Cô ả , xem vì cậy chút nhan sắc, bình thường chắc tâng bốc lên mây, nên quên mất đến địa bàn của khác thì phận!
"Đưa đơn xin cấp phép đây, để xem thử!" Đặng Sảng ngả lưng ghế, chìa tay , ngón tay quặp quặp vẻ hối thúc đầy khó chịu.
Nguyễn Nhuyễn đưa tờ đơn cho chị , để xem chị giở trò gì.
Đặng Sảng đón lấy tờ đơn, liếc qua loa ném toẹt xuống bàn: "Viết cái đơn xin cấp phép cụt lủn thế , cô định đối phó với ai hả?"
Tờ đơn xin cấp phép dài dằng dặc tận hai trang giấy pơ luya, ở ủy ban phường còn cán bộ khen ngợi hết lời, đến chỗ chị thành "cụt lủn".
Nguyễn Nhuyễn nhếch khóe môi: "Cụt lủn ? Nếu nhầm, cái tờ đơn chị đang cầm tay , nửa trang giấy. Chiếu theo tiêu chuẩn của chị, cần thiết chuyển sang bước tiếp theo, chị còn cất công lật sách tra cứu đối chiếu thế ?"
Nghe , Đặng Sảng sầm mặt, lật úp tờ đơn đang cầm tay xuống: " cho cô xem ? Cô cứ ngó lung tung. Tờ đơn của cô cho dù vấn đề về độ dài, thì định dạng cũng vấn đề. Chỗ nhận, cô về tờ khác mang đến đây!"
Nói xong, chị cúi đầu, tiếp tục cầm thước dây soi xét một trang tài liệu mới.
Nguyễn Nhuyễn cầm tờ đơn của , định sang quầy khác hỏi xem , nữ đồng chí rõ ràng là đang cố tình khó cô.
Cô bước sang quầy bên cạnh, cất tiếng hỏi: "Chào chị, bên nhận đơn xin cấp giấy phép kinh doanh dịch vụ ăn uống cá thể ạ?"
Giọng cô vẫn nhẹ nhàng như thế, nhưng lọt tai Đặng Sảng vô cùng ch.ói tai. Chị đặt thước dây xuống, bực bội gắt lên: " , tờ đơn của cô đạt yêu cầu, về ! Hơn nữa, ở đây mỗi chúng phụ trách một mảng riêng, cô cứ ép khó thế thấy ho ?"
Nữ đồng chí ở quầy Nguyễn Nhuyễn hỏi sờ sờ mũi, vẻ ái ngại: "Chỗ là quầy nộp phạt cô ạ!"
Nguyễn Nhuyễn mỉm gật đầu với chị : "Làm phiền chị , chị cứ tiếp tục việc ạ!"
"Đưa tờ đơn xin cấp phép cho !" Một giọng lạnh lùng vang lên. Nguyễn Nhuyễn , là Quý Viễn!
Anh vẫn diện chiếc áo sơ mi trắng, nhưng thắt chiếc cà vạt màu đen. Trên khuỷu tay vắt hờ chiếc áo khoác màu xanh olive, một tay cầm chiếc mũ tháo đầu xuống.
Anh sải bước dài tiến về phía Nguyễn Nhuyễn, nhận lấy tờ đơn, ánh mắt chĩa thẳng Đặng Sảng: "Tờ đơn vấn đề ở ?"
Vừa hỏi, chăm chú hai trang giấy pơ luya tay.
Bị gọi đích danh, Đặng Sảng chỉ nuốt nước bọt ực một cái, căng thẳng tột độ: "Dạ, thấy tờ đơn đúng quy chuẩn cho lắm."
"Chưa đúng quy chuẩn?" Quý Viễn bước tới bàn việc của chị : "Xấp nào là đơn duyệt?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-92.html.]
Đặng Sảng áp lực từ dọa cho phắt dậy. Chị chỉ tay xấp đơn thấp hơn: "Đều đ.á.n.h mã xong xuôi ạ."
Quý Viễn liếc chị một cái, rút đại một tờ trong xấp đó xem.
Đặng Sảng cảm thấy mồ hôi lạnh toát ướt sũng cả lưng, trong lòng gào thét thôi. Sao để Cục trưởng Quý bắt gặp đúng lúc chứ, còn tình cờ xem đúng tờ đơn của phụ nữ đó. Chị mới liếc qua , cực kỳ , chị chỉ gây khó dễ, khó cô một chút thôi.
Phen thê t.h.ả.m .
" xem , tờ đơn vấn đề gì cả. Lát nữa giải quyết xong, cô đem l.ồ.ng khung kính, treo lên. Mọi đơn xin cấp phép từ nay về , tất cả đều lấy tờ tiêu chuẩn!"
Quý Viễn dứt lời, mặt Đặng Sảng tái một phần: "Rõ..."
"Còn nữa, mã ngành kinh tế quốc dân của ngành sản xuất sản phẩm từ giấy là 2230, 2210 là sản xuất bột giấy. Cô đ.á.n.h mã sai !"
Đặng Sảng hít một thật sâu, vội vàng lấy cục tẩy xóa dòng chữ b.út chì tờ đơn, 2230.
"Làm việc cẩn thận, đối xử với nhân dân nhiệt tình, còn cần nhấn mạnh nữa ?"
Đứng bên cạnh, Nguyễn Nhuyễn thấy vẻ mặt Quý Viễn quả thực vô cùng nghiêm túc, lúc cả đại sảnh im phăng phắc, một tiếng động.
Nguyễn Nhuyễn mím môi, len lén hỏi nữ đồng chí lúc nãy: "Anh giữ chức vụ gì chị?"
Nữ đồng chí quầy khẽ khẩu hình hai chữ.
Mắt Nguyễn Nhuyễn mở to, mím c.h.ặ.t môi, âm thầm tiêu hóa thông tin.
Cục trưởng á!
Cục trưởng trẻ tuổi thế , mới chừng 23 tuổi thôi!
"Qua xin !"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nghe đến đây, Nguyễn Nhuyễn vội vàng xua tay: "Không cần cần, nhận lầm của là , cần xin !"