Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 479 Quận chúa Bắc Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-05-02 13:41:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thoắt cái, thời gian giằng co cùng Thánh quân ở Biệt Nguyệt sơn trang qua mười ngày! Hai bên bên nào chịu nhượng bộ, ngược như hổ rình mồi chằm chằm đối phương!
Thánh quân cùng đám quái vật của ý , chằm chằm t.ử huyệt bọn họ, chỉ cần một chút cơ hội sẽ nhào lên!
Hoàng Bắc Nguyệt giận dữ, khi tự thu thập ba tên quái vật, Thánh quân mới để bọn họ an phận một chút.
“Tức c.h.ế.t ! Vương, chúng ở đây cản , một ngài ngoài ! Cùng lắm thì ở đây đồng quy vu tận với !” A Tát Lôi kích động .
“A Tát Lôi! Ngươi đừng ồn ào phiền nữa?” Cát Khắc nhắc nhở , chính cũng đầy kích động.
Hoàng Bắc Nguyệt ở tường vây đổ nát phía , vặn thể ngăn trở nàng. Mười ngày nắm c.h.ặ.t thời gian tu luyện, dù trong trạng thái giằng co đều gì . Nàng nghĩ cách đ.á.n.h để phá cục diện bế tắc nhưng cách gì.
Có đám quái vật , nàng tuyệt đối thể đồng ý mở kết giới cùng Thánh quân. Nhỡ khi ngoài, để quái vật tập kích nàng, chẳng là sẽ c.h.ế.t oan uổng?
Trong kết giới của Biệt Nguyệt sơn trang , thời gian ngừng , Hồng Chúc dùng đồng hồ cát tính mới qua mười ngày.
Mười ngày bên ngoài xảy chuyện gì.
Tiêu Dao Vương một về, Hoàng thượng cùng thái hậu thái độ gì? Nói cũng phát hiện đó là một bẫy rập chứ?
Mà Mặc Liên chờ ở khách điếm thế nào? Tên cố chấp cực kỳ, nàng , nhất định sẽ vẫn chờ nàng. Mười ngày chờ đợi, nhất định chờ đến tuyệt vọng mất.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Lúc đầu tiến , ngờ Thánh quân dễ dàng phá giải kết giới của Tiểu Đăng Lung như , xem nhất định hiểu rõ Vạn Thú Vô Cương.
Nàng đáng sớm thấy Điện Quang Diệu Thiên Phạt, chứng tỏ Thánh quân thường, điều lúc nàng tưởng chỉ Linh Tôn mới chiêu , quên mất chuyện Thánh quân liên quan tới Vạn Thú Vô Cương.
Hiện tại nhớ tới cũng đủ hối hận!
Cục diện lúc chính là cân bằng. Nàng cùng Thánh quân mỗi một bên, nhưng chỉ cần một bên nặng hoặc nhẹ một chút cân bằng sẽ nghiêng, đó thể đoán kết quả.
Nàng sợ Thánh quân ngoài đ.á.n.h lén nàng! Mà Thánh quân tự nhiên cũng sợ nàng sẽ đ.á.n.h lén!
Hai bọn họ ai là , cùng gian xảo như hồ ly, chẳng ai tin ai.
Biện pháp duy nhất là đ.á.n.h! Người nào thắng đó !
Tuy nhiên, đ.á.n.h thì nàng lợi, đối mặt với Thánh quân nàng yếu thế hơn một chút. Nếu pháp bảo là cái chìa khóa , e rằng sớm c.h.ế.t .
Nàng Thánh quân chắc chắn để nàng sống ngoài. Nàng bộ mặt thật của , để nàng ngoài chẳng khác nào bại lộ, cũng chỉ thể ở trong Điện Quang Diệu, thể sử dụng phận Tiêu Dao Vương hành tẩu, nước Nam Dực cùng Đại lục Tạp Nhĩ Tháp vốn đều căm thù !
Đường ngoài đều đám quái vật cản trở, xông cũng .
Hoàng Bắc Nguyệt mở to mắt, từng khuôn mặt nôn nóng bên cạnh : “Hiện tại chỉ mỗi con đường chờ đợi, hoặc là Thánh quân thỏa hiệp , nếu cũng chỉ trì hoãn như .”
A Tát Lôi nổi giận cúi đầu, vô tình : “Vương, mười ngày , bọn họ thể cử hành tang lễ cho ?”
Mỗi A Tát Lôi lưu ý đến điểm gì cũng khác với bình thường, nhưng thể , chú ý đến đề tài gì cũng khiến lo lắng.
“cái …” Hoàng Bắc Nguyệt nhăn mi , vẻ mặt rối rắm, nàng cũng khi ngoài liền thấy lăng mộ chính .
“Vương, chúng liều mạng , ngươi cứ ngoài, để chúng !” A Tát Lôi kiên quyết .
“Nói ngốc ngếch gì thế?” Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-479-quan-chua-bac-nguyet.html.]
“A Tát Lôi đại ca, chủ nhân bỏ rơi chúng !” Hồng Chúc nghiêm túc , ngẩng đầu liếc động tĩnh bên Thánh quân, đột nhiên : “Bên hình như điều bất thường”.
Hoàng Bắc Nguyệt đội mặt nạ lên, liếc hướng Thánh quân bên , chỉ thấy đột nhiên lên, một tay chống cái trán tới lui.
Xem , chuyện xảy .
“Sao thế? Chẳng lẽ Thánh quân cạn lương thực ?” A Tát Lôi , ngay từ đầu nhận định, loại như Thánh quân chắc chắn sẽ để thực vật ở nạp giới, bởi giằng co vài ngày, đói chịu sẽ đầu hàng.
Đến ngày thứ mười , nhất định là kiên trì nổi !
Hồng Chúc : “A Tát Lôi đại ca, ngươi đừng nghĩ Thánh quân mang theo, đám quái vật mang? Bọn họ nhiều hơn! Có khi chúng cạn lương thực ”.
A Tát Lôi khì khì, : “Chưa chắc! Vương thường xuyên dạy chúng , chuẩn sớm thứ cho bất cứ tình huống nào, cho nên mấy chúng thường thường cất giữ lương thực cùng t.h.u.ố.c men. Trong nạp giới chúng ăn mười tám năm cũng vấn đề gì!”
Hồng Chúc khóe miệng co quắp, cất lương thực trong nạp giới đủ để sống trong mười tám năm, nhất định là đứa trẻ thiếu thông minh, nếu thì đầu đội thúng.
Nghe đối thoại của bọn họ, Hoàng Bắc Nguyệt đầu : “Nhìn bộ dáng yên của Thánh quân khi đầu hàng , lương thực mười tám năm giữ đến tận thế ăn !”
“Thật ?” A Tát Lôi lập tức sáng mắt lên, xoa tay : “Nếu đầu hàng, chúng ngoài nhất định thể bỏ qua !”
“Ừ, mặc kệ thế nào cũng chuẩn cho .” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng dặn dò.
Tống Mịch lên, vung ống tay áo lên, giọng từ phía xa truyền đến: “Nguyệt Dạ.”
Hoàng Bắc Nguyệt tường, vểnh chân hỏi: “Chuyện gì?”
Tống Mịch : “Ta và ngươi vây ở chỗ , ai nhường ai, cho dù một vạn năm cũng kết quả, bằng ngoài đ.á.n.h tiếp.”
“Đi ngoài tự nhiên đồng ý, tuy nhiên mấy quái vật còn sống, sẽ .”
“Những còn thể phá hủy, tuy nhiên giữ Diệu Ca, đây là nhượng bộ cuối cùng.”
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc Diệu Ca : “Cũng , tuy nhiên, Tiểu Đăng Lung dùng kết giới trói ả.”
“Nguyệt Dạ, ngươi nên voi đòi tiên!” Tống Mịch chút tức giận.
Hoàng Bắc Nguyệt : “Chìa khóa ở tay , tùy ngươi đồng ý !”
Tống Mịch híp mắt, lạnh lùng liếc nàng mới : “Được!”
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng chút kinh ngạc, nàng đưa điều kiện ngặt nghèo như cũng đồng ý đáp ứng, thể thấy bên ngoài nhất định xảy chuyện đại sự, mà ngay cả Thánh quân cũng lo lắng như thế, nhất định là đại sự khó lường?.
Đến tột cùng là chuyện gì? Chẳng lẽ Thành Tu La thừa dịp Thánh quân mặt mà tấn công quy mô Điện Quang Diệu?
Mặc kệ bên sinh chuyện gì, nàng đều ngoài, cho nên Hoàng Bắc Nguyệt lên, tận mắt thấy Tống Mịch giơ tay lên, từng quái vật ngã mặt đất, co quắp vài cái, đó liền nhúc nhích.
Chỉ một Diệu Ca ở bên cạnh , thấy đồng bạn t.ử vong cũng bất cứ vẻ mặt gì.
Tiểu Đăng Lung nhanh ch.óng kết ấn, một dây trói dài từ bên kéo qua, trói c.h.ặ.t Diệu Ca!
Mới đầu ả giãy dụa một chút, nhưng ánh mắt Tống Mịch ngăn .
Cột chắc Diệu Ca, xác định ả thể thoát, Hoàng Bắc Nguyệt mới mang qua, đối mặt với Tống Mịch.