Thế thì gọi cô gì?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tôn Thiệu Nguyên liếc đàn ông đang ăn một đằng , ấp úng : "Em là chủ quán, giao lưu với khách hàng là chuyện nên . ... em cũng đừng để tâm quá mức!"
Hửm??
Nguyễn Nhuyễn chắp tay lưng, Tôn Thiệu Nguyên, sang Quý Viễn. Cô nghiêng đầu hỏi: "Anh Thiệu Nguyên, thì cố tình gọi em đây."
Tôn Thiệu Nguyên hắng giọng: "Hai quen ? Cậu là bạn em ?"
Mắt Nguyễn Nhuyễn đảo lia lịa, cô giơ ngón tay trỏ , ngoắc ngoắc Tôn Thiệu Nguyên.
Tôn Thiệu Nguyên vội vàng nhoài tới: "Có chuyện gì thế?"
"Chẳng là ai ?" Nguyễn Nhuyễn thì thầm.
Tôn Thiệu Nguyên gật đầu lia lịa. Bây giờ Nguyễn Nhuyễn bố che chở, là trai, đương nhiên gánh vác trách nhiệm bảo vệ em gái. Hiểu rõ về những qua với em gái là bước đầu tiên.
"Anh là Cục trưởng Cục Công Thương! Sự sống còn của quán ăn nhỏ nhà cả trong tay đấy!" Vỗ vỗ vai Tôn Thiệu Nguyên, Nguyễn Nhuyễn thở dài một tiếng ngoắt thẳng.
Tôn Thiệu Nguyên hóa đá ngay tại chỗ. Não bộ vẫn đang cố gắng xử lý cái thông tin động trời .
Quý Viễn đang ăn ngon lành thì bỗng tiến đến mặt, nở một nụ rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Chào , xin hỏi dùng sữa đậu nành cháo ạ? Để mừng khai trương, hôm nay quán chúng tặng miễn phí cho tất cả khách hàng ăn!" Tôn Thiệu Nguyên khoe trọn tám cái răng trắng bóc, thầm nghĩ bụng, nhất định phục vụ vị Đại Phật cho thật chu đáo.
Quý Viễn liếc l.ồ.ng tiểu long bao Nguyễn Nhuyễn tặng, hai chiếc bát tay Tôn Thiệu Nguyên.
Đột nhiên cảm thấy lo lắng, nên dạy cho Nguyễn Nhuyễn vài chiêu về cách kinh doanh nhà hàng nữa.
Tác giả lời :
Cảm ơn các tiểu thiên sứ bỏ phiếu Bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2021-08-30 23:53:37 đến 2021-08-31 21:42:37 nhé~
Cảm ơn các tiểu thiên sứ tưới dung dịch dinh dưỡng: 20600598 15 bình;
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng!
Thẩm Khang là một phóng viên của tòa soạn Nhật báo Liên Thành. Nhiệm vụ thường ngày của là len lỏi qua từng con phố, ngõ hẻm để săn lùng tin tức. Hễ bắt gặp chuyện gì thú vị, mới mẻ, đều ghi bằng ống kính máy ảnh. Có thể , từng nhịp đập, thở mỗi ngày của thành phố Liên Thành đều lọt qua khỏi tai mắt sắc bén của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-96.html.]
Đang xe buýt, Thẩm Khang tình cờ bắt mẩu đối thoại của hai phía . Vốn tính cẩn thận, lập tức vểnh tai lên ngóng. Suy cho cùng, xe buýt luôn là một mỏ vàng khai thác đề tài cực kỳ lý tưởng.
"Quán nhỏ nhà họ Nguyễn ! Cái quán hôm nọ mua hộ bà phần mì lạnh mà bà cứ xuýt xoa khen ngon mãi . Quán đó giờ bán cả bữa trưa . Mặc dù thực đơn mới chỉ mỗi món Đậu hũ Ma Bà, nhưng nếm thử, ngon đến mức trút sạch cả bát cơm đĩa, lấy thìa xúc ăn cho . Ưc... nhắc tới ứa nước miếng ."
"Khẩu vị hai đứa giống , bà khen ngon thì chắc chắn là sai lệch . Giá cả thế nào?"
"2 đồng một suất. Hơi chát một tí, nhưng bù bên trong cả thịt băm, mà là thịt bò băm hẳn hoi nhé!"
Nghe đến đây, hai mắt Thẩm Khang mở to trợn trừng. Hai đồng!
Một đĩa đậu hũ gia đình ở tiệm cơm quốc doanh bán 8 hào, cái quán bé tí dám hét giá 2 đồng. Dù thêm tí thịt băm thì chút thịt đó cũng gì đến mức đội giá lên tận 1 đồng 2 hào!
Từ khi chính sách cho phép kinh doanh cá thể ban hành, thị trường nhiễu nhương hẳn. Bọn họ cứ tùy tiện định giá, đắt đến mức hoang đường.
Anh dùng ngòi b.út của để mạnh mẽ đả kích hiện tượng . Nhân tiện chụp vài bức ảnh bằng chứng, gửi thẳng lên Cục Công Thương, để họ tay chấn chỉnh cho trò!
Nghĩ đến đây, Thẩm Khang cảm thấy m.á.u trong đang sục sôi.
Khi hai phía xuống xe, cũng lẳng lặng bám theo.
Ghi nhớ kỹ tên trạm dừng, vội vã bám sát mục tiêu, và chứng kiến họ bước một quán ăn nhỏ.
Thẩm Khang nheo mắt kỹ biển hiệu: Quán nhỏ nhà họ Nguyễn.
Chụp ảnh!
Bảng đen cửa ghi rõ: Phục vụ bữa trưa - Đậu hũ Ma Bà: 2 đồng/suất.
Chụp luôn!
"Chàng trai, ăn cơm ?"
Thẩm Khang đang cầm máy ảnh, giật thì thấy một phụ nữ trạc ngoài 40 đang tươi .
Chắc mẩm đây là bà chủ quán .
Vào hang cọp mới bắt cọp con, Thẩm Khang tằng hắng giọng, hạ máy ảnh xuống: "Vâng, ăn cơm! Cháu đến đây để ăn cơm mà!"