Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 489 Tự tay chặt đứt

Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:40:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh xuất hiện, chứng tỏ trong thành Tu La sinh lòng ái mộ. Người đoạn tuyệt tình ái sẽ đưa Minh tới, mà là Hoàng Bắc Nguyệt.

Minh càng phẫn nộ, càng cao hứng, bởi vì chứng tỏ nàng càng ái mộ sâu sắc.

Nhìn khóe miệng nụ âm hiểm, Hoàng Bắc Nguyệt hỏi: “Có cái gì bất thường ?”

“Không .” Phong Liên Dực lắc đầu, thấp giọng : “Ngươi trộm trái tim của Tu La vương khiến Minh tức giận.”

Hoàng Bắc Nguyệt chỉ n.g.ự.c , khí phách : “Nơi vốn là của ! Ta trách trộm ngươi , dám c.ắ.n ngược một cái! Buồn ?”

Phong Liên Dực khoái trá lớn, nàng chính xác!

“Minh tới, nhanh mang Mặc Liên .” Sau khi xong, Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, qua dìu Mặc Liên. Minh lợi hại thế nào, nàng dính .

“Đi thôi.” Phong Liên Dực để nàng đối mặt với Minh sớm như , mặc dù ở đây, nhưng Minh sẽ nhớ kỹ khí tức của lạ.

Lệ Tà ngượng ngùng, bộ đôi xoay mà nghẹn lời, ngẫm nghĩ một hồi, vô tình thúc đẩy một chuyện , thật sự là lãng phí sức lực!

“Dực nhi!” Xoay chạy thấy tiếng Âm Hậu gọi , cùng với tiếng rắn bò sàn sạt, Âm Hậu tới.

Lệ Tà xoay : “Âm Hậu, bệ hạ quyết định thả Hoàng Bắc Nguyệt cùng Mặc Liên, đây là lệnh, ai phép cãi lời.” Cho dù cũng cãi .

Mặc Liên do đích bắt , hôm nay chẳng thu gì, thả Mặc Liên, còn ai đau lòng tiếc hận hơn chứ.

- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

“Không !” Âm Hậu trong thành Tu La tiếng Minh phẫn nộ mặt vẻ mặt càng ngày càng kiên định, “Dực nhi, vì Thành Tu La và ngươi, mẫu hậu hôm nay đối kháng với ngươi! Muốn để ả , bước qua xác của mẫu hậu!”

Hoàng Bắc Nguyệt cả kinh, khó tin xoay Âm Hậu, vì g.i.ế.c nàng, cần đ.á.n.h cược lớn như chứ? Uy h.i.ế.p cả Phong Liên Dực lẫn nàng ?

Đôi mắt lạnh dần, nàng khó Phong Liên Dực, nhưng nếu cản đường của nàng, nàng sẽ khách khí!

Ánh mắt đối diện với Âm Hậu, đôi mắt trở nên vô cùng oán độc cùng tàn nhẫn, g.i.ế.c!

“Mẫu hậu hôm nay nhất định như ?” Phong Liên Dực vượt qua nàng, cùng đối mặt với Âm Hậu.

Tám con rắn uy h.i.ế.p, tất cả đều e ngại lui về phía , thật cẩn thận . Âm Hậu sắc mặt vô cùng kiên định cùng quyết đoán, con của , lớn tiếng : “Không sai! Dực nhi, ngươi thể ghét mẫu hậu, nhưng ngươi chảy dòng m.á.u của Thành Tu La, ngươi thể che chở đàn bà !”

“Ta là Tu La vương, vì ngay cả việc thích nào cũng thể chủ? Nàng cái gì ? Ngươi thể tiếp nhận thích khác, vì là nàng?” Phong Liên Dực giận tái mặt, sắc mặt âm trầm chứng tỏ sự phẫn nộ của .

Âm Hậu ngẩn , vì bà nên Dực nhi thể lựa chọn thích ? Không ! là nữ nhân ảnh hưởng , chỉ cần Hoàng Bắc Nguyệt ở đây, Dực nhi một ngày nào đó sẽ biến thành quái vật xí như bà.

“Minh!” Âm Hậu chợt hô to một tiếng, dứt lời, Minh rít gào càng hung mãnh k.h.ủ.n.g b.ố, đó áp lực cực lớn từ bốn phương tám hướng tiến đây!

Uỳnh…

Một tiếng vang thật lớn, cánh vửa và vách tường ở Hồ m.á.u đụng , trong thông đạo rộng lớn u ám, Minh khí tức màu đen cùng mùi m.á.u tươi nồng nặc xông tới bên !

Trên mặt Phong Liên Dực chút biến hóa, ánh mắt màu tím nhạt lạnh lẽo, bên trong vũng xoáy quái dị chậm rãi chuyển động.

“Bệ hạ, Minh tới!” Lệ Tà híp mắt, xem , Âm Hậu lệnh, lúc Minh cố kỵ mà phản đối bệ hạ .

Tên , thật to gan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-489-tu-tay-chat-dut.html.]

Còn thở mùi m.á.u tươi khiến xao động bất an!

“Hoàng Bắc Nguyệt! Đừng quản chuyện Thành Tu La nữa, nhanh lên!”

Nhận thấy Minh tới gần, trong hắc thủy cấm lao cũng d.a.o động nhỏ, Yểm lập tức lên tiếng .

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nàng cũng Minh lợi hại, bởi từng nghĩ ở lâu, chuyện của Thành Tu La để chính bọn họ giải quyết, Phong Liên Dực là Tu La vương, Lệ Tà bảo vệ, Minh sẽ dám gì.

Nàng lo lắng con bọn họ thù hằn , thấy áy náy, tuy nhiên hiện tại lúc nghĩ việc , nàng vội vàng mang Mặc Liên !

“Dực, …” nàng định mở miệng, nhưng đột nhiên thấy Phong Liên Dực lao nhanh lên, một tay bóp cổ Âm Hậu, động tác quá mức hung mãnh khiến Âm Hậu liên tiếp lui về phía , cuối cùng dán cây cột!

Bên khóe miệng Âm Hậu chậm rãi tràn tia m.á.u, mở to hai mắt, “Dực nhi…”

Biến cố phát sinh quá nhanh, Hoàng Bắc Nguyệt kịp tay ngăn , chỉ thể ngu ngơ nguyên tại chỗ.

Lệ Tà cũng ngờ sẽ phát sinh biến cố như , lúc kịp phản ứng thì thể khổng lồ của Minh hắc khí vây quanh xuất hiện trong thông đạo, ngẩng đầu khổng lồ lên, xông tới chỗ Hoàng Bắc Nguyệt.

Nàng bảo hộ Mặc Liên ở phía , nắm tay kết ấn nhanh, nhưng ấn thành thấy Phong Liên Dực phất tay, Lệ Tà khổ một tiếng, ống tay áo rộng lớn cùng tóc bạc bay múa, giơ một tay lên, đ.á.n.h mạnh lên đầu Minh.

“Lệ… Tà!” Minh phẫn nộ gầm rú, “Ta thực thi pháp tắc của Thành Tu La! Ngươi dám chống ?”

Lệ Tà lắc đầu khẽ, : “Ngươi đừng quên, chế định pháp tắc là Tu La vương.”

Minh sửng sốt, lập tức ngoảnh đầu về phía Phong Liên Dực, thấy tay nắm c.h.ặ.t cổ Âm Hậu thì ngây ngẩn cả .

“Này…”

Lệ Tà ngửi thấy mùi m.á.u ngọt ngào trong khí, tà tà , xoay mặt ý vị thâm thúy Hoàng Bắc Nguyệt, nhưng mở miệng với Minh: “Bắt đầu .”

“Ồ…” Minh thở dài một tiếng, chậm rãi lui , bên cạnh Lệ Tà.

Chuyện phát sinh ngoài dự liệu, Hoàng Bắc Nguyệt ngờ Minh c.ắ.n nàng mà bây giờ thèm liếc nàng một , ngược một bên cùng Lệ Tà Phong Liên Dực xuống tay với Âm Hậu.

Thế là ? Chẳng lẽ hai con đấu , hai con ma thú dám can thiệp ?

“Dực!” Hoàng Bắc Nguyệt hô to, hiện tại nàng thể rời khỏi đây, Âm Hậu thể cản , nàng thấy Phong Liên Dực tay với Âm Hậu, dù bọn họ là con, thấy Phong Liên Dực lãnh huyết như , trong lòng nàng thoải mái.

Phong Liên Dực như thấy tiếng của nàng, cứ dùng sức bóp c.h.ặ.t cổ Âm Hậu, hề nương tay!

Tám con rắn ban đầu sợ hãi lui về phía , nhưng cảm giác nguy hiểm cùng sát khí liền tê tê phun lưỡi rắn, bò lên hé miệng hướng về Phong Liên Dực. Miệng nó há to c.ắ.n cổ tay, Phong Liên Dực ánh mắt trầm lạnh, gió vô hình ở tay trái xông cắt đứt đầu con rắn dám cả gan c.ắ.n .

Đầu rắn cũng là m.á.u thịt từ thể Âm Hậu, cắt rơi đau, bà chặn yết hầu, sắc mặt đau đến tái nhợt, mồ hôi lạnh ứa , trong mắt tràn đầy bi thống cùng dám tin.

“Dực, Dực nhi…”

“Ta thích khác cưỡng ép!”

Âm Hậu nước mắt như mưa, nhưng vẫn kiên định quật cường chịu nhận thua, “Mẫu hậu vì cho ngươi.”

Trên tay chợt dùng sức, trong lúc đó, hai con rắn xông tới, c.h.é.m xuống nương tay, m.á.u loãng b.ắ.n tung tóe mặt và cùng Âm Hậu.

Loading...