Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 562 Người mang Khế Ước
Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:48:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yểm ôm tiểu hồ ly xuất hiện tại biệt viện trong dịch quán, thể như mây đỏ phiêu tán xuống, phiêu đãng nhẹ nhàng để bất kỳ chú ý.
Tâm tình giờ lúc chút hoảng hốt, cũng đắn như bình thường. Bởi Nguyệt Dạ cũng quấy rầy . Ở trong Cung Vạn Thú, lẽ hàng chữ ảnh hưởng đến .
Nói một tiếng tạ ơn, Nguyệt Dạ định chạy phòng, nhưng Yểm nhớ cái gì đó, đột nhiên hỏi: “Được , Băng Linh Huyễn Điểu cùng ngươi biến mất ở trong Trận Pháp của Bảy tòa tháp, ngươi khi gặp nó ?”
“Không.” Nguyệt Dạ lãnh đạm “Nó g.i.ế.c , trốn nó còn chả kịp!”
“Chẳng lẽ nó nhân cơ hội chạy ?” Yểm lẩm bẩm .
“Hắn phong ấn ở đó, cơ hội đương nhiên chạy.” Nguyệt Dạ run rẩy lông hồ ly, : “Lúc đó ngất , chờ khi tỉnh thì các ngươi , còn chẳng thấy Băng Linh Huyễn Điểu.”
“Nó chạy cũng thật phiền.” Yểm cau mày , trong lòng phiền muộn hề cặp mắt tiểu hồ ly.
Cho dù cũng nhận điều gì, linh hồn Nguyệt Dạ trốn trong thể hồ ly. Hồ ly chỉ là thể xác mà thôi.
Yểm cũng chỉ nhất thời hiếu kỳ về chuyện của Băng Linh Huyễn Điểu. Dù đó là triệu hồi thú của Hoàng Bắc Nguyệt, hơn nữa năm đó mặc dù đang ở trong phong ấn cũng xem như từng ở chung với Băng, bởi mới hỏi một câu.
Nếu nó chạy, cũng để ý nhiều, tùy ý gật đầu, để tiểu hồ ly nghỉ ngơi, bóng dáng chính cũng chậm rãi biến mất khỏi khí.
Nhìn thấy rời , tiểu hồ ly mới thở dài nhẹ nhõm một , chậm rãi xoay trở về, âm thầm trong lòng: “Ngươi cũng đừng để gặp phiền toái.”
“Đương nhiên sẽ .” Không tiếng ở vang lên bên tai, mang theo ý lạnh nhè nhẹ.
Tiểu hồ ly rùng , ngẩng đầu bốn phía đều là bông tuyết, căn bản thấy cái gì.
Hắn rốt cuộc trốn ở ?
dù thành Lâm Hoài cũng là đế đô, dịch quán tu kiến hết sức xa hoa đại khí, khắp nơi đều là rường cột chạm trổ, cầu nhỏ nước chảy, núi giả phía , nước ao kết băng, mặt băng phản xạ ánh đèn sáng ngọc hành lang hết sức xinh .
Tiểu hồ ly dọc theo hành lang quanh co khúc khuỷu, chậm rãi từng đợt tiếng đàn dài dằng dặc vang lên, uyển chuyển triền miên, bao hàm bao nhiêu vẻ tưởng niệm u sầu.
“Haiz…… bắt đầu.” Tiểu hồ ly theo thói quen lắc đầu, lúc ở nước Bắc Diệu thường xuyên đàn khúc , làn điệu như , giống như cả cảm tình trong lòng đều gửi gắm tiếng đàn êm ái .
Kỹ thuật đ.á.n.h đàn của Phong Liên Dực tuyệt đối thể nổi danh hàng đầu Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, nếu hoàng đế thể một vị nhạc công, tuyệt đối thể danh dương thiên hạ.
hôm nay đàn khúc nhạc ngoài nồng đậm tương tư còn điều khang khác.
Tiểu hồ ly dừng bước chân , đầu tinh tế một chút, hình như… còn chờ mong.
Chờ mong cái gì chứ? Không là chờ mong hiểu cảm tình trong tiếng đàn của , đó theo tiếng đàn mà đến, tinh tế thưởng thức, đó hai trở thành tri kỷ chứ……
Chính lúc nghĩ như , phía hành lang quả nhiên tiếng bước chân truyền đến. Nàng tiếng của thị nữ thật cẩn thận: “Quận chúa cẩn thận một chút, mặt đất tuyết trơn.”
“Không , các ngươi cần dìu , tự .” giọng nữ t.ử réo rắt động lòng , nhu hòa trong suốt, giống như nước suối róc rách, hề lực công kích.
“...” Thị nữ do dự, thiếu nữ tránh khỏi tay thị nữ, chậm rãi tới.
Tiểu hồ ly ngẩn , tiếng âm thanh đầu, chỉ thấy một nhanh tới mặt nàng, nhưng căn bản thấy nàng, bước chân sắp đạp xuống.
Nguyệt Dạ động tác nhanh, lập tức điều khiển ý thức tiểu hồ ly bay nhanh đến góc tường, mới tránh khỏi họa giẫm.
Người lễ phép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-562-nguoi-mang-khe-uoc.html.]
Tiểu hồ ly oán giận, Nguyệt Dạ ngẩng đầu , trong lòng động, nhỏ giọng : “Bắc Nguyệt quận chúa.”
Mặc dù cách hơn một năm gặp, nhưng nàng liếc mắt một cái nhận . Bắc Nguyệt quận chúa năm nay cũng mười tám tuổi càng thêm thanh lệ thoát tục, xinh động lòng , mặt trái xoan nho nhỏ, ngũ quan tinh sảo nhu hòa, mỹ nhân điển hình uyển chuyển hàm xúc nhu lệ.
Nếu ngũ quan còn thể đại khí một chút, sắc bén một chút, tin tưởng sẽ càng hơn.
Trong lòng hiểu nảy ý nghĩ như , Nguyệt Dạ Bất khổ hai tiếng, chính đúng là ghen ghét , khác linh thể, mà nàng chỉ là một luồng hồn.
Bắc Nguyệt quận chúa thấy, cho nên mới suýt giẫm tiểu hồ ly. Nàng bản tính thiện lương, nếu thể thấy sớm tránh .
Trong lòng Nguyệt Dạ thêm vài phần khoan dung cùng thương tiếc, theo phía nàng, chậm rãi tới chỗ tiếng đàn truyền đến.
Nơi Phong Liên Dực đ.á.n.h đàn là ở giàn hoa um tùm trong biệt viện, mùa hoa, cũng dây xanh, trong gió tuyết chỉ cành cây héo rũ chập chờn thê lương.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Dưới giàn trồng hoa, đ.á.n.h đàn mặc y phục trắng, cho dù gió tuyết lớn cũng coi như .
Hạ mắt huyền cầm, cặp mắt tím thấp thoáng lông mi, ánh mắt quá mức chuyên chú, tới gần cũng phát hiện.
Nhìn dáng vẻ của như dung nhập trong tiếng đàn, vây trong huyển cảnh của tiếng đàn, từng hình ảnh quá khứ dường như từ từ tái hiện.
Thà rằng cứ đắm chìm trong mộng cũng nguyện ý tỉnh .
Bắc Nguyệt quận chúa từ hành lang xuống, đếm rõ bậc thang, bậc cuối giẫm hụt, may mà cầu thang thấp nên nàng chỉ lảo đảo một chút, phát một tiếng kêu sợ hãi.
Tiếng đàn im bặt.
‘păng’ một tiếng, một dây đàn đứt đoạn, dây đứt hung hăng lướt qua ngón tay, trong khoảnh khắc giọt m.á.u vẩy mặt tuyết.
Phong Liên Dực ngẩng đầu, hoảng hốt thiếu nữ mắt, đôi mắt màu tím chậm rãi trợn to như quên cả hô hấp, ánh mắt chằm chằm nàng chớp.
Chẳng lẽ ý nghĩ biến thành thật ?
Nàng trở về.
Có chút há mồm, một chữ ‘Nguyệt’ khó khăn thốt , Bắc Nguyệt quận chúa ngại ngùng : “Xin , gián đoạn tiếng đàn của ngươi.”
Giọng bất an như đứa trẻ sai chuyện gì đó, gương mặt chút phớt hồng.
Phong Liên Dực trừng mắt, trong nháy mắt lòng chìm xuống tảng băng nặng nề.
Hóa nàng.
Hắn luôn luôn ngụy trang , trong lòng d.a.o động mãnh liệt thế nào thì sắc mặt cũng chỉ bình tĩnh, khiến bất cứ tâm tình gì ….
Khuôn mặt mỹ chứng minh nội tâm cường đại.
Mang theo tâm tình thất vọng lạnh như băng, Phong Liên Dực lên, bên môi chút ý , : “mời Quận chúa .”
Nửa câu cũng trách cứ chuyện nàng quấy nhiễu tiếng đàn, phong độ cchỉ khiến kẻ khác cảm phục.
Bắc Nguyệt quận chúa ngượng ngùng cúi đầu : “Ta, chỉ ngang qua đây, tiếng đàn của ngươi nên một chút.”
“Có quận chúa , thật sự là vinh hạnh ba đời.” Phong Liên Dực ưu nhã , “Đáng tiếc hôm nay dây đàn đứt, ngày khác sẽ gảy một bản cho quận chúa .”