Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 102: Vũ Ca Nhi Lạnh Lùng, Nỗi Lòng Người Cha
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:46:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Cẩm sai đến Trường Hưng Hầu phủ, báo cho Tạ phu nhân khỏe, thể đến đón Vũ ca nhi về.
Sở Cẩm bệnh đến thì thôi, Sở Anh cũng thèm lộ diện, Tạ phu nhân tức đến nỗi bữa trưa và bữa tối đều ăn.
Tạ Hầu gia chuyện liền đến xem, thấy Tạ phu nhân vẫn còn tức giận liền : "Nếu hôm qua bà để Vinh Hoa Quận chúa đón Vũ ca nhi về, chẳng chuyện hôm nay ?"
Không an ủi thì thôi, còn trách móc bà. Tạ phu nhân càng thêm tức giận: "Con gái c.h.ế.t minh bạch, cháu ngoại cũng vứt ở đây ai quan tâm, ông bảo cho nàng sắc mặt ?"
Tạ Hầu gia bất đắc dĩ : "Ta trong lòng bà oán hận, nhưng bà tức giận cũng nên trút lên con rể, nổi nóng với Quận chúa gì? Chuyện của Dĩnh Chi và Vũ ca nhi cũng liên quan đến nàng ."
Cách của Sở Cẩm ông cũng tức giận, nhưng chuyện đến nước , ầm lên cũng vô ích.
Giọng Tạ phu nhân đột nhiên cao v.út: "Sao liên quan? Sở Cẩm đối với Vũ ca nhi của chúng thì thờ ơ, cưng chiều nó như bảo bối. Ông xem, nó mặt mũi chứ?"
Cũng may lúc Sở Anh đời Sở Cẩm mới mười hai tuổi, nếu còn nghi ngờ mối quan hệ thực sự của hai .
Tạ Hầu gia sắc mặt khó coi : "Bà chính vì lý do mà hôm qua đối với Quận chúa mặt nặng mày nhẹ? Phu nhân, bà tùy hứng như nghĩ cho Vũ ca nhi ?"
"Vinh Hoa Quận chúa Hoài Vương và Thế t.ử sủng ái, bây giờ bà đắc tội với nàng , lỡ như nàng trút giận lên Vũ ca nhi, Vũ ca nhi về Vương phủ còn ngày lành ?"
Tạ phu nhân cứng rắn : "Vũ ca nhi là con cháu duy nhất của Hoài Vương phủ, nó là thừa kế tương lai. Vinh Hoa gả , còn nhờ Vũ ca nhi của chúng chống lưng."
Chính vì mang tâm thái , bà mới dám kiêu ngạo như .
Tạ Hầu gia cảm thấy bà quá ngây thơ, : "Bà thể dùng suy nghĩ thông thường để Hoài Vương và Sở Cẩm. Nếu họ thật sự quan tâm đến Vũ ca nhi, đứa con cháu duy nhất , thì gửi nó đến Hầu phủ suốt ba năm."
Nếu là ông, huyết mạch duy nhất chắc chắn sẽ giữ con bên tự tay chăm sóc. cha con Hoài Vương tỏ thờ ơ, cho thấy huyết mạch duy nhất cũng giá trị gì nhiều.
Tạ phu nhân hừ lạnh một tiếng: "Vũ ca nhi là con cháu duy nhất của Hoài Vương phủ, nối dõi tông đường đều dựa nó, thể coi trọng."
Tạ Hầu gia cảm thấy một chuyện vẫn nên rõ, để Tạ phu nhân phạm sai lầm hại cháu ngoại: "Nếu Hoài Vương quan tâm đến việc nối dõi, ông nạp để sinh thêm con cháu. ông , khác khuyên ông còn sống một đời chỉ cần lo cho là đủ, lo chuyện ngàn đời ."
Lời khiến Tạ phu nhân trong lòng dấy lên bất an, nhưng bà vẫn cứng miệng: "Sở Cẩm sức khỏe , ai ngày nào sẽ c.h.ế.t. Vũ ca nhi chúng chống lưng, một cô nương xuất giá như nó cũng thể xen chuyện nhà đẻ. Tay nó mà dám vươn dài như , sẽ cho nó cửa."
Tạ Hầu gia cảm thấy bà quá ảo tưởng, : "Nếu Vũ ca nhi khiến họ thất vọng, đến lúc đó họ sẽ đem hết gia sản cho Vinh Hoa Quận chúa của hồi môn, Vũ ca nhi tiếp quản cũng chỉ là một cái vỏ rỗng."
Trong các phiên vương, giàu, cũng nghèo. Giàu nhất là Hoài Vương phủ, thu nhập nhiều ít, nên chủ t.ử đều sống ; nghèo nhất là Tấn Vương, bốn đời chung sống hơn hai trăm , nhiều cháu chắt còn tự tìm đường sống.
"Sao thể..."
Tạ Hầu gia khổ : "Người khác thể , nhưng suy nghĩ của Hoài Vương và Thế t.ử khác. Hơn nữa, Vinh Hoa Quận chúa văn thể thơ, võ thể g.i.ế.c thủy phỉ, cần gì dựa Vũ ca nhi. Phu nhân, nếu bà thật sự vì Vũ ca nhi, thì nên để nó tiếp xúc nhiều hơn với Thế t.ử và Quận chúa, chứ ngăn cản họ gặp mặt."
Vũ ca nhi ở Hầu phủ, Hoài Vương phủ mỗi năm gửi sáu nghìn lượng chi phí. Nghe vẻ nhiều, nhưng mỗi Sở Cẩm tặng quà cho Vinh Hoa Quận chúa, giá trị hơn con đó. Từ đó thể thấy, trong mắt Sở Cẩm, em gái quan trọng hơn con trai Vũ ca nhi nhiều.
Tạ phu nhân gì nữa.
Tạ Hầu gia : "Ngày mai sẽ đưa Vũ ca nhi về Vương phủ ở vài ngày, đợi họ tìm sẽ để nó chuyển về Vương phủ."
Tạ phu nhân đồng ý, : "Để Vũ ca nhi về ở vài ngày thì , nhưng thể chuyển về."
Chuyển về Vương phủ, gặp cháu ngoại đến Vương phủ. Bà thật sự ghét Sở Cẩm, thấy tên súc sinh lòng lang thú .
Tạ Hầu gia là ý đồ: "Bây giờ để Vũ ca nhi chuyển về Vương phủ ở, sống chung một thời gian tình cảm, đợi đại thọ của Hoàng thượng sẽ đưa nó về Hồng Thành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-102-vu-ca-nhi-lanh-lung-noi-long-nguoi-cha.html.]
Cháu ngoại sáu tuổi, cha ruột còn sống mà cứ ở nhà họ Tạ thì thể thống gì. Quan trọng nhất là cha con xa cách tình cảm, nếu vun đắp , cháu ngoại thật sự sẽ kế thừa tài sản của Vương phủ.
Giọng Tạ phu nhân lập tức trở nên a thé: "Không , thể về Hồng Thành. Dĩnh Chi mất , tuyệt đối thể để Vũ ca nhi xảy chuyện nữa."
Hai vợ chồng cãi một trận lớn, ai thuyết phục ai. sáng hôm , bữa sáng, Tạ Hầu gia bất chấp sự phản đối của Tạ phu nhân, đưa Vũ ca nhi đến Vương phủ.
Sở Anh luyện công xong, Giả Phong liền với nàng: "Quận chúa, Trường Hưng Hầu đưa Thế tôn đến , hiện đang ở trong viện của Thế t.ử."
Sở Anh mừng rỡ, vội nhà một bộ quần áo khác đến viện của Sở Cẩm.
Thấy nàng vén rèm bước nhanh nhà, Sở Cẩm nghiêm mặt : "Vào mà cho thông báo, thể thống gì ?"
Sở Anh toe toét: "Chẳng tin Vũ ca nhi về, vui quá nên quên mất !"
Nói xong, nàng về phía Vũ ca nhi. Đứa bé mặc một chiếc áo gấm nhỏ màu xanh thêu hình hồ lô, lông mày rậm, mắt đen và sáng. Vẻ ngoài giống Sở Cẩm, mà ba bốn phần giống Trường Hưng Hầu.
Tạ Hầu gia thấy dáng vẻ nôn nóng của Sở Anh, nàng thật lòng yêu quý Vũ ca nhi, ông vuốt đầu Vũ ca nhi, dịu dàng : "A Vũ, mau chào cô cô của con ."
Sở Vũ quỳ xuống đất chuẩn dập đầu, Sở Anh liền nắm lấy cánh tay bế bé lên, bế trong tay mới phát hiện bé nhẹ.
Vũ ca nhi sợ hãi ré lên, gọi Trường Hưng Hầu: "Ông ngoại, ông ngoại..."
Sở Anh vội vàng đặt bé xuống.
Vũ ca nhi tự do liền lao tới ôm c.h.ặ.t lấy Trường Hưng Hầu, dáng vẻ như thể Sở Anh là hồng thủy mãnh thú.
Sở Anh chút bối rối: "A Vũ, xin con, cô cô cố ý, con đừng nữa!"
Vũ ca nhi vùi đầu áo của Trường Hưng Hầu, thèm để ý đến Sở Anh.
Tạ Hầu gia chút áy náy : "Quận chúa, A Vũ đứa bé nhát gan, đợi quen sẽ thôi."
Nói xong, ông : "Hôm phu nhân của tâm trạng , nhiều lời , mong Quận chúa đừng để bụng."
Sở Anh kịp mở miệng, Sở Cẩm lạnh lùng : "Hầu gia, tổn thương khác còn bắt để bụng, đây là đạo lý gì?"
Sở Anh vội tức: "Ca..."
Dù Trường Hưng Hầu cũng là cha vợ của , thể nể mặt như . Bình thường chuyện gì cũng chừng mực, riêng chuyện nhà họ Tạ cố chấp thế !
Tạ Hầu gia trong lòng khó chịu, nhưng ông Tạ phu nhân, sẽ hành động theo cảm tính: "Đợi về, sẽ để bà đến xin Quận chúa."
Sở Anh vội cần, để một trưởng bối xin vãn bối thì thể thống gì, truyền ngoài cũng .
Tạ Hầu gia tìm một cái cớ rời .
Sở Anh tiễn ông ngoài, đường, Sở Anh xin Tạ Hầu gia: "Hầu gia, thật xin , đại ca của con hai ngày nay khỏe, tâm trạng nên nổi nóng, chứ bình thường như ."
Tạ Hầu gia trong lòng thoải mái hơn một chút.
Sở Anh thấy sắc mặt ông dịu , liền hỏi về sở thích của Vũ ca nhi. Tiếc là Tạ Hầu gia hỏi gì cũng , điều khiến nàng thất vọng.