Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 598 Tây Pháp, Ô Lạp
Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:43:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu hồ ly chôn ở đống tuyết, chờ bọn hồi lâu mới chậm rãi thò đầu , liếc chỗ bọn họ biến mất, đó bò khỏi đống tuyết, giũ mạnh bông tuyết đọng bay nhanh lên góc tường rời .
Có của Hách Na Lạp tộc nên tiến Rừng rậm Phù Quang khó, luyện chế Thất Phá Đan cần một loại d.ư.ợ.c liệu ở sâu trong Rừng rậm Phù Quang, nơi bao giờ ánh mặt trời chiếu tới mới thể sinh trưởng, bởi bọn họ sâu trong Rừng rậm Phù Quang.
Nếu là Hoàng Bắc Nguyệt thì tự nhiên lo sự uy h.i.ế.p của Rừng rậm Phù Quang, nhưng hiện tại Nguyệt Dạ thể cẩn thận mà .
Suốt đoạn đường , khí tức thần thú của Tiểu Hổ cùng Hồng Chúc dọa lùi ít linh thú cường đại cùng thần thú, bởi thể xâm nhập một đoạn dài.
“Cây bất t.ử chỉ thấy trong truyền thuyết, chúng sinh sống nhiều năm ở Rừng rậm Phù Quang bao giờ tới.” A Lệ Nhã cùng Nguyệt Dạ sóng vai mà , với nàng đủ loại chuyện trong Rừng rậm Phù Quang.
Luyện chế Thất Phá Đan cần một loại d.ư.ợ.c liệu quan trọng là rễ cây bất t.ử, lúc Phong Liên Dực thấy bài t.h.u.ố.c cũng cau mày , cây Cây Bất t.ử chỉ là một loại truyền thuyết, căn bản tồn tại.
Nguyệt Dạ tin, nếu Hiên Viên Cẩn thể sáng chế Thất Phá Đan, cũng phương t.h.u.ố.c thì Cây Bất t.ử tuyệt đối thể là truyền thuyết.
Nàng tin tưởng Hiên Viên Cẩn vì cô là sáng tạo Vạn Thú Vô Cương.
Vạn Thú Vô Cương cường đại cỡ nào, thể tạo thần vật như thế thì gì thể khó cô !
Ôm niềm tin Hiên Viên Cẩn, nàng mới kiên trì tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu cho Thất Phá Đan.
Nếu nàng kiên định như , A Lệ Nhã cũng dám hoài nghi, vương chuyện gì đều đạo lý của nàng, cần bọn họ hoài nghi.
“Vương, vì vội vàng rời khỏi thành Lâm Hoài như ?” A Lệ Nhã chút khó hiểu, tuy phận nàng phát hiện, nhưng mấy đều ác ý với vương, cần vội vã rời chứ.
Nghe A Lệ Nhã hỏi, Nguyệt Dạ cũng là nhẹ nhàng mím môi : “Ta dự cảm , ở nơi đó sẽ nguy hiểm.”
Nếu thì nàng cũng rời nhanh như .
Lúc cùng Băng Linh Huyễn Điểu đường trở về, quan sát ở giữa trung Thành Lâm Hoài, nàng hình như thấy bóng dáng thật lớn từ bờ tường thành trì bay xẹt qua.
bầu trời bất cứ con thú phi hành nào! Băng Linh Huyễn Điểu cũng nhận thấy thở đồng loại.
Bóng dáng hết sức quỷ dị, vội vội vàng vàng xẹt qua, thoáng cái biến mất.
Nàng chợt nhớ tới Mạnh Kỳ Thiên từng về những nắm giữ hồn phách, bởi dám khinh thường mà lựa chọn rời thật nhanh.
Trước khi linh thể, nàng việc nhất định thật cẩn thận.
Cùng Chiến Dã ước định, nàng sợ rằng lỡ hẹn, tuy nhiên nàng dặn dò lão phu thê, nếu Chiến Dã tới thì mời đem mai rùa Huyền T.ử Linh Quy ngàn năm giao cho Phong Liên Dực.
Chuyện xảy bất ngờ, nàng quyết định thật nhanh, nếu vấp sai lầm thì sẽ vạn kiếp bất phục.
Nhìn nàng sắc mặt ngưng trọng, A Lệ Nhã liền hỏi nhiều, tâm ý cùng đám A Tát Lôi quan sát các nơi trong Rừng rậm Phù Quang, chỗ nào cũng bóng cây.
“Chủ nhân!” Hồng Chúc lưng Tiểu Hổ, chậm rãi tới. Chi Chi đầu Tiểu Hổ, run run lục hành đầu, nhờ đồng bạn của nó ở trong Rừng rậm Phù Quang hỗ trợ.
Trong Rừng rậm Phù Quang mấy con thú Chức Mộng sinh sống, lượng nhiều, tất cả đều Chi Chi gọi đây, một bên hỗ trợ tìm kiếm Cây Bất t.ử, một bên cảnh giới phòng ngừa chung quanh con thú cường đại nào tập kích.
Nguyệt Dạ xoay , Hồng Chúc : “Có Tiểu Hổ đói bụng ?”
Vừa dứt lời, bụng Tiểu Hổ quả nhiên Kêu ọt ọt, nó lập tức cúi đầu.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-598-tay-phap-o-lap.html.]
Nguyệt Dạ to, : “Đến phía nghỉ một lát .”
Hồng Chúc cũng nhịn che miệng rộ lên, tuy nhiên : “Khi còn bé A Cha , sinh ở chỗ đặc biệt trong Rừng rậm Phù Quang, nếu A Cha kế thừa Vạn Thú Vô Cương, cùng chủ nhân chắc chắn liên quan với vị tiền bối Hiên Viên Cẩn , chi bằng chúng tìm nơi A Cha sinh chừng sẽ đầu mối.”
“!” Nguyệt Dạ lập tức đồng ý vỗ tay,“Hiên Viên Cẩn cùng Hiên Viên Vấn Thiên tuyệt đối liên quan! Hồng Chúc, ngươi chỗ ở ?”
“Nghe A Cha là ở phía tây nam Rừng rậm Phù Quang, tuy nhiên chỗ đó khó tìm.” Hồng Chúc nhăn mi , nàng vẫn tìm cách tìm chỗ nhưng nghĩ .
“Ta cách!” Nguyệt Dạ , để đám A Tát Lôi nghỉ ngơi nấu cơm, còn nàng tìm một chỗ an tĩnh khoanh chân, nhắm mắt , ý thức trở phong ấn.
Trong phong ấn đen kịt, Nguyệt Dạ giơ tay lên, chộp khối hắc ngọc tay.
“Dẫn đường cho , Vạn Thú Vô Cương.” Nàng thấp giọng , “Để giải khai bí ẩn, dựng linh thể, mang ngươi cùng trở nhân gian, ngươi cũng thấy khí bên ngoài chứ.”
Như phản ứng đáp , nguyên khí hắc ngọc đột nhiên cường thịnh, biểu hiện từng con linh thú điêu khắc như sống , động đậy một chút, đó một con đại bàng màu đen bay từ hắc khí, thoáng một cái liền bay bên ngoài thể.
Nguyệt Dạ đột nhiên mở to mắt, quả nhiên thấy đại bàng đen đậu một nhánh cây mặt, cánh họp , ánh mắt về hướng tây nam xa xa.
Nguyệt Dạ cong môi , lên, tới gần đại bàng đen, ngẩng đầu : “bất luận thế nào, ngươi thể vứt bỏ hồn phách cùng ký kết khế ước với ngươi , Vạn Thú Vô Cương?”
Đại bàng đen cúi đầu, lạnh lùng liếc nàng một cái, đó rời ánh mắt tiếp tục về hướng tây nam.
Nguyệt Dạ lộ nụ nhợt nhạt, tìm Cây Bất t.ử thì các d.ư.ợ.c liệu khác đơn giản hơn nhiều.
Chờ đoàn ăn cơm tiếp tục lên đường.
A Tát Lôi cầm một đùi dê nướng chạy lên đưa cho nàng: “Vương, ăn một chút !”
“Ta……tạm thời cần ăn cái gì.” Nguyệt Dạ đùi dê thơm ngon nhưng hề ăn. Hồn phách đúng là d.ụ.c vọng gì đặc biệt?
“Thật tiết kiệm lương thực!” A Tát Lôi cảm thán một tiếng, đem đùi dê chạy hiếu kính Tiểu Hổ.
Nguyệt Dạ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, chờ khi linh thể, việc đầu tiên nàng chính là nếm thử mùi thực vật!,
Nàng hiện tại cực nhỏ trí nhớ đối với đủ loại đồ ăn ngon!
Đang ngẫm nghĩ thì bóng đen bay ở phía đột nhiên gầm một tiếng, đó lao trong thể Nguyệt Dạ!
Đau nhức!
Thình lình đ.á.n.h sắc mặt Nguyệt Dạ tái nhợt một chút, suýt duy trì thể.
“Sao thế ?” Hồng Chúc ở gần đó lập tức cùng Tiểu Hổ xông .
Nguyệt Dạ bưng n.g.ự.c, hồi lâu mới cất tiếng, c.ắ.n răng : “Đi! Gặp nguy hiểm!”
Hồng Chúc biến sắc, chung quanh gì bất thường, nàng hề nhận thấy khí tức cường đại nào ở gần!
Nếu ngay cả nàng cũng phát hiện khí tức, sợ rằng chỉ ma thú cấp bậc như Yểm!
Yểm thể theo tới, cũng thể phát sát khí mãnh liệt với bọn họ!
Nguyệt Dạ n.g.ự.c đau nhức, chuyện khó khăn, cũng giải thích nhiều, vẫy vẫy tay để bọn họ tự triệu hồi linh thú, bằng tốc độ nhanh nhất rời .