Quận Chúa Đánh Nhau, Phu Thê Về Bắc - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:13:48
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

19

Ta vốn thấy chẳng gì to tát. Dù là nữ nhi Hoa gia, quá trình trưởng thành của cũng coi như trải qua trăm trận chiến. Cổ Mặc Mặc vô cùng xúc động, nắm lấy vai , yết hầu lăn tới lăn lui. Hắn ...

Ta vô cùng kinh ngạc. Trong mắt nam nhân những tia sáng long lanh: "Phu nhân, dọc đường vất vả cho nàng . Quả thực cũng quá nguy hiểm..."

Ta định xua tay thì ánh mắt càng thêm kiên định: "Phụ vẫn tìm thấy, trưởng hóa thành xương trắng từ lâu, nếu nàng gặp chuyện gì, sẽ lấy mạng của mất."

Nhất thời gì. Gì cơ? Ta c.h.ế.t cũng sống nổi? Ừm... tình cảm phu thê giữa sâu đậm đến mức ? Về chuyện , quả thực chẳng gì cả.

Bầu khí trở nên kỳ quặc, bỗng nhiên một cái đầu thò từ cửa sổ, Đại toe toét: "Tiểu , phu, đúng lúc ngang qua thôi, cố ý lén ." Nhị cũng thò đầu , hì hì hai tiếng bảo: "Tiểu tới đúng lúc lắm, giải quyết cơn khát lương thảo cấp bách. Tiếp theo thể sớm khai chiến . Hôm nay giờ còn sớm, hai ngủ sớm ." Đại và Nhị lập tức biến mất dạng.

Ta và Cổ Mặc Mặc càng thêm bối rối. Biệt ly gặp còn hơn cả mới cưới, hai chúng là đôi tân phu thê vẫn viên phòng. Củi khô gặp lửa lớn, nguy . Cổ Mặc Mặc chủ động trải chiếu đất, lưng về phía xuống, giọng trầm thấp khàn đục: "Phu nhân, nàng ngủ sớm ."

Ta: "..." Phu quân luôn giữ kẽ thế cũng là cách mà.

Hôm , trời vẫn sáng hẳn, bên ngoài bỗng vang lên tiếng tù và. Ta bật dậy thình lình, mà Cổ Mặc Mặc mặc quần áo gọn gàng từ lâu, chằm chằm bao lâu , ấn vai : "Phu nhân cứ nghỉ ngơi tiếp , sắp bắt đầu một trận đại chiến , phu nhân bước khỏi doanh trại." Nam nhân dặn dò một câu, dậy sải bước rời .

Ta hết sạch cơn buồn ngủ. Không chứ... Cổ Mặc Mặc hiểu lầm về ! Ta là loại nữ t.ử yếu đuối sức trói gà ? Trong mắt , đại khái là một vợ mong manh mà. Ta lập tức dậy, rửa mặt xong ăn điểm tâm, mang theo đại đao của , tập hợp trăm tên tinh nhuệ.

Trấn Quốc Công giam giữ ở vùng nội địa man di, hiện tại biên giới khai chiến, chính là thời cơ nhất để tìm . Trăm tên tinh nhuệ hành động nhanh ch.óng, dùng tốc độ nhanh nhất lẻn hậu phương quân địch.

Trấn Quốc Công phận đặc biệt, tay nhuốm m.á.u của vô man di. Chủ soái của trận đại chiến là Cổ Mặc Mặc, vì thế quân man di nhất định sẽ giam giữ Trấn Quốc Công ở một nơi đặc biệt. Tới lúc mấu chốt, Trấn Quốc Công sẽ lôi con tin. Cho nên, nhanh ch.óng tìm thấy ông .

20

Khi tìm thấy Trấn Quốc Công, ông xích sắt khóa c.h.ặ.t xương bả vai, dơ bẩn, tóc tai bù xù. đôi mắt đó vẫn thâm trầm lạnh lẽo như cũ, như những vì rực rỡ bao giờ lặn. Cứ như thể... cho dù một ngày nào đó ông c.h.ế.t nơi đất khách quê thì đức tin trong mắt vẫn luôn hiện hữu. Đây đại khái chính là điểm ưu việt của công thần thế gia.

Ta gọi một tiếng: Công phụ. Trấn Quốc Công đôi mắt hổ sững , giọng quá đỗi khàn đặc, thành lời: “Cháu…”

Ta : "Con là thê t.ử của Mặc Mặc, là con dâu của . Cha con tên là Hoa Lam Lam, con là Chung Thúy Thúy, hai họ đều là quen của ngài. Lần là Hoàng đế bá bá phái con tới."

Trấn Quốc Công kịp phản ứng. Ta sực nhớ ông vẫn Hoàng đế hiện tại của Đại Ân là ai. Ta giải thích rằng: "Hoàng đế chính là kết nghĩa của ngài." Trấn Quốc Công tức khắc nước mắt tuôn rơi như mưa.

Ta c.h.ặ.t đứt xích sắt, sai khiêng Trấn Quốc Công . Chiến sự phía đang căng thẳng, khi mang Trấn Quốc Công rời khỏi doanh trại quân địch, thuận tay phóng hỏa đốt luôn lương thảo của đối phương. trực tiếp về doanh trại mà sai một phần hộ tống Trấn Quốc Công. Còn mang theo vài chục đường tắt tới chiến trường. Đại đao tay tới nhất định sẽ cắm cờ Hoa gia tới đó, và cho quân địch đại danh của .

"Ta tên Hoa Thiển Thiển, nhớ rõ ?!"

Cổ Mặc Mặc thấy thì vô cùng kinh ngạc: "Sao nàng tới đây?"

Ta nhún vai: "Ta chỉ tới đây, mà còn giải cứu công phụ nữa. Phu quân, Hoàng đế bá bá là bùa hộ mệnh của , sự thực chính là như ."

Trong mắt Cổ Mặc Mặc một tia kiên nghị thoáng qua, giọng dõng dạc: "Tốt lắm!"

Ta cùng Cổ Mặc Mặc kề vai chiến đấu, cộng thêm sự phò tá của hai vị trưởng, mười ngày chúng thuận lợi chiếm Nghiệp Thành. Huynh trưởng của Cổ Mặc Mặc t.ử trận tại đây. Xương trắng của hóa thành tro bụi nơi tìm kiếm nữa . Nghiệp Thành giờ trở về, đồng nghĩa với việc còn phiêu dạt nơi đất khách quê nữa, chôn cất mảnh đất của Đại Ân.

Ngày đại thắng, Nghiệp Thành cắm đầy tinh kỳ của Đại Ân, phủ Trấn Quốc Công và Hoa gia. Tướng sĩ bưng rượu mạnh tới, chúng từng chén từng chén kính những vong hồn năm xưa: "Hồn hề quy lai, hồn hề quy lai..." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-danh-nhau-phu-the-ve-bac/chuong-10.html.]

Mấy ngày , vùng đất Bắc Cảnh lưu truyền đại danh Hoa Thiển Thiển của . Về chuyện , Đại và Nhị vô cùng khó hiểu. Rõ ràng đều là Hoa gia, tại nữ t.ử Hoa gia nổi danh hơn hai họ.

Khi Cổ Mặc Mặc gặp Trấn Quốc Công, đối phương tắm rửa sạch sẽ, tuy vóc dáng gầy gò nhưng thể dáng vẻ ban đầu . Cổ Mặc Mặc từng lúc nghẹn ngào, quỳ xuống đất khấu bái: "Phụ , nhi t.ử tới muộn!"

Trấn Quốc Công đôi tay run rẩy, khi đỡ Cổ Mặc Mặc lên ông vùng đất bao la phía xa. Con trai trưởng của ông nơi đó. "Lão Tứ , con nhớ kỹ, mãi mãi bảo vệ Bắc Cảnh, trưởng con đang ở đây."

"Vâng, phụ !"

Trấn Quốc Công một cái, với Cổ Mặc Mặc: "Tiểu t.ử con cũng khá đấy, cưới một vợ ."

21

Ngày ban sư hồi triều, Hoàng đế đích đón ở cổng thành. Ngài lập tức ôm lấy Trấn Quốc Công, một trận: "Cổ ! Về là , về là !" Nhìn cảnh , bách tính cũng đua lau nước mắt. Đế vương coi trọng lương thần như , giang sơn xã tắc nhất định vô sự.

Còn thì vẻ mặt ngượng nghịu. Thật cho rằng Hoàng đế bá bá bản dồi dào cảm xúc, bất cứ lúc mấu chốt nào ngài cũng sẽ lau nước mắt thôi...

Chứng cứ Cổ Nhị gia cấu kết với quân man di là xác thực, Trấn Quốc Công về phủ liền bắt đầu thanh lý môn hộ. Ngoài Cổ Nhị gia , Tam gia cũng khó thoát tội c.h.ế.t. Cổ Tứ gia và Trần Giao giữ mạng sống nhưng vẫn đuổi khỏi nhà. Ngay cả lão thái quân cũng thoát khỏi, đưa thẳng tới trang viên, giam cầm suốt đời.

Ngày Cổ Mặc Mặc gia phong thế t.ử, trở thành Thế t.ử phu nhân. Phụ mẫu tới chúc mừng, lời tiếng đều là giục sinh con.

"Tranh thủ lúc còn trẻ mà sinh con, cơ thể mau phục hồi."

"Hai đứa dung mạo cực , con sinh nhất định sẽ lắm!"

Ta: "..." Phiền quá mất! Ban đầu chẳng hề ghét trẻ con, nhưng hễ chuyện sinh con đưa lịch trình là nảy sinh tâm lý phản nghịch.

Tối đó, tân phòng thắp lên nến đỏ rực rỡ. Cổ Mặc Mặc mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh bảo thạch, tôn lên vóc dáng thon dài săn chắc, ánh mắt nóng bỏng. "Phu nhân, giờ còn sớm, tới lúc ngủ ." Giọng nam nhân trầm thấp khàn khàn, vô cùng cuốn hút.

Mặt đỏ bừng, đương nhiên là hăng hái hưởng ứng. Cái tính hiếu thắng đáng c.h.ế.t của khiến lúc nào cũng tranh cao thấp một phen. Cổ Mặc Mặc đôi mắt thâm trầm, thở loạn nhịp, ấn thắt lưng , chút bất đắc dĩ nhưng lời lấy lòng: "Tổ tông ơi, lúc ... thể đừng quậy nữa , sẽ lấy mạng của mất." Ta đương nhiên thể mưu sát phu quân .

Hôm , thắt lưng đau nhức, tức tối hạ chiến thư: "Tối nay nhất định thắng ."

Trên mặt Cổ Mặc Mặc nụ kỳ quái, lông mày nhướn lên: "Được thôi."

Một năm , thuận lợi hạ sinh một nữ nhi. Đứa nhỏ tinh tế xinh , nhưng vì sinh non nên thực sự quá nhỏ bé. Phụ tự ứng cử đặt tên cho đứa trẻ là "Cổ Thanh Thanh". Bảo là tên dễ nuôi, cũng như cỏ nhỏ xanh tươi, sinh trưởng mạnh mẽ. Cổ Mặc Mặc yêu con gái như mạng, tuy cam lòng nhưng cũng đành đồng ý.

Thái t.ử tám tuổi thường xuyên tới chơi, luôn chằm chằm Thanh Thanh. Cổ Mặc Mặc ý kiến gì với Thái t.ử, nhưng luôn lo lắng khi Thái t.ử lớn lên sẽ cướp mất con gái , thế là tăng cường lính canh trong phủ, đồng thời cũng chọn cho con gái mấy vị hộ vệ. Trấn Quốc Công coi cháu gái như ngọc quý tay, tặng kho binh khí cho con bé. Đại và Nhị với tư cách là đương nhiên hận thể nuôi dạy cháu gái thành hoa bá vương. Phụ mẫu càng khỏi , cách giáo d.ụ.c con cái của hai luôn là " phục là đ.á.n.h".

Năm Thanh Thanh năm tuổi, tấu chương đàn hạch phủ Trấn Quốc Công ngày càng nhiều hơn. Lý do gì khác —— Thiên kim Cổ gia đ.á.n.h thương tiểu thiếu gia nhà ai đó . Sau khi điều tra mới là vị tiểu thiếu gia đó mắng .

Cổ Mặc Mặc đầy vẻ tự hào: "Thanh Thanh phong thái của cha nó."

Mỗi như , chống cằm suy ngẫm: "Không , vấn đề lớn, con gái hình như cũng dạy hư..."

(TOÀN VĂN HOÀN)

 

Loading...