Nhìn thấy vẻ nghi hoặc của , nhưng chuyện phức tạp, Hoàng Bắc Nguyệt giải thích nhiều, để Chi Chi ở với , chính ngoài Phong Liên Dực.
Chi Chi hiền lành vai , dùng tay nho nhỏ giúp chải vuốt tóc rối, miệng c.ắ.n một dải lụa đen lấy từ , tóm từng lọn tóc của , giẫm lên lỗ tai mà bò lên đỉnh đầu của .
“Ôi chao!” Bị nó giẫm lỗ tai đau đớn, Mặc Liên kêu một tiếng.
Chi Chi đỉnh đầu , vỗ vỗ đầu, chi nha chi nha , đại khái là : đau ! con trai cần yếu ớt như !
Mặc Liên yên lặng , mặc buộc tóc cho , nhớ tới Chi Chi liền : “Nàng là, Thành Tu La, hóa .”
Chức mộng thú đúng là con vật chỉ trong Thành Tu La mới , hơn nữa nàng cho tới nay cũng thích Điện Quang Diệu, vì lý do ?
Chẳng trách nàng , bọn họ cùng lý tưởng, chung mục đích.
Chi Chi xong, liền ngừng lắc đầu, lắc hoài cũng . Nó đầu Mặc Liên nên Mặc Liên thấy nó lắc đầu.
Lúc Phong Liên Dực tỉnh , mờ mờ mịt mịt, thấy bên giường bóng , đầu dựa thành giường, mắt nhắm nghỉ ngơi, một chân gấp , nàng đưa tay khoát lên đùi, động tác nhàn nhã, nhưng tràn ngập cảnh giác.
Hắn nhúc nhích, kinh ngạc hồi lâu, nỡ chớp mắt.
Ánh mắt nóng cháy như , nàng là cảnh giác liền phát hiện , chậm rãi mở to mắt, chống ánh mắt của , nhẹ nhàng .
Phong Liên Dực hoảng hốt, nàng nhất, nhưng một cái nhăn mày một nụ , cho dù chỉ nhẹ nhàng nháy mắt vẫn hồn phách điên đảo, thể tự kềm chế.
Sau khi xong, Hoàng Bắc Nguyệt dần dần khôi phục vẻ bình thường, cúi đầu , dịu dàng : “Đừng lo, Âm Hậu .”
Trong mắt của rõ ràng hiện lên vẻ thống khổ, mất mát : “Nguyệt, bộ dáng của đáng sợ ?”
Hoàng Bắc Nguyệt thuận thế cúi xuống, vặn ghé n.g.ự.c , giơ tay nhẹ nhàng xoa vết thương n.g.ự.c : “Trong lòng , Phong Liên Dực hề đổi, thể bây giờ ngươi tỳ vết, nhưng sẽ quên ngươi là mỹ nhất.”
Phong Liên Dực trong lòng rung động, xiết tay ôm c.h.ặ.t nàng, vùi mặt trong mái tóc của nàng, giọng trầm thấp nhưng bất lực run rẩy : “Nguyệt, cứu …”
Nước mắt đột nhiên tự chủ chảy xuống, Hoàng Bắc Nguyệt dán c.h.ặ.t mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , hít sâu một mới : “Có ở đây.”
Hắn hiện tại sợ hãi, từng giọt nước mắt của nàng nhỏ xuống trái tim , trong lòng thấy ấm áp, nhưng cảm giác bất an sâu sắc.
Hắn một câu ‘cứu ’ với bao chua xót cay đắng, nàng cảm thấy Phong Liên Dực mềm yếu, mạnh mẽ cỡ nào nàng hiểu, nhưng trái tim mạnh mẽ đến mấy cũng chịu nỗi sợ hãi khi tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t .
Nếu ngày , mà ngày đang từ từ tới gần, nỗi sợ hãi càng khủng khiếp hơn so với việc trực tiếp g.i.ế.c.
Kỳ thật c.h.ế.t sẽ đau khổ, mắt nhắm , hồn rời khỏi thể, chuyện cũ sẽ nhớ kỹ, mà đau khổ nhất chính là còn sống.
Dựa n.g.ự.c , cảm thụ sức mạnh cường đại thuộc về Tu La Lương từ bắp thịt rắn chắc truyền tới. Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt , thì thào hỏi: “Còn đau ?”
Vết thương n.g.ự.c đang từ từ khép , m.á.u đen biến mất, vết thương kết vảy, hẳn là sẽ đau đến xé ruột xé gan cả ngày lẫn đêm.
Phong Liên Dực cầm tay nhỏ bé của nàng đặt vết thương của , : “Ta hy vọng vẫn đau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-491-tu-tay-chat-dut.html.]
“Ta xa thế nào cũng ngươi đau cả đời ” Hoàng Bắc Nguyệt dùng nhẹ nhàng .
Phong Liên Dực : “Nguyệt, chỉ lúc đau nhức, mới cảm giác nàng đặc biệt. Nếu nó đau, sợ quên mất nàng.”
Hoàng Bắc Nguyệt giật , trong đầu ong ong nhớ cảnh đối phó với Âm Hậu.
“C.h.ế.t tiệt Thành Tu La!” Nàng thấp giọng mắng một câu, tay nắm c.h.ặ.t, đột nhiên rời khỏi .
“Nguyệt?”
Hoàng Bắc Nguyệt đầu , ánh mắt lưu luyến si mê, nữa nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Cùng thề nguyện, chỉ sống c.h.ế.t ngăn cách, nguyện nắm tay cả đời, bên đến già.”
Phong Liên Dực nao nao, lời là…
“Đây là hứa hẹn!” Lúc nàng chuyện, hốc mắt đỏ bừng, giọng cũng nghẹn ngào, “Xuống địa ngục cũng vẫn giữ hứa hẹn!”
Sau khi xong, nàng lập tức dậy, mặt lãnh khốc quả quyết, cặp mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, xoay nhanh.
“Nguyệt!” Phong Liên Dực dậy theo, giữa đường Lệ Tà nhẹ nhàng ngăn cản.
“Bệ hạ, ở Thành Tu La còn sợ cô xảy chuyện ?”
Phong Liên Dực lạnh lùng đẩy : “Ngươi sớm sẽ như ?”
Lệ Tà giấu diếm, thản nhiên : “Thuộc hạ bảo vệ các đời Tu La vương, việc đương nhiên hiểu rõ hơn ngoài.”
“Ta phương pháp giải cứu.”
“Không phương pháp giải cứu!” Lệ Tà quyết đoán , “Bệ hạ, một việc hiện tại ngài nhớ tới thì đau khổ, đợi sẽ quên…”
Đột nhiên một trận gió bão cuốn qua, thổi bay bóng dáng của Lệ Tà, hung hăng đ.á.n.h tường.
Một tia m.á.u chậm rãi chảy bên khóe miệng, giơ tay lên lau, thèm để ý ngẩng đầu: “Ngài g.i.ế.c cũng phương pháp giải cứu, Tu La vương, ngài cần gì đấu với trời chứ?”
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
“Ngươi cũng từng áp chế phụ vương như thế ?” Phong Liên Dực lạnh lùng hỏi.
Lệ Tà : “Tiên vương giống bệ hạ, nhiều nhi nữ tình trường quấn , càng lún càng sâu.” Vẻ mặt nghiêm túc, xứng đáng là thủ hộ của các đời Tu La vương.
Phong Liên Dực mím môi, lạnh lẽo Lệ Tà, trầm mặc một hồi, dường như bóng đen bao quanh , “Quy định là ai định ? Đoạn tuyệt tình ái là ai sáng tạo ?”
“Thuộc hạ .”
“Cút!” Phong Liên Dực phẫn nộ phất ống tay áo, xoay tẩm cung.
Lệ Tà chậm rãi lên, sửa y phục trắng muốt, rời một tiếng động.
Huyễn Linh Thú cách đó xa rõ hết màn . Nó nhúc nhích, thấy Phong Liên Dực cùng Lệ Tà rời mới lạnh lùng hừ một tiếng, đó trong bóng tối.