Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 113: Nổi Giận Đối Chất Lão Phu Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:47:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế mấy ngày nay vẫn luôn tu hành ở Ngọc Tiên cung, ngay cả chính sự cũng giao cho Thủ phụ và mấy vị trọng thần, nên bản tấu xin tội của Sở Anh xếp xó.
Ngày hôm , Sở Anh luyện chữ xong, đang chuẩn tìm Lôi Minh Đạt thì trong cung đến. Sở Anh cảm thấy, hiệu suất việc trong cung vẫn khá cao.
Quần áo cũng , Sở Anh liền cung.
Lần cung, Sở Anh đến hậu cung nên gặp mấy vị tần phi, cuối cùng cũng như ý nguyện gặp Lý Quý phi và ruột của Ngũ hoàng t.ử Hán vương là Phùng Thục phi. Hai vị xuất đều cao, Lý Quý phi là đích trưởng nữ của Trung Cần Bá, Phùng Thục phi là em gái ruột của Tào Quốc công đương nhiệm. Lý Quý phi tuổi còn trẻ, mới ba mươi bảy, hiện vẫn Đế sủng; Phùng Thục phi gần sáu mươi, sớm mất ân sủng, sự tôn vinh hiện tại đều dựa con trai.
Sở Anh phòng thấy hai , quỳ xuống mà chỉ phúc lễ: “Vinh Hoa mắt Quý phi nương nương, Thục phi nương nương.”
Nàng là nữ t.ử hoàng thất tước vị, nên ngoài hoàng đế và hoàng hậu cùng các trưởng bối trực hệ thì cần quỳ lạy ai.
Theo quy củ, đầu gặp mặt, trưởng bối đều sẽ cho quà gặp mặt. Trong cung là nơi coi trọng quy củ nhất, lễ càng thể thiếu.
Lý Quý phi tặng một đôi trâm phượng đầu bằng vàng tua rua ngọc phỉ thúy đỏ, Phùng Thục phi tặng một chiếc trâm cài tóc điểm thúy hình bướm vờn đôi hoa khảm bảo thạch và một miếng ngọc bội dương chi hình hoa khai phú quý.
Sở Anh nhận đồ như , chân thành cảm tạ.
Lý Quý phi chỉ Lôi lão phu nhân đang mặc cáo mệnh phục bên cạnh, : “Vinh Hoa, Lôi lão phu nhân hộ vệ phủ các ngươi đ.á.n.h thương Tứ gia nhà họ Lôi, Ngụy Quốc công phủ và quan phủ đến đòi các ngươi đều giao. Vinh Hoa, là vì cớ gì?”
Sở Anh giọng như chim sơn ca , cảm thấy Lý Quý phi thể sủng ái hai mươi năm cũng lý do.
Lôi lão phu nhân trong lòng bất mãn, cảm thấy Lý Quý phi thiên vị Sở Anh. dù bất mãn đến bà cũng dám biểu hiện ngoài, Lý Quý phi sủng ái, con trai cũng hoàng đế yêu mến, đó là tuyệt đối thể đắc tội.
Phùng Thục phi gì, chỉ Sở Anh, nàng giải thích thế nào.
Sở Anh vẫn câu đó: “Vương phủ chúng Tông Khánh.”
Lôi lão phu nhân nổi giận, : “Người trong phủ chúng tận mắt thấy Tông Khánh và Minh Đạt hai Vương phủ. Các ngươi lừa gạt Thuận Thiên Phủ doãn và lão còn đủ, còn lừa gạt hai vị nương nương .”
Sở Anh vô tội : “Vương phủ chúng quả thực tên Tông Khánh, cái tên đó là do thuận miệng bịa .”
Vì chuyện của Lý Miễn, Lý Quý phi hiểu về Hoài Vương phủ và Sở Anh. Vừa lời , bà hiểu : “Ý của Quận chúa là, Tông Khánh chính là ngươi?”
Sở Anh gật đầu : “Chính là . ở Vương phủ buồn chán nên dẫn hộ vệ ngoài giải khuây, lúc đó thấy phiền phức nên thường phục. Ai ngờ quen Lôi Minh Đạt ở Lục Vị lầu, đó mời đến Quốc công phủ chơi.”
Lý Quý phi hiểu , bà một hộ vệ gan lớn dám đ.á.n.h công t.ử Quốc công phủ, hóa vốn hộ vệ gì cả mà là chính Vinh Hoa Quận chúa.
Lôi lão phu nhân tin, la lớn: “Không thể nào. Vinh Hoa Quận chúa, để bao che cho tên Tông Khánh , ngươi thể bịa lời dối hoang đường như .”
Sở Anh khẩy: “Tin tùy bà. nếu Lôi Minh Hàn còn dám chỉ mũi mắng, sẽ chỉ đ.á.n.h gãy xương sườn, mà sẽ lấy mạng ch.ó của . lớn từng , phụ vương còn một lời, là cái thá gì.”
Lôi lão phu nhân ngờ nàng kiêu ngạo như , lóc : “Quý phi nương nương, Thục phi nương nương, nhà họ Lôi chúng đời đời trung lương…”
Sở Anh hét lớn: “Nhà họ Lôi lập nhiều công lao hãn mã cho Đại Sở, công với đất nước, nhưng công lao lớn đến cũng lớn hơn quốc pháp. Ta trêu chọc , chỉ mắng mà còn sai gia đinh đ.á.n.h c.h.ế.t . Quý phi nương nương, Thục phi nương nương, thần nữ tin đây tuyệt đối là trường hợp cá biệt, Vinh Hoa khẩn thỉnh các vị triệt tra chuyện .”
Lôi lão phu nhân cũng dạng , : “Ngươi đây là vu khống, Minh Hàn nhà hiếu thuận ngoan ngoãn, tuyệt đối những chuyện đó. Ngược là Quận chúa ngươi, nữ cải nam trang chạy ngoài lêu lổng, bại hoại phong khí, truyền ngoài cũng sẽ tổn hại đến thể diện của hoàng gia.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-113-noi-gian-doi-chat-lao-phu-nhan.html.]
Lại còn công kích cá nhân.
Sở Anh lạnh lùng : “Phụ vương thường nên , bây giờ xem lời của lão nhân gia là đúng. Nếu cứu Lôi Minh Tễ để c.h.ế.t trong tay sát thủ, hôm nay cũng chịu sự sỉ nhục .”
Con trai thứ của nhà họ Lôi là Lôi Minh Bộc học hành giỏi nhưng thiên phú võ học, Lôi Minh Đạt sợ m.á.u thể chiến trường, Lôi Minh Hàn là một phế vật võ học còn bệnh tâm lý. Nếu Lôi Minh Tễ c.h.ế.t, nhà họ Lôi sẽ kế thừa. Dù cho đời cháu tài năng kiệt xuất, Ngụy Quốc công phủ cũng sẽ đứt gãy, ảnh hưởng trong quân đội cũng sẽ giảm mạnh. Từ phương diện mà , Sở Anh cứu Lôi Minh Tễ, Ngụy Quốc công phủ nợ nàng một ân tình lớn.
Đương nhiên, nàng tay nặng với Lôi Minh Hàn dựa ân tình, mà là phận và tuổi tác của nàng.
Lôi lão phu nhân mặt mày xanh mét, đây là đang chỉ trích bà và Vệ Quốc công phủ là hạng vong ân bội nghĩa: “Quận chúa cứu Minh Tễ, lão vô cùng cảm kích, nhưng điều đó nghĩa là ngươi thể tùy tiện càn ở Quốc công phủ chúng .”
Sở Anh , gật đầu : “Ta hiểu , nhà họ Lôi các nhớ ơn chỉ nhớ thù. Lão phu nhân yên tâm, sẽ cho cả kinh thành truyền thống của nhà họ Lôi các , để tránh giống , liều mạng cứu nhà họ Lôi, kết quả rước lấy một tanh tưởi.”
Lý Quý phi cảm thấy nên để hai tranh cãi nữa, bà hỏi: “Quận chúa, ngươi Lôi Minh Hàn tiên buông lời bất kính, ngươi chứng cứ ?”
“Ngoài Lôi Minh Hàn và bốn tên tay sai của , Lôi Minh Đạt lúc đó cũng mặt.”
Lôi lão phu nhân lạnh lùng hừ một tiếng: “Lôi Minh Đạt nay luôn bênh vực ngoài, lời của nó tính.”
Sở Anh : “Lôi lão phu nhân, đây là Ngụy Quốc công phủ của các để bà tùy tiện gây rối. cho bà , đợi khỏi cung sẽ đến Thuận Thiên phủ báo án, để Thuận Thiên phủ điều tra kỹ xem Lôi Minh Hàn những năm qua hại c.h.ế.t bao nhiêu .”
Lôi lão phu nhân tức đến suýt ngất : “Vinh Hoa Quận chúa, ngươi đ.á.n.h gãy ba cái xương sườn của cháu , đến giờ vẫn còn hôn mê, bây giờ còn vu khống hủy hoại danh tiếng của nó. Vinh Hoa Quận chúa, ngươi thể độc ác như .”
Nói xong bà hai vị nương nương, nước mắt lưng tròng : “Quý phi nương nương, Thục phi nương nương, con trai ở biên thành vì nước đổ m.á.u chiến đấu, cháu bắt nạt như , chuyện truyền ngoài chẳng sẽ lạnh lòng tướng sĩ thiên hạ .”
Lý Quý phi lòng chùng xuống, đây là đang uy h.i.ế.p bà: “Lão phu nhân, bà cho rằng Quận chúa vu khống Lôi Tứ gia, thì để quan phủ triệt tra chuyện . Bà yên tâm, nếu thật sự là Quận chúa bịa đặt phỉ báng, bản cung tuyệt dung túng, nhất định sẽ bắt nàng xin Lôi Tứ gia.”
Lôi lão phu nhân mặt mày xanh mét.
Phùng Thục phi hòa giải: “Oan gia nên giải nên kết. Lão phu nhân, Quận chúa đ.á.n.h Lôi Tứ gia là , nhưng cũng là do Lôi Tứ gia buông lời bất kính , ý của bản cung là Quận chúa chịu trách nhiệm chi phí t.h.u.ố.c men cho Lôi Tứ gia. Chuyện , đến đây là kết thúc. Nếu ầm lên, đối với ai cũng .”
Bỏ qua việc Sở Anh là ân nhân cứu mạng của Lôi Minh Tễ, năm nay nàng cũng mới mười ba tuổi, cũng chỉ là hai đứa trẻ đ.á.n.h . Tuy tay nặng, nhưng chung quy nguy hiểm đến tính mạng. Ở kinh thành, tình huống đều là bồi thường là xong.
Lôi lão phu nhân khi phận của Sở Anh, thể đòi công đạo cho cháu trai. Vì thái độ của bà là cần Sở Anh trả tiền t.h.u.ố.c men, nhưng yêu cầu nàng xin Lôi Minh Hàn.
Sở Anh dứt khoát từ chối: “Nếu sỉ nhục , cũng sẽ đ.á.n.h .”
Trả tiền t.h.u.ố.c men vấn đề, nhưng xin thì tuyệt đối thể. Một khi xin , chứng tỏ là ở nàng, điều Sở Anh nhận.
Lôi lão phu nhân tức đến ngất .
Điều khiến Sở Anh ngờ là, Lôi lão phu nhân ngất , thái y từ ngoài điện , rõ ràng là chờ sẵn ở ngoài.
Xác định Lôi lão phu nhân nguy hiểm đến tính mạng, Lý Quý phi liền cho cung nữ bên cạnh đưa Sở Anh khỏi cung.
Trên đường, cung nữ hạ thấp giọng : “Quận chúa, chuyện Lôi lão phu nhân và Tào thị sẽ chịu bỏ qua , cẩn thận.”
Sở Anh ghi nhớ lời trong lòng, nhưng vẻ mặt tỏ quan tâm: “Cảm ơn tỷ tỷ nhắc nhở. nếu họ dám hại , sẽ c.h.ặ.t hết móng vuốt của họ.”