Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 525 Trung tâm thủ hộ
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:21:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngắn ngủi liếc bộ dáng chính , Hoàng Bắc Nguyệt thêm, xoay khỏi cửa.
Đông qua xuân tới, tuyết đọng tan, nhưng vài cành hoa đào trong viện ló nhụy, chẳng mấy mà nở rộ.
Người trong phủ đều đây là điềm lành, quả nhiên, hiện tại Bắc Nguyệt quận chúa phong vương. Vinh quang của phủ Trưởng Công chúa sẽ trường tồn, đây là điềm lành lớn nhất!
“Nguyệt nhi, khí trời lạnh, phủ thêm áo choàng .” Phương di nương dẫn một đám nha , tay cầm một áo choàng lông chồn.
Hoàng Bắc Nguyệt sải bước lên ngựa, bà : “Không cần, lạnh, di nương nhà , sẽ về nhanh thôi.”
Nói xong giục ngựa cùng Hồng Chúc biến mất ở cuối phố lớn.
Bóng lưng màu đen đơn bạc gầy yếu, nhưng bền bỉ vô hình, khiến cảm giác buông lỏng mà dựa .
Chỉ cần nàng, bả vai nàng thể chống đỡ hết thảy.
Phương di nương , để nha đổi bộ đèn l.ồ.ng trong phủ qua, sai phòng bếp chuẩn thức ăn Bắc Nguyệt thích, cảnh tượng bận rộn hẳn lên.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Hoàng cung.
Hoàng Bắc Nguyệt phép cưỡi ngựa tiến cung, ai dám ngăn trở, vó ngựa đạp nền nhà lạnh cứng, tiếng vang cộp cộp ngừng.
Đầu xuân se lạnh, gió vẫn lạnh liệt, Hoàng Bắc Nguyệt xuống ngựa, giao cho cung nhân tự .
Ven đường gặp ít quan viên. Bọn họ thấy nàng liền cung kính vội tới hành lễ, thuận tiện chúc tụng, song mặt mỗi cũng thần sắc sợ hãi bất an, thậm chí một chút bất mãn.
Hoàng Bắc Nguyệt bộ gì, lễ phép hàn huyên vài câu cùng bọn họ.
Đang chuyện với Binh Bộ thượng thư, đột nhiên ngẩng đầu thấy Chiến Dã cũng tới, mấy vị đại thần theo phía , trong đó Hoài Bắc hầu - phụ Tào Tú Chi.
Lão nhân mất con trai mà mấy thế hệ đơn truyền nên bi thương khổ sở. Người vốn hăng hái nhưng lúc tóc cũng bạc trắng một nửa, run rẩy theo phía Chiến Dã, như một cụ già cao tuổi.
Gió lạnh đột nhiên thổi từ bốn phương tám hướng đến, xa xa hương hoa mai từ theo gió bay tới, thấm ruột gan.
Hương mai là từ chỗ Hoàng Bắc Nguyệt thổi tới, chính là tòa cung điện hoa mai nở rộ phía lưng nàng.
Ngửi thấy mùi thơm, Chiến Dã cũng ngẩng đầu, vặn thấy nàng. Ánh mắt bất ngờ chạm . Chiến Dã cũng ngờ đột nhiên thấy nàng, trong lòng dựng lên tầng tầng phòng ngự suýt sụp đổ.
Hắn là buồn vui tức giận hiện lên mặt, tính cách lãnh khốc kiên nghị, trong lòng dù hàng vạn hàng nghìn biến hóa, biểu hiện vẫn thể cảm xúc.
Hắn vốn ngẩng đầu tìm kiếm nguồn gốc hương mai, bởi lúc ánh mắt va chạm với nàng liền tự nhiên rời , liếc về tường cung phía , thấy cái gì mới đưa ánh mắt trở .
Nhìn nàng, nhưng cố ý trốn tránh đôi mắt trong suốt của nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng , thần sắc hai đều lạnh nhạt, hề mất tự nhiên, như là mỗi ngày lâm triều đều gặp mặt.
Khách sáo mà bước tiếp, hai khẽ gật đầu, lễ phép mà xa cách, đó Chiến Dã liền mang đại điện .
Hoàng Bắc Nguyệt chút sợ sệt bóng lưng Chiến Dã, dù tỏ thần sắc lãnh đạm với nàng, cực nhỏ oán giận, càng trách móc gay gắt, chỉ là khách khí gật đầu nhưng cũng khiến nàng cũng cảm giác xa cách.
Năm đó bên bờ sông Ngọc thủy, thiếu niên mặc cẩm y bào màu đen cùng uống một chén nước với nàng: “Ta và ngươi cùng uống xong nước sông , hy vọng một ngày nào đó ngươi thể trở mảnh đất .”
Cùng uống nước sông nhất định sẽ trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-525-trung-tam-thu-ho.html.]
Nàng trở về, mang về biên giới rộng lớn cho nước Nam Dực, vinh quang vô thượng, nhưng mang mất mà quan tâm thương yêu từ nhỏ.
‘Ta hy vọng ngươi thể trở về’.
Có lẽ ngược thời gian , Chiến Dã nhất định sẽ hối hận khi với nàng như , sẽ hy vọng nàng trở về.
Đờ đẫn đại điện, thấy Hoàng thượng long ỷ cao. Trong điện trang nghiêm sáng ngời, văn võ bá quan ngay ngắn trật tự quỳ gối hô to vạn tuế.
Nàng cùng quỳ xuống, c.h.ế.t lặng hô vạn tuế theo. Nàng Chiến Dã bên cạnh. Người quen thuộc nhưng thở lạnh như băng phảng phất xa cách muôn trùng.
Nàng thấy tiếng hô trầm thấp cứng nhắc lãnh đạm cảm tình của Chiến Dã.
Hoàng thượng tuyên bố bình , chúng đại thần lên, nàng cũng lên theo. Hoàng thượng cao hứng, long ỷ, hai bước trở , ánh mắt rõ ràng nàng, nhưng nàng cúi thấp đầu.
Hoàng thượng nhiều, nàng lọt, kế tiếp thái giám bắt đầu giấy Tuyên, ngợi khen sắc phong tướng sĩ công.
Lúc thái giám cất tiếng, nàng bên tai ong ong như vật gì nổ mạnh, thế nên nàng gì cả, chỉ thấy duy nhất tiếng hít thở của bản .
“Ninh vương còn mau tạ ơn?” Phía đại thần nào bụng vỗ một chút bả vai của nàng, thấp giọng một câu.
Hoàng Bắc Nguyệt lúc mới khôi phục, như máy móc quỳ xuống tạ ân.
“Bắc Nguyệt, lúc ngươi chiến công hiển hách, giúp trẫm đoạt nước Tây Nhung cùng nước Đông Ly, đây là công lao bằng trời, trẫm đặc biệt cho phép ngươi một nguyện vọng, ngươi thể tùy ý yêu cầu, trẫm đều chấp thuận.” Hoàng thượng sắc mặt hồng nhuận, thoạt tinh thần gấp trăm , vỗ về chòm râu .
Hoàng thượng lời vàng ngọc, chúng thần đều ồ lên.
Bất cứ nguyện vọng gì? Nếu Ninh Vương tham lam đòi hỏi quá mức thì thế nào?
Sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh, từ lúc đến hiện tại cũng hề thấy tươi . mặc dù từng trường hợp nữ t.ử phong vương, nhưng chỉ là hình thức mà thôi, hơn nữa phong hai chữ vương chỉ danh nghĩa mà thôi.
Tựa như nữ hoàng nước Tây Nhung đầu hàng, nước Nam Dực phụng dưỡng, cũng sẽ phong Tây Nhung vương.
Tuyệt nữ t.ử nào thể phong một chữ vương, Hoàng Bắc Nguyệt là trường hợp duy nhất từ xưa đến nay.
Chúng thần cũng đưa mắt chuyển hướng nàng, ngay cả ánh mắt Chiến Dã cũng thản nhiên đảo đến.
Hoàng Bắc Nguyệt tiến lên từng bước, chắp tay : “Thần là nữ t.ử, nên quan tâm triều chánh, chỉ một tâm nguyện, mong Hoàng thượng cho phép thần từ quan, tới sống tại đất phong Thanh Hà.”
Hoàng Thượng vốn đang tươi đột nhiên sửng sốt, nụ mặt dần biến mất, mấy câu của nàng khiến chấn động thốt lên lời.
Bách quan cũng dám gì, trong đại điện hào khí nhất thời chút cứng đờ.
Hoàng Bắc Nguyệt vẫn duy trì động tác cúi đầu , như là hề cảm giác thấy hào khí trầm mặc trong đại điện, chỉ một lòng chờ hoàng thượng đáp .
Hôm nay tiền đồ của nàng thẳng tiến, tương lai đầy vinh quang. Mười bảy tuổi vang danh thiên hạ, đ.á.n.h một trận phong vương, khi nước Nam Dực nhất thống thiên hạ, với uy vọng của nàng, nhất định công thành danh toại, lưu danh trăm năm.
Cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp cũng phụ nữ vinh quang như nàng. Không, cho dù nam t.ử cũng !
Nàng sinh vốn cao quý, còn thực lực như , nắm c.h.ặ.t cơ hội mà rời khỏi vinh quang về ở ẩn?
Bao nhiêu mơ cũng thứ như thế, vì nàng quý trọng chứ?
Hoàng thượng chậm rãi thu liễm nụ mặt, chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt hồi lâu, mãi mãi đoán tâm tư của nàng!