Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 514 Vây Ngụy cứu Triệu
Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:17:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Bắc Nguyệt theo dõi nước Tây Nhung đầu hàng như thế nào, lúc Ngụy Võ Thần rời thì nhanh ch.óng theo.
Lúc nàng bày thiên la địa võng, Ngụy Võ Thần mọc bao nhiêu cánh cũng bay thoát.
“Đại tướng quân!” thám t.ử phụ trách tìm hiểu tình huống ở phía đột nhiên hoảng sợ bẩm báo, “Phía , phía hình như điều bất thường!”.
“Làm ?” Ngụy Võ Thần ghìm ngựa , cẩn thận cảm giác khí tức chung quanh, đột nhiên sắc mặt đại biến, lẩm bẩm : “Nguyên khí hỏa hùng hậu! Không ! Lập tức lui về phía ! Rời khỏi đây!”.
Ngụy Võ Thần hét lớn một tiếng, tất cả phía giọng điệu hoảng hốt của dọa sợ, đều lui , loạn thành cái chợ. Mà lúc , một tiếng mãnh thú rống giận vang lên từ trong rừng cây.
Bốn phương tám hướng hừng hực lửa cháy thiêu đám đang tứ tán khắp nơi khiến vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết, chỉ chốc lát, mặt đất chất đống vô t.ử thi.
Lực công phá cường đại như thế khiến sắc mặt Ngụy Võ Thần lập tức kịch biến!
“Grao…”, tiếng gầm trầm thấp tới gần, con thú khổng lồ lửa cháy giẫm chân xuống, cỏ cây héo rũ, mặt đất hình thành một cái hố to.
“Ma thú Hỏa Diễm!” Ngụy Võ Thần kinh hãi, khí tức của con thú ngay từ đầu cũng cảm giác vô cùng cường đại, nhưng ngờ lúc xuất hiện k.h.ủ.n.g b.ố như .
Đây là thần thú, mà là một con ma thú!
Toàn lửa cháy k.h.ủ.n.g b.ố, trong lửa cháy phát thở tà ác hung tàn, nếu lầm thì đây là Ma thú bảo vệ của Thành Tu La!
“Đại tướng quân! Nên gì bây giờ?” một đám cao thủ hộ vệ Ngụy Võ Thần cũng Ma thú Hỏa Diễm đột nhiên xuất hiện dọa sợ đến mức ngây .
Uy áp của Ma thú luôn luôn k.h.ủ.n.g b.ố, những dù là siêu cấp cao thủ, nhưng uy áp như cũng thấy khó thở!
“Là Người của Thành Tu La.” Ngụy Võ Thần hung hăng nuốt nước miếng, trong lòng cũng kinh hoảng, nhưng vẫn còn trấn định hơn so với những khác.
Lặng yên một tiếng động triệu hồi Lôi Long Thiên Nộ. Con rồng xoay quanh cây phía , thấy Ma thú Hỏa Diễm cũng hoảng sợ.
“Ngươi chọc Người của Thành Tu La?” Lôi Long lạnh giọng, giọng điệu hàm ý trách cứ.
“Ta thể trêu chọc Người của Thành Tu La chứ?” Ngụy Võ Thần trầm giọng , “Ta còn gả Thản Nhiên cho Phong Liên Dực, định mượn sức của Thành Tu La! Ta ấm đầu mới trêu chọc bọn !”
“Có thể điều động Ma thú bảo vệ Ô Sát là nhân vật một hai trong thành Tu La” Lôi Long Thiên Nộ tức giận , Ma thú Hỏa Diễm từng bước ép sát, dù là thần thú cấp bảy, mặc dù dốc lực đ.á.n.h một trận cũng khó kết quả
Nhiều năm khổ tu như , thể hủy hoại chỉ trong chốc lát!
“Dùng Thiên Phạt!” Ngụy Võ Thần quyết định thật nhanh, cho dù thể g.i.ế.c Ma thú Hỏa Diễm ở đây, cũng thể ngăn chặn nó, thừa cơ chạy trốn!
Lôi Long Thiên Nộ : “Nếu Ô Sát ở đây thì nhất định còn một cao thủ ở xung quanh, dụ , ngươi chỉ đường c.h.ế.t!”.
Ngụy Võ Thần cả run lên, : “Không nấp ở ?”
Cặp mắt Lôi Long Thiên Nộ động, đột nhiên vội vã xoay , rống một tiếng!
Mà một khắc lúc nó xoay , một giọng thiếu nữ cùng lúc vang lên: “Xích Luyện, nuốt thiên!”
Gió xoáy lực hút thật lớn, như lúc cửa phi thuyền mở vũ trụ, trong nháy mắt tất cả vật đều lực lượng cường đại hút qua!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-514-vay-nguy-cuu-trieu.html.]
Ngụy Võ Thần tâm hoảng ý loạn, nhất thời cẩn thận, thêm chỉ cách Thôn Thiên Hồng Mãng vài bước nên kịp vung v.ũ k.h.í Thôn Thiên Hồng Mãng nuốt miệng.
Lôi Long Thiên Nộ khá hơn một chút, dù thần thú cấp bảy ưu thế hơn khi đối mặt với Thôn Thiên Hồng Mãng, khi lực hút trôi qua, sừng rồng đỉnh đầu thoáng hiện ánh chớp màu vàng, ánh chớp b.ắ.n mạnh , chọc thương một con mắt của Thôn Thiên Hồng Mãng.
Grao… grao
Thôn Thiên Hồng Mãng đau nhức lăn lộn đất, nhưng ngậm miệng giamNgụy Võ Thần ở bên trong.
Hoàng Bắc Nguyệt từ phía Thôn Thiên Hồng Mãng , trong tay nắm Roi Hỏa thần của Hồng Liên, một roi quật lên lưng cứng rắn của Lôi Long Thiên Nộ.
Nó giận dữ, đầu định mở miệng với Hoàng Bắc Nguyệt thì đột nhiên giật , trong nháy mắt nhận cô gái mắt là ngày đó nó cùng Ngụy Võ Thần hợp lực dùng Thiên Phạt mới vây khốn .
“Là ngươi!” Khiếp sợ xong, Lôi Long Thiên Nộ công kích nàng, ngược bay nhanh lui về phía , cảnh giác bốn phía.
Ngày đó khi nha đầu ngất xỉu, vốn thể g.i.ế.c cô nhưng cuối cùng xuất hiện bóng dáng màu đen .
“Đang tìm ?” Nó chung quanh, ngờ tiếng phía đột nhiên vang lên khiến nó hồn phi phách tán.
Lôi Long Thiên Nộ đột nhiên đầu, phía một bóng dáng màu đen thật lớn, như vị thần ở chân trời, thấy đầu, chỉ giơ một chân lên hạ xuống, hung hăng dẫm nát nó lòng bàn chân.
Lôi Long Thiên Nộ như con sâu giãy dụa chân Yểm, sừng rồng hội tụ càng ngày càng đậm ánh chớp màu vàng.
“Dám cả gan phản kháng ? Con sâu nhỏ như ngươi g.i.ế.c cũng bẩn tay , quên, bẩn chân mới đúng.” Yểm lạnh lùng , chân dùng sức, Lôi Long Thiên Nộ phun ngụm m.á.u.
“Tha một mạng, cầu ngài tha một mạng!” mặc dù vẫn phong ấn, nhưng uy áp cường đại của , kể cả tất cả ma thú của Thành Tu La cộng cũng bằng.
Lôi Long Thiên Nộ mặc dù là thần thú cấp bảy, so với đám thần thú chung thể là một, thuộc họ Rồng, song vẫn kém xa Quân Ly hoặc Hồng Chúc. Càng khỏi so sánh với ma thú Yểm quấy đảo nhân gian loạn lạc.
“Ai cho ngươi nhiều lời với nó?” Hoàng Bắc Nguyệt bước , lạnh lùng liếc Lôi Long Thiên Nộ, Roi Hỏa thần đột nhiên cuốn lên sừng nó, Lửa thần bốc cháy lên, con rồng kêu gào t.h.ả.m thiết, lăn lộn mặt đất, sừng rồng nổ b.ắ.n vô ánh chớp màu vang, tự do phóng bốn phía.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Yểm cầm Hoàng Bắc Nguyệt lên như cầm một con b.úp bê vải, để nàng trong bàn tay .
Lúc ánh chớp vàng bay đến, nhẹ nhàng tay chặn , đó ha ha : “Long sừng là v.ũ k.h.í của , ngươi phá hủy long sừng, Lôi Long Thiên Nộ trục xuất khỏi hàng ngũ thần thú, hiện tại chỉ là linh thú cấp bảy.”
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng bĩu môi, Lôi Long Thiên Nộ giãy dụa kêu rống một trận, rốt cuộc an tĩnh hấp hối.
Yểm hỏi: “Ngươi phong ấn nó ?”
“Linh thú cấp bảy, thật chướng mắt.” Hoàng Bắc Nguyệt liếc Lôi Long Thiên Nộ, con rồng cùng Ngụy Võ Thần hại trưởng công chúa, cũng từng hại nàng, nàng sẽ giữ .
Ánh mắt của nàng chuyển hướng Thôn Thiên Hồng Mãng. Con rắn đỏ b.ắ.n mù một con mắt mặt đất, trong thể gì đó động đậy.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lên, Thôn Thiên Hồng Mãng liền mở miệng phun một dính đầy chất nhầy nhớp nháp. Trên áo giáp tan một nửa, chật vật , trong tay nắm một thanh kiếm, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy Lôi Long Thiên Nộ hủy long sừng mặt đất, Ngụy Võ Thần run rẩy, bảo kiếm trong tay suýt rơi , chân vững, thoáng cái ngã đất.
Ngước bàn chân đang giẫm Lôi Long Thiên Nộ, nguyên khí màu đen ngưng tụ thành thể cao ngất thẳng, trong bàn tay cô gái mặc y phục đỏ.
“Hồng, Hồng Liên tôn thượng” Ngụy Võ Thần run giọng , cô gái mặc bộ đồ đỏ, hơn nữa Thôn Thiên Hồng Mãng phía Hồng Liên là ai?
Song cô gái chỉ chớp mắt một cái, lạnh lùng , đôi mắt thanh lạnh như hồ băng khiến cả run lên.