Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 599 Tây Pháp, Ô Lạp
Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:43:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Băng Linh Huyễn Điểu từ cao bay xuống, một đám Phù Quang vốn theo phía nhưng trong lúc tới gần bọn họ đột nhiên như kinh hách, đều đầu chạy trốn.
Nguyệt Dạ sắc mặt càng khó , xem là kẻ địch cường đại!
Nàng đang nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, đột nhiên hai bóng đen thật lớn từ hai bên cây đại thụ ập xuống.
Bóng đen cực đại như màn đêm phủ xuống, trong nháy mắt dập tắt cây đuốc!
Nhìn thấy những bóng dáng, A Tát Lôi cùng Cát Khắc ngước lên đỉnh đầu, tưởng loại thú nào cường đại bay qua, nhưng đỉnh đầu cái gì!
“Sao thế ?” Cát Khắc trầm giọng .
A Tát Lôi la lớn: “Này rốt cuộc là vật quỷ gì?”
Nói mấy câu, bóng đen như nước chảy tràn đến bên bọn họ.
Nguyệt Dạ thấy những bóng dáng, khí lực như bừng tỉnh, sắc mặt tái nhợt đáng sợ.
“Chủ nhân, mau !” Hồng Chúc hô to một tiếng, bởi vì nàng phát hiện bóng đen dù thế tới rào rạt, nhưng chẳng bận tâm tới chung quanh, chỉ hướng về phía Nguyệt Dạ!
Khí tức hồn phách đối với những bóng đen như đang đói, chợt thấy một con mồi ngon như dê nướng, để ý tới xông lên!
Nguyệt Dạ cũng sớm chú ý bọn họ chỉ hướng về chỗ , bởi hai lời nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, bay nhanh về phía .
Hai bóng dáng từ hai bên trái mà đến, vốn tạo xu thế vây kín Nguyệt Dạ, nào nghĩ đến nàng tốc độ nhanh như , trong nháy mắt bay .
Vì bọn họ tự đập , đau đến ‘Ôi chao’ một tiếng.
Chứng kiến tràng cảnh kỳ quái , A Tát Lôi đầu tiên là sửng sốt, đó lập tức thể thành gió lốc bay nhanh đ.á.n.h về phía hai bóng dáng.
Trong Gió lốc dường như ánh đao sắc bén thoáng hiện!
Nhìn thấy cử động, những khác cũng do dự xông lên.
Trong tay Cát Khắc đại chuỳ nặng nề nện hai bóng dáng.
thần kỳ là hai bóng dáng đúng là bóng dáng thật!
Mặc kệ v.ũ k.h.í gì đập lên cũng đ.á.n.h khí, hai bóng dáng tách nhanh , lui đến hai bên cây.
“Không để ý tới bọn họ! Đuổi theo hồn phách !”
“Hừ! Lát nữa trở tìm các ngươi!”.
Hai bóng dáng xong tiếp tục bay đuổi theo Nguyệt Dạ.
“Ô Lạp, lệnh phong ấn!”
“Không thành vấn đề! Nàng trốn thoát!” Hoan hô một tiếng, bóng dáng tên là ‘Ô Lạp’ tốc độ lập tức nhanh hơn.
Bóng dáng mà thể ?
Đám A Tát Lôi cầm v.ũ k.h.í hai mặt , một màn chả hiểu gì hết.
Bọn họ cho dù quen nhưng từng bóng dáng thể chuyện!
Hồng Chúc cưỡi Tiểu Hổ đuổi theo một bước, nàng bóng dáng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trầm lạnh.
Không tầm thường!
Những bóng đen tuyệt đối tầm thường!
Bọn họ hướng về phía chủ nhân, chẳng lẽ thật sự tồn tại nắm giữ hồn phách ?
“Tiểu Hổ! Chạy nhanh một chút!” Hồng Chúc sốt ruột thúc giục, đột nhiên phía truyền đến tiếng to, là bóng dáng Ô Lạp vọng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/phuong-nghich-thien-ha-edit-thien-thanh/chuong-599-tay-phap-o-lap.html.]
“Bắt nàng ! Ha ha ha ha! Trói , Tây Pháp! Ngươi nhanh một chút!”
“Đây !”
Hồng Chúc trầm xuống, nếu chủ nhân những bóng dáng thần bí bắt thì thế nào?
Băng Linh Huyễn Điểu phát tiếng gào phẫn nộ, trong thời gian ngắn, khí chung quanh cũng ngưng kết , từ nó phát khí lạnh vô cùng lá cây chung quanh cũng đóng một lớp băng lạnh.
Hắn bao giờ phẫn nộ như !
Nếu Nguyệt Dạ tự chiến đấu mà thương thì nó sẽ tự trách, nhưng lúc nó bảo vệ nàng, nhưng vẫn để nàng chộp . Thế thì nó còn mặt mũi nào tiếp tục ở bên nàng?
“Lạnh quá!” Ô Lạp hô to một tiếng, chút e ngại!
“Phong ấn cho !” Tây Pháp , đó bóng dáng tiến lên nhanh hơn, bóng dáng màu đen bắt một chân Nguyệt Dạ!
“Đáng c.h.ế.t!” Nguyệt Dạ thấp giọng mắng một câu, bóng dáng quả thật là thực thể, hề cảm giác bắt , nhưng c.h.ế.t tiệt thể cử động!
“Khà khà, ngươi trốn thoát!” Tây Pháp , bóng dáng chia dây trói hai chân của nàng .
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Nguyệt Dạ sợ giận, nhưng ý nghĩ trở nên hết sức tỉnh táo, đầu óc tốc độ cao xoay chuyển, càng lúc nguy hiểm càng thể bối rối!
Mím môi, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị, đôi mắt màu lam lạnh liếc nhanh bốn phía.
Trong Rừng rậm Phù Quang ánh sáng, khắp nơi đều âm u, chỉ Phù Quang ngẫu nhiên thổi qua mới thể mang đến một tia ánh sáng, bởi cũng rõ bóng đen.
là thấy!
Trong trường hợp ánh sáng mà bóng dáng vẫn tồn tại, chứng tỏ hai điểm: thứ nhất đây bóng dáng thực sự! Mà là một loại thủ thuật che mắt, hoặc là ảo thuật!
Thứ hai, bản thể bóng dáng nhất định điều khiển gần đây!
Trong mắt hiện lên vẻ lạnh liệt như băng, màu lam lạnh trong suốt càng phát vẻ kinh tâm động phách.
Bị ánh mắt lạnh như băng , bóng dáng tên là Tây Pháp giật một cái, trong bóng dáng xuất hiện một chút ánh vàng chợt dừng một chút.
Nguyệt Dạ bóng dáng tối như mực ngừng biến ảo, thấp giọng khẩy : “Mặc kệ các ngươi là ai, bắt cũng dễ dàng như !”.
Bị trói ngược hai chân căn bản thể cử động, nàng mất năng lực hành động, chỉ thể tùy ý Tây Pháp đến phong ấn.
nàng vẫn thể tỉnh táo mở miệng chuyện, thể Tây Pháp chấn động.
Nhìn khuôn mặt cô gái thanh lệ lạnh lùng, Tây Pháp cuối cùng nhịn hừ lạnh một tiếng “Xem phong ấn ngươi đây!”
“Ha ha……” Mặt đổi bóng dáng màu đen chậm rãi bao phủ tới bản , khuôn mặt thanh tú hiện lên ý , ngón tay giơ lên, bất cứ nguyên khí gì, cũng nguyên khí màu đen quen thuộc.
Đầu ngón tay mảnh khảnh chỉ một chỗ, trong miệng lạnh lùng : “Hồng Chúc, chỗ .”
“Cái, cái gì?” Tây Pháp chấn động, phía Xích Kim Thánh Hổ lửa cháy tới gần, đó bay chuyển sang một chỗ khác.
“Oa oa oa! Làm gì? Đừng qua!” Ô Lạp ở phương hướng trái ngược Tiểu Hổ phóng tới liền oa oa kêu to lên.
“Đồ đần! Câm miệng!” Tây Pháp nhịn .
Khóe môi Nguyệt Dạ giương lên, : “Xem đoán đúng.”
Hồng Chúc ở giữa đường nhảy khỏi lưng Tiểu Hổ, ở một bên, ngước mắt thể Tiểu Hổ cao lớn nhảy lên phía , nhào tới bên một cây.
Trên cây lập tức truyền đến hai tiếng kêu t.h.ả.m thiết!
Vô lá rụng rơi xuống, lá rụng bay bay như tuyết rơi.
“Ô oa oa! Thật đáng sợ a…”
Trong lúc lá rụng, hai cái đầu sừng trâu, mặt nhỏ mắt lớn, vóc cũng thấp bé từ cây cao té xuống.
Cùng lúc đó, bóng đen trói trụ hai chân Nguyệt Dạ như thuỷ triều rút xuống, thoáng cái biến mất thấy tăm .