Tuy nhiên, nhờ màn kịch mà mới bà chủ nhỏ của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn những bỏ bê việc học, mà thành tích còn vô cùng xuất sắc.
Điều vô hình trung thu hút thêm nhiều thực khách tò mò đến quán. Ai cũng tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan của bà chủ nhỏ khéo tay , học giỏi xuất chúng.
Trong trường học, tin tức về Nguyễn Nhuyễn cũng râm ran khắp nơi. Trương Hân Di là vui nhất, lúc nào cũng ngẩng cao đầu tự hào.
"Thế Hân Di , đến Quán nhỏ nhà họ Nguyễn xếp hàng ?"
Trương Hân Di hất mặt tự mãn: "Tớ dĩ nhiên là tự giác xếp hàng . mà của Nguyễn Nhuyễn, tức là dì Tôn , bảo tớ là nhà, từ nay cần xếp hàng nữa. Dì bảo cảm ơn tớ vì nào cũng báo lịch thi tháng cho Nguyễn Nhuyễn, còn dặn tớ thời gian thì năng đến chơi."
"Thích thế, thế trả tiền ?"
Trương Hân Di trố mắt hỏi như thể một kẻ ngốc nghếch: "Cậu hỏi buồn thật, tớ là loại ăn quỵt ? Không xếp hàng là hời lắm , còn trả tiền nữa thì tớ còn giấu mặt !"
"Á á á, tớ cũng đến Quán nhỏ nhà họ Nguyễn ăn cơm quá mất."
Chỉ trong một thời gian ngắn, cái tên Quán nhỏ nhà họ Nguyễn cũng giống như chính cái tên Nguyễn Nhuyễn , đến trong trường cũng thấy nhắc đến. Nào là lớn nhà ai ăn về, nhà ai khen ngợi món ăn của quán ngon hết sảy...
Hạnh Trạch tất nhiên cũng thấy những lời đồn thổi . khi thấy khuôn mặt rơm rớm nước mắt chực của Khương Miểu Miểu, vô cùng xót xa. Anh ghét việc cứ bàn tán về chuyện , nhưng chẳng cách nào ngăn cản họ.
Thế nhưng ai mà ngờ , cuối tuần đó nhóm bạn rủ rê chơi.
"Đi ! Hôm nay tao đặc biệt xin 5 đồng, tụi Quán nhỏ nhà họ Nguyễn nếm thử xem !"
Nghe đến bốn chữ "Quán nhỏ nhà họ Nguyễn", Hạnh Trạch theo phản xạ nhíu mày.
"Tao ."
"Không . Tao nài nỉ xin xỏ mãi mới đấy, chỉ cốt để nếm thử xem cơm do Nguyễn Nhuyễn nấu thực sự thần thánh như lời đồn thôi!"
Hạnh Trạch ngẫm nghĩ thấy bạn cũng lý. Cứ ăn thử xem , để ai khen ngợi Quán nhỏ nhà họ Nguyễn, thể quang minh chính đại dập tắt, bảo rằng mùi vị cũng bình thường thôi, gì ngon đến mức dân tình ca tụng. Chẳng qua chỉ là trò "thổi phồng" của nhà báo nhằm thu hút sự chú ý mà thôi.
Thế nhưng, khi nhóm bạn bước tới bến xe buýt gần Quán nhỏ nhà họ Nguyễn, đập mắt họ là một hàng xếp hàng dài dằng dặc, cả bọn liền hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-115.html.]
Hóa những gì báo chí đăng tải đều là sự thật.
Việc buôn bán của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn thực sự sầm uất đến !
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hạnh Trạch cảm thấy việc chầu chực ở đây chỉ để ăn một bữa cơm quán thật giống như kẻ ngốc, tuyệt đối sẽ chuyện ngớ ngẩn như thế .
"Đi thôi, tự dưng tao hết ăn ."
Một bạn trong nhóm bỗng nảy một "cao kiến": "Hạnh Trạch, chẳng đồn Nguyễn Nhuyễn để ý mày . Dù mày đang hẹn hò với Khương Miểu Miểu, nhưng lỡ Nguyễn Nhuyễn thấy mày đến ăn, nhen nhóm hy vọng thì . Thế chẳng tụi cũng thơm lây, khỏi xếp hàng mỏi chân mà vẫn ăn ?"
Càng , càng thấy ý tưởng của quá xuất sắc. Người bạn còn cũng gật gù tán thành, hai xúm đẩy Hạnh Trạch tiến về phía .
Hạnh Trạch nhớ hôm Khương Miểu Miểu kể trong ngõ rằng Nguyễn Nhuyễn thích , nhất thời chút ngẩn ngơ, cứ thế mặc cho bạn bè đẩy đến cửa Quán nhỏ nhà họ Nguyễn.
Cậu bạn kiễng chân ngó nghiêng trong, chợt thấy Nguyễn Nhuyễn từ trong bếp bước , vội vàng vẫy tay rối rít: "Nguyễn Nhuyễn! Hạnh Trạch đến ! Hạnh Trạch!"
Nguyễn Nhuyễn nhíu mày, đảo mắt khó chịu. Lại chuyện gì nữa đây?
Chẳng lẽ đến đây để đòi công bằng cho Khương Miểu Miểu ?
Thật ấu trĩ.
Nguyễn Nhuyễn coi như thấy, lưng với họ, cất bước thẳng trong bếp.
Hành động vung tay múa chân của nam sinh quá đỗi ồn ào, thu hút ánh của nhiều xung quanh, đặc biệt là Tôn Hồng Mai. Bà dùng ánh mắt dò xét, đ.á.n.h giá ba thiếu niên mặt.
Cậu bạn đành liều lĩnh mở lời chào Tôn Hồng Mai: "Cháu chào cô ạ, chúng cháu là bạn học của Nguyễn Nhuyễn."
Tôn Hồng Mai đưa mắt lướt qua từng gương mặt, khi dừng ở đôi mắt hoa đào , bà cất tiếng hỏi: "Cháu nào là Hạnh Trạch?"
Cậu bạn vội vàng đẩy Hạnh Trạch lên : "Dạ thưa cô, là ạ. Cậu tên Hạnh Trạch, chúng cháu đặc biệt đến đây để thăm bạn Nguyễn Nhuyễn!"