Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 148: Vũ Ca Nhi Mất Tích, Âm Mưu Ép Phùng Du
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:48:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm là một ngày nắng , Sở Cẩm liền đưa Sở Anh ăn cừu nướng nguyên con. Tuy cũng lớn lên ở kinh thành, nhưng rằng sự hiểu của về ẩm thực kinh thành kém xa Lý Miễn.
Được thưởng thức món ngon, tâm trạng cũng sẽ trở nên , chỉ là tâm trạng của ngày hôm nay chỉ duy trì đến khi về nhà. Vừa đến cổng Vương phủ, tùy tùng bên cạnh Trường Hưng Hầu báo cho hai một tin dữ: "Thế t.ử gia, Quận chúa, Biểu thiếu gia thấy nữa."
Sở Cẩm , nghiêm giọng hỏi: "Ngươi cái gì, ai thấy ?"
"Biểu thiếu gia thấy nữa. Hôm nay phu nhân đưa ngài ngoài mua đồ, ngờ lúc đang chọn đồ trong cửa tiệm, lơ là một chút thấy ."
Sở Vũ ngày thường vô cùng ngoan ngoãn, chuyện chạy lung tung. Tạ phu nhân lúc đó liền cuống lên, sai tìm khắp nơi, đáng tiếc tìm lâu cũng thấy.
Sở Cẩm khiếp sợ thôi, hỏi: "Ngươi Vũ Ca Nhi thấy nữa?"
Tên tùy tùng cũng dám Sở Cẩm, cúi đầu : "Vâng."
Lời dứt Sở Cẩm cả ngã , Dư Tín mắt sắc tay nhanh đỡ lấy .
Sở Anh thấy ngất, đầu óc ong ong: "Dư Tín, ngươi mau bế đại ca trong. Giả Phong, ngươi mau sai mời thái y đến."
Y thuật của Tân đại phu tệ, nhưng mời thái y đến sẽ an hơn.
Nói xong Sở Anh vội vàng theo Vương phủ. Nếu phận của Sở Vũ nàng sẽ khó lựa chọn, nhưng hiện tại chắc chắn là lo cho Sở Cẩm .
Dư Tín đặt lên giường, Sở Anh lập tức tiến lên bấm nhân trung. Một lát Sở Cẩm liền lờ mờ tỉnh , Sở Anh : "Mau, mau phái tìm Vũ Ca Nhi. , mau nha môn báo án, để quan phủ cũng cùng tìm Vũ Ca Nhi."
Sở Anh : "Ca, đừng vội, để quản gia dẫn tìm Vũ Ca Nhi , chỗ quan phủ Tạ gia chắc báo quan . Ca, bây giờ thế nào, chỗ nào thoải mái ?"
Sở Cẩm lắc đầu : "Ta . A Anh, mau tìm Vũ Ca Nhi !"
Nhìn ánh mắt Sở Anh xác định là giả vờ, gật đầu liền dậy ngoài.
Chỉ là tìm đến tối mịt vẫn tìm thấy , mắt Tạ phu nhân đều sưng lên, Sở Anh nhưng tâm trạng nặng nề. Kẻ bắt Vũ Ca Nhi rốt cuộc là ai, mục đích là gì.
Sở Anh : "Chúng cứ tìm mục đích như cũng cách. Tạ phu nhân, bà phái tìm thêm các nơi, đốc thúc quan phủ cũng như tìm các bang phái ngóng tin tức."
Tạ phu nhân nào còn dám ý kiến khác. Bà bây giờ lo lắng sợ hãi, lo lắng Vũ Ca Nhi sẽ gặp nguy hiểm, sợ hãi Hoài Vương phủ truy cứu trách nhiệm của bà . Dù đứa bé là mất tích khi ở cùng bà , trách nhiệm đều thuộc về bà .
Về đến Vương phủ, Sở Anh trực tiếp hỏi Sở Cẩm: "Ca, xem Tần Vương bắt Vũ Ca Nhi ? Chúng đồng ý cùng , liền dùng thủ đoạn hạ lưu như ?"
Thế còn Trữ quân? Thổ phỉ thì . Kẻ vô phẩm vô đức như mà tương lai Hoàng đế, thì Đại Sở cũng chẳng mấy chốc mà vong quốc. Sở Anh Đại Sở vong quốc, Đại Sở vong bọn họ cũng ngày lành. Cho nên, nếu thật sự là , Sở Anh cảm thấy đến lúc đó nghĩ cách phá hỏng chuyện .
Sở Cẩm lúc giả vờ ngất, cũng đang suy nghĩ chuyện . Trung Cần Bá Vũ Ca Nhi con trai , thể bắt Vũ Ca Nhi để uy h.i.ế.p . Tuy nhiên, uy h.i.ế.p nhưng thể uy h.i.ế.p một khác. Đương nhiên, tiền đề là đối với Tạ Dĩnh Chi là chân ái, nguyện ý vì đứa bé mà mạo hiểm.
Sở Anh thần sắc , : "Ca, chuyện gì giấu ?"
Nghĩ một chút, Sở Cẩm vẫn cho Sở Anh : "Cha ruột của thằng bé là Phùng Du."
Sắc mặt Sở Anh đại biến, : "Ca, là Thám hoa lang của Tào Quốc Công phủ, đắc lực trí nang của Hán Vương - Phùng Du."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-148-vu-ca-nhi-mat-tich-am-muu-ep-phung-du.html.]
", chính là . Tần Vương bắt Vũ Ca Nhi chắc là nhắm , nếu Phùng Du c.h.ế.t Hán Vương cũng bớt một mối đe dọa."
Hán Vương và Tần Vương đều c.h.ế.t Sở Anh cũng nhíu mày một cái, nhưng chuyện liên quan đến Sở Cẩm: "Ca, chuyện phiền phức."
Phùng Du để ý tới, chừng Trung Cần Bá và Tần Vương sẽ tung chuyện . Nếu mạo hiểm cứu , phận của Vũ Ca Nhi cũng sẽ bại lộ. Nhất thời, Sở Anh cũng nên xử lý thế nào.
Đàn ông cắm sừng còn giúp nuôi con, truyền ngoài đại bộ phận sẽ đồng cảm với đàn ông , một bộ phận nhỏ cảm thấy đàn ông nhu nhược vô dụng. Sở Cẩm kiêu ngạo bao, chịu nỗi nhục nhã như .
Sở Cẩm gì.
Sở Anh nắm lấy cánh tay : "Ca, chúng rời khỏi kinh thành ! Bây giờ thời tiết thích hợp đường xa, chúng về Thông Châu ở một thời gian, đợi đến tháng tư chúng sẽ về Hồng Thành."
Sở Cẩm nắm tay nàng, khẽ : "Không cần lo lắng, Phùng Du sẽ để sự việc bại lộ . Một khi bại lộ chê , Phùng Du là danh tiếng quét rác tiền đồ hủy hết. Phùng Du là kẻ dã tâm, thể để bản vất vả nhiều năm hóa thành hư ."
Sở Anh hiểu , : "Ca, Tần Vương và Trung Cần Bá là dùng Vũ Ca Nhi để uy h.i.ế.p Phùng Du, từ đó đảm bảo chuyến Giang Nam sẽ xảy sai sót."
Sở Cẩm một cái, : "Không , cũng cần đoán, cứ để bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó !"
"Ca, chỉ sợ bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó liên lụy đến . Ca, là chúng tìm Vũ Ca Nhi giấu , đứa bé lớn lên cũng giống Sở gia chúng , chứng cứ cũng ai tin."
Sở Cẩm lắc đầu : "A Anh, chúng một khi nhúng tay chắc chắn sẽ tổn thất nhiều . Bọn họ theo đến kinh thành, đưa bọn họ trở về thiếu một ai."
G.i.ế.c còn dễ hơn cứu giấu nhiều, mà tay thì sẽ để Vũ Ca Nhi sống nữa. chuyện định nhúng tay, mặc kệ Tần Vương và Hán Vương đấu đá, đấu đến lưỡng bại câu thương là nhất.
Sở Anh trầm mặc một chút: "Vậy thì thôi."
Những binh lính cũng đều cha vợ con, Sở Anh vì tranh đoạt đích vị mà hại bọn họ c.h.ế.t oan uổng.
Sở Cẩm ngay là kết quả , : "Được , đừng suy nghĩ lung tung nữa, mau về nghỉ ngơi. Ngày mai còn tiếp tục tìm đấy!"
"Ca, bọn họ sẽ ngược đãi Vũ Ca Nhi chứ?"
Sở Cẩm một cái : "Yên tâm, bọn họ những ngược đãi Vũ Ca Nhi, còn cung phụng ăn ngon uống sướng. Nếu đứa bé mà c.h.ế.t, bọn họ lấy gì uy h.i.ế.p Phùng Du."
Đêm hôm đó Sở Anh ở thư phòng sách luyện chữ, mãi đến gần sáng mới gục xuống bàn ngủ một lát. Sáng sớm dậy rửa mặt ăn qua loa chút đồ cửa, đến cửa thì đụng Lôi Minh Đạt.
Lôi Minh Đạt vẻ mặt đầy áy náy : "Quận chúa, xin , tối qua mới nhận tin. Quận chúa, gì cần giúp đỡ cứ mở miệng."
Sở Anh khổ : "Bây giờ đến Thuận Thiên Phủ hỏi thăm tin tức, ngươi cùng !"
Trên đường, Lôi Minh Đạt giải thích: "Quận chúa, ca cố ý đến. Huynh hôm qua xuất kinh việc công . Ta hỏi là chuyện gì, cũng còn cho hỏi."
Thông thường tình huống chứng tỏ việc cần bảo mật, nên Lôi Minh Đạt cũng hỏi tiếp.
Sở Anh gật đầu : "Ta bận, ngươi nếu bận cũng về ."
"Ta bận, bận."