Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 532 Đôi mắt gây chấn động
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:45:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rừng cây an tĩnh, ngay cả tiếng lá cây rơi xuống cũng thấy, tia sáng mặt trời xuyên thấu qua mấy chồi cây, chiếu mặt Mặc Liên.
Hoa Cát cánh yêu dị nở một nửa, song nhan sắc cũng đơn thuần, tô điểm bên khóe mắt , màu da tái nhợt mơ hồ hiện trạng thái trong suốt.
Trên bãi đá tàng cây màu xanh, Mặc Liên lẳng lặng , chờ ánh mặt trời chuyển qua đôi mắt, mới cẩn thận mở mắt .
“Ngươi thấy nàng, dùng ánh mắt của ngươi nàng một chút .” Trước khi , Thánh quân đúng là với như , “Triệt nhi, ngươi chỉ thời gian một ngày.”
Trong con ngươi đen nhánh chậm rãi bắt đầu ngưng tụ tia sáng nhỏ, xưa nay hai mắt ảm đạm, đầu tiên xuất hiện ánh sáng chiết xạ, tinh tế tỉ mỉ, như là bảo thạch từ núi cao trong đất tuyết.
Đây là cái gì?
Từng cây mọc khỏi mặt đất, cành cây hình thù kỳ quái, còn đỉnh đầu, , rộng rãi là cái gì?
Chưa bao giờ thấy thế giới , vì thấy nên cũng chẳng lấy tay cảm thụ. Hắn xa lạ thứ, với khác là chuyện thường, nhưng với tất cả đều mới lạ quái dị.
Hắn xuống bãi đá, cúi đầu hai tay , bên khóe miệng hiện lên nụ nhợt nhạt.
Hắn nhảy nhanh xuống, mặt đất tuyết tan, chân đạp ở phía , chợt nhớ tới điều gì đó nên xổm xuống, lấy tay cầm một nắm tuyết.
“Tuyết.” Màu trắng, tựa như nàng , quá trình tuyết rơi từ trời xuống dài dằng dặc cho nên quên nhan sắc ban đầu của chính nó.
Đây là màu trắng.
“Nguyệt, ngươi ở ?” Mặc Liên lầm bầm tự hỏi, quanh bốn phía, xa lạ, bao giờ dùng hai mắt , bởi đây là .
Nếu như bừa sẽ lạc đường.
Hắn chỉ một ngày để thấy Nguyệt, bởi thể lãng phí lạc đường.
Muốn triệu hồi Huyễn Linh Thú , đột nhiên bên cạnh thứ gì động đậy, đó một nhan sắc sặc sỡ liền bay nhanh qua mắt.
Sắc thái đột nhiên xuất hiện khiến hoảng sợ, hai mắt thấy rõ ràng là cái gì, liền vươn tay phóng ánh chớp. Sắc thái khẽ kêu một tiếng liền rơi mặt đất, trong nháy mắt m.á.u đỏ sẫm nhiễm thấu nền tuyết trắng.
Là một con hồ ly bạc trưởng thành, mặt đất giật giật vài cái liền c.h.ế.t .
Loại hồ ly là linh thú cấp bậc thấp, mặc dù bề ngoài màu trắng nhưng xen lẫn màu xám đen, đuôi màu như mèo đốm.
Mặc dù cấp bậc thấp, nhưng hồ ly luôn luôn linh tính, râ thông minh, bởi trong tộc hồ ly ít linh thú cấp bậc cao, thậm chí còn là thần thú.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Mặc Liên mặt biến sắc con hồ ly, g.i.ế.c một con linh thú cấp bậc thấp với mà đáng kể chút nào, bởi để ý, chỉ một lòng rời nhanh khỏi chỗ .
“U u ô” tiếng kêu yếu ớt từ một gốc cây to khỏe truyền đến.
Mặc Liên chợt dừng bước chân , theo ánh mắt qua, chỉ thấy phía cây một con hồ ly nhỏ ngó dáo dác thấy con hồ ly bạc c.h.ế.t mặt đất, trong chốc lát ngẩng đầu , trong ánh mắt tràn đầy nhát gan, bi thương cùng bất lực.
Đó là con hồ ly mới sinh, ngay cả đường cũng , hai mắt màu lam lạnh, tròn nhẵn bóng, ngập đầy nước mắt.
Toàn là màu trắng u ám cùng điểm xuyến một ít màu xám, chỉ lỗ tai lông xù địa hai đốm lông đỏ tươi.
Tiểu hồ ly sợ hãi Mặc Liên, nước mắt chảy xuống, u u thấp giọng .
Mặc Liên ngẩn , hai mắt ngập nước thì trong lòng d.a.o động, qua, duỗi tay cầm tiểu hồ ly lên, con thú nhỏ sợ đến lạnh run, dám động đậy trong tay .
Tiểu hồ ly chỉ to bằng bàn tay, vẫn trút hết lông m.á.u, hết sức mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-532-doi-mat-gay-chan-dong.html.]
Ngón tay Mặc Liên nhẹ nhàng đụng một chút đầu nó, đó để nó trong ống tay áo, mang theo cùng .
Đường núi khó , triệu hồi Huyễn Linh Thú bay lên trong trung.
Tiểu hồ ly chui nửa đầu khỏi ống tay áo , nhút nhát sợ hãi chung quanh, lập tức rụt cổ .
Mặc Liên nhớ tới trong nạp giới ít đồ ăn, liền lấy kẹo, rau dưa, thịt khô chất đống mặt tiểu hồ ly.
“Ăn.” Hắn ấn đầu tiểu hồ ly đám đồ ăn, trừ việc dọa nó chứ chẳng vẻ là đồ ăn mà hồ ly thích.
Hồ ly hình như sợ c.h.ế.t . Hắn thả tay liền lập tức lùi về ống tay áo, phát run dám nữa.
Mặc Liên khó hiểu, nhiều đồ hồ ly cũng ăn ? Vậy hồ ly rốt cuộc ăn cái gì để lớn?
“Nữu Nữu, tìm Nguyệt.” Mặc Liên hạ lệnh với Huyễn Linh Thú, chờ mong mây trắng bay quanh , đôi mắt sáng láng như trong trong đêm đen vô tận.
Kim Loan Thần Điểu hẳn là trốn theo hướng rừng rậm Phù Quang. Tống Mịch trọng thương, Hồng Chúc truyền lời , mang theo thương rời , tuy nhiên hẳn là thể trở Điện Quang Diệu. Bởi vì trong Điện Quang Diệu Mạnh Kỳ Thiên đang chờ .
Dọc đường vẫn cảm giác nguyên khí hỏa của Kim Loan Thần Điểu d.a.o động. Gió Lốc trở về chỗ Tống Mịch vì giờ phút ai giúp ai.
Nếu nàng là Gió Lốc, hiện tại nhất định sẽ tìm chỗ an , đặc biệt tìm nơi nguyên khí mộc tinh thuần để chữa thương.
Nguyên khí mộc tinh thuần hiếm thấy, chỉ ở trong Rừng rậm Phù Quang, bởi Gió Lốc nhất định chạy đến Rừng rậm Phù Quang.
Trong rừng rậm u ám, Phù Quang bay tới mơ hồ tản ánh huỳnh quang.
Đột nhiên hai xông tới, trong đó một mang theo trọng thương, mùi m.á.u tươi nồng nặc nên dẫn tới một đám Phù Quang bay qua, song bên Phong Liên Dực, nhẹ nhàng phất ống tay áo, Phù Quang như gặp kẻ địch đáng sợ đều chạy trốn .
“Không hổ là Tu La vương.” Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu , ngẩng đầu Phù Quang đầy trời, chợt nhớ năm đó bọn họ xông Rừng rậm Phù Quang, cùng Phù Quang vây công, lấy tiếng đàn mê hoặc Phù Quang, đó mang nàng chạy trốn.
Khi đó từng hình ảnh nàng nhớ kỹ, mà ngay cả giai điệu tiếng đàn cũng từng quên.
“Phù Quang lượng nhiều, chỉ thể cảm thụ nguyên khí cùng mùi m.á.u tươi, gặp nguyên khí cường đại, bọn nó tự nhiên dám tới gần.” Phong Liên Dực dìu nàng, để nàng dựa , hai chậm rãi hướng sâu trong rừng rậm.
“Cho dù bọn chúng tới gần ngươi cũng sợ, ngươi sẽ đuổi bọn nó .” Hoàng Bắc Nguyệt một cái, “Ngươi hiện tại đại khái sẽ nhớ kỹ chuyện năm đó chúng cùng tiến rừng rậm Phù Quang.”
Phong Liên Dực mờ mịt nhíu mi, đột nhiên dừng bước, đưa tay hất lọn tóc trán nàng , : “Lúc đó thích nàng ?”.
Hoàng Bắc Nguyệt mỉm , : “Cái ?”
“Vậy còn nàng?” Hắn hỏi tới.
“Không.” Hoàng Bắc Nguyệt chi tiết , “Tuy nhiên khi đó ghét ngươi.”
Phong Liên Dực cúi đầu , cho dù thích thỏa mãn, chuyện cũng nhớ rõ, nhưng dù , thể hiểu tâm tình lúc đầu của .
Ở cùng nàng vui vẻ thú vị.
Ngón tay của nhẹ nhàng đụng mặt nàng, chậm rãi vuốt ve, ánh mắt sâu, tim đập ngừng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng kiễng mũi chân, dùng khóe môi nứt nẻ lướt qua bờ môi của , Phong Liên Dực lập tức đáp , thấp giọng lẩm bẩm : “Nguyệt, …”
“Không cần gì cả, mà Hoàng Bắc Nguyệt nhận định vĩnh viễn sẽ đổi.” Hoàng Bắc Nguyệt giữ môi , nụ thoáng hoảng hốt hạnh phúc, “Ta c.h.ế.t cũng sẽ từ bỏ, ở cùng một chỗ với ngươi.”
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, đau đớn nhắm mắt .