Quận Chúa Đánh Nhau, Phu Thê Về Bắc - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-22 09:29:09
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Cả nhà vây quanh Cổ Mặc Mặc.

Hắn đỏ gay mặt, miệng lẩm bẩm, khóe mắt còn nước mắt rơi xuống.

"Phụ , mẫu , đại ca..."

Ta ngờ Cổ Mặc Mặc còn khía cạnh . Cảm giác như sắp tan vỡ đến nơi.

Phụ thở dài: "Đứa nhỏ dễ dàng gì."

Mẫu : "Hiền tế chịu uất ức ."

Đại , Nhị : "Sau Hoa gia sẽ che chở cho ."

Ta một bên, ân cần lau mặt cho Cổ Mặc Mặc.

Uống một bát canh giải rượu, Cổ Mặc Mặc tỉnh dậy.

Thấy mấy cặp mắt đang chằm chằm , lập tức bật dậy từ giường như c.h.ế.t sống , túm c.h.ặ.t lấy chăn .

"Mọi ... ..."

Cả nhà .

Ta dịu dàng an ủi : "Phu quân đừng sợ, đều hết lòng thương yêu , ý ?"

Cổ Mặc Mặc: "..."

Đại lúc quát khẽ ngoài cửa: "Người ! Bắt hết đám thám t.ử đây!"

Vừa dứt lời, Đại giải thích: "Muội phu, lúc các về ngoại, dọc đường bám theo, bèn sai trói ."

Cổ Mặc Mặc xuống giường, tay sờ sờ thắt lưng. Xác nhận thắt lưng vẫn , dường như mới yên tâm.

Mấy tên thám t.ử lôi , mẫu đề nghị: "Trực tiếp nhỏ nến , đỡ nhảm."

Phụ tỏ vẻ sợ vợ: "Phu nhân ."

Đại và Nhị lập tức bắt tay hành động. Toàn bộ quá trình diễn cực nhanh, như thể luyện tập qua vô . Cổ Mặc Mặc mà đờ .

"Á, á... tha mạng, tiểu nhân ! Tiểu nhân khai ngay!" Thám t.ử liên tục hét t.h.ả.m.

Mẫu bảo: "Tiếp tục, kẻo chúng thật."

Đại và Nhị tích cực thi hình. Đợi đến khi thám t.ử cận kề cái c.h.ế.t, hai vị trưởng mới dừng tay.

Hoa gia thổ phỉ mấy đời, những thủ đoạn như nghiêm hình bức cung đương nhiên là vô cùng thành thạo.

Đại : "Nói , ai sai các ngươi tới?"

Nhị : "Các ngươi nếu thật, lát nữa sẽ đem vứt cho cổ trùng ăn."

Ta bồi thêm một câu: "Người cuối cùng khai chắc chắn sẽ c.h.ế.t."

Lời thốt , mấy tên thám t.ử cuối cùng chịu nổi, tranh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-danh-nhau-phu-the-ve-bac/chuong-5.html.]

"Là Tứ gia! Là Tứ gia sai chúng tiểu nhân theo dõi Tứ công t.ử!"

"Nếu thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tứ thiếu phu nhân giữa đường, Hoa gia sẽ giận lây sang Tứ công t.ử, lúc đó Tứ công t.ử coi như xong đời!"

Chuyện điều tra rõ, phụ mắng xối xả: "Phì! Thật chẳng hổ! Cổ gia đến bước đường quả thực nhục mặt tổ tiên! Trấn Quốc Công khi còn sống là một vị đại hùng hạng nhất! Đám của ông đúng là lên nổi mặt bàn."

Mẫu phẫn nộ: "Dám động đến con gái và con rể ?! Cổ Tứ gia chắc còn quyến luyến gì cõi trần nhỉ?"

Đại và Nhị phụ họa: "Chuyện đến nước , phu chắc rõ ai mới là thiết nhất của chứ? Hoa gia chúng mới chính là một nhà!"

Lúc , phụ bắt đầu đa cảm, ông quan hệ với Hoàng đế bá bá tự nhiên mà . Đều là nam nhi bằng nước cả...

Phụ lau nước mắt: "Trấn Quốc Công chiến công hiển hách, hy sinh bản bảo vệ gia quốc, nhưng ai bảo vệ con cái ông ?!"

Nói đoạn, ông chắp tay về phía tây: "Cổ , yên tâm, Hoa mỗ ở đây, nhất định bảo vệ con trai ! Con trai cũng chính là con trai của !"

Cổ Mặc Mặc: "..."

10

Sau chuyện mặt , Cổ Mặc Mặc càng thêm tin tưởng .

Mấy ngày , thám t.ử của gửi về tin tức Cổ Tứ gia và Trần Giao đang tư thông.

Có lẽ vì "chỉ điểm" một chút, hai họ chọn hẹn hò ở lâu.

Lại là một đêm đen gió cao, và Cổ Mặc Mặc cùng cải trang ngoài.

Đến bên ngoài nhã gian, động tĩnh bên trong truyền , thật là phong tình kích thích.

Ta phấn khích tột độ, nháy mắt hiệu với Cổ Mặc Mặc.

Hai chúng đều bịt mặt, thấy vành tai đỏ lên với tốc độ mắt thường thấy .

Động tĩnh trong phòng đang hồi kịch liệt, trực tiếp đẩy cửa xông , khiến hai giường sợ hãi dừng ngay tức khắc.

Ngoài Cổ Mặc Mặc , cùng phòng còn hai vị họa sư.

Ta vén màn trướng, trực tiếp dặn họa sư: "Lập tức vẽ , nhớ kỹ, nhất định sống động như thật."

Hai vị là những họa thủ nổi danh nhất kinh thành, chuyên nhận những đơn hàng bắt gian. Chỉ cần họ thấy cảnh tượng nào, loáng một cái là thể vẽ ngay. Bức họa thể dùng bằng chứng quan tòa.

Trên giường, Trần Giao hoảng loạn thất thần, liên tục la hét. Còn Cổ Tứ gia từ phẫn nộ lúc đầu, một lát chuyển sang bất lực, tê liệt.

Họa sư đặt hai bức họa lên bàn, chắp tay : "Chủ nhân, ngài xem, hài lòng ?"

Ta liếc qua, vô cùng hài lòng, trả tiền ngay tại chỗ. Đợi họa sư rời , và Cổ Mặc Mặc gỡ khăn bịt mặt xuống, Cổ Tứ gia như sét đ.á.n.h, giận dữ chỉ hai chúng : "Lại là các ngươi?!"

Cổ Tứ gia cũng là võ tướng, tùy mang theo bội kiếm, định vung kiếm c.h.é.m tới. chẳng mảnh vải che .

Ta định cầm kiếm đối kháng, Cổ Mặc Mặc nhanh chân tiến lên, chắn mặt , ngăn cản tầm của .

"Nhắm mắt ." Hắn lưng về phía dặn dò một câu.

Ta ló đầu : "Sao thế phu quân? Thân thể Tứ thúc thể nổi ? Hay là... quá nhỏ?"

Không hiểu , Cổ Tứ gia bỗng ngã quỵ xuống đất, phát một tiếng "loảng xoảng". Cổ Mặc Mặc nhanh như chớp vớ lấy một chiếc áo choàng trùm lên Cổ Tứ gia.

 

Loading...