin nàng c.h.ế.t, trong lòng lo lắng, chút thể bình tĩnh mà thôi.
Nàng chuyện cần , ai thể can thiệp, cũng ai thể đ.á.n.h loạn.
“Bệ hạ là vua của nước Bắc Diệu, nếu nhận , đối với cả hai nước đều bất lợi, nên trở về thì hơn.” Lệ Tà dụ dỗ từng bước, nên ở đây, huống hồ hiện tại bắt Mặc Liên, về nghiên cứu kỹ, đợi thuần hóa xong sẽ là trợ lực lớn nhất đối với Thành Tu La.
Chuyện Mặc Liên bắt thể để Thánh quân , nếu tay cũng thể đoạt Mặc Liên trở về. Như thế sẽ cơ hội bắt Mặc Liên nữa.
Lần cùng bệ hạ ngoài đạt mục đích, cần ở nữa.
Phong Liên Dực gật đầu, ống tay áo vung lên, một trận gió thổi qua, bóng dáng hai biến mất.
Dân chúng ở xa xa vây xem hồi lâu mới tản , đối với những bình thường thì những triệu hồi sư lợi hại giống như thần , gì .
Ngay lúc , ở phủ Trưởng công chúa của nước Nam Dực.
Vì Bắc Nguyệt quận chúa đột nhiên qua đời nên cả tòa phủ trạch trầm tĩnh, liên tục vài ngày cũng tiếng to, ngay cả ch.ó giữ nhà cũng sủa, tất cả như thoi thóp mất sinh khí.
hôm nay khí trầm lặng tiếng đập phá vỡ.
Uỳnh uỳnh uỳnh,
Người gõ cửa khá thô lỗ, nhất định là một hán t.ử thô lỗ vô lễ!
Dã sai vặt trông cửa đỏ mắt qua, nhịn hô: “Gõ cái gì mà gõ? Là ai lớn gan như ? Trong phủ chúng chủ nhân nhưng vẫn Hoàng thượng và thái hậu quan tâm! Kẻ nào dám lớn mật như thế!”
Người gõ cửa do dự một chút tiếp tục dùng sức gõ cửa.
Gã sai vặt nổi giận, xách gậy qua mở cửa , cửa mở, chỉ thấy thiếu niên tướng mạo coi như thanh tú, vẻ mặt thành thật đôn hậu, mặc quần áo quê mùa cục mịch đang chuẩn duỗi tay gõ cửa.
Gã sai vặt quần áo mộc mạc của , ống quần kéo như nông phu ruộng về, bộ dáng giống đứa ngốc, lai lịch thế nào.
“Làm gì? Tiểu t.ử thúi! Nơi là nơi ngươi xin cơm ?” Gã sai vặt vui, vốn quận chúa qua đời để bọn họ thương tâm, tiểu t.ử còn mang xúi quẩy đến!
Thiếu niên lời của , tức giận đến đỏ mặt, nhưng tại cửa nhà giàu hùng vĩ như , mặc dù là cửa nhưng sự khí phái cũng khiến kẻ từ thôn nhỏ trong núi như khiếp đảm.
“Ta, …” thiếu niên lắp bắp nên lời.
“Ta cái gì ? Mau cút! Hôm nay đại gia sát giới, nếu điều, sẽ gọi đến cắt đứt chân ch.ó của ngươi!” Gã sai vặt nổi giận đùng đùng .
Thiếu niên lời liền lo lắng, tới chỗ như thế càn, tiểu nhân vật như vốn đủ thấp thỏm sợ hãi, gặp đầy tớ hung ác nên cái gì.
Gã sai vặt trừng mắt lui từng bước về phía , cuối cùng đặt m.ô.n.g ngã nhào đất.
“Hừ!” Gã sai vặt hừ lạnh một tiếng, kéo cửa !
Cửa vẫn đóng kín, đột nhiên một tay đưa qua dùng sức đẩy, lực đạo quá lớn, gã sai vặt căn bản đỡ , cửa đẩy , cũng đẩy ngã mặt đất.
“Tiểu t.ử thúi …” gã sai vặt giận dữ, định há mồm mắng to, nhưng ngẩng đầu thấy ngoài cửa một cô gái lãnh ngạo xinh tới, đột nhiên ngây ngẩn cả , miệng mở lớn, thể nhét một cái trứng gà!
“Nhà trong khi nào thì quy củ như ?” Cô gái lạnh lùng , liếc mắt thiếu niên ngã đất, vẻ mặt căm ghét.
Thiếu niên vội vàng lên, ngoan ngoãn lưng nàng.