Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 22: Gậy Ông Đập Lưng Ông

Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:15:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tin tức Sở Anh cứu Lôi Minh Tễ trong một đêm lan truyền khắp Hồng Thành, tin tức của Hoài Vương phủ cũng nhanh nhạy, Sở Anh ngay lập tức.

 

Giả Phong : "Quận chúa, cho điều tra, nhanh sẽ tìm kẻ chủ mưu ."

 

Sở Anh hừ lạnh một tiếng : "Hôm qua đắc tội với Lý Miễn, hôm nay bên ngoài đồn chuyện cứu Lôi Minh Tễ. Chuyện tám chín phần là do tên khốn đó , chỉ là hiểu mục đích là gì?"

 

Giả Phong : "Chắc là hủy hoại danh tiếng của Quận chúa."

 

Sở Anh thắc mắc, : "Ta cứu , cứu một hùng diệt phỉ, hủy hoại danh tiếng chứ?"

 

Lôi Minh Tễ đến Giang Tây là để diệt phỉ. Nếu tiêu diệt sạch mấy toán thổ phỉ ở Kiềm Châu cũng thể trả cuộc sống yên bình cho dân địa phương, chung là chuyện .

 

Giả Phong : "Quận chúa, cô nam quả nữ ở nơi hoang dã khó tránh khỏi khiến suy nghĩ nhiều. Quận chúa tuổi còn nhỏ, qua hai ba năm nữa sẽ còn nhớ chuyện nữa."

 

Sở Anh ở đây danh tiếng còn quan trọng hơn tính mạng. Mất mạng chỉ c.h.ế.t một ngươi, nhưng nếu danh tiếng hủy hoại chỉ ô danh gia tộc, mà các chị em khỏi ngũ phục cũng thể liên lụy. May mà nàng là hoàng tộc, dù danh tiếng tổn hại cũng liên lụy đến các chị em cùng tộc.

 

"Mau điều tra, nếu thật sự là Lý Miễn lan truyền tin tức, gặp tên rùa con đó nhất định sẽ đ.á.n.h cho rụng hết răng."

 

"Vâng."

 

Tin tức bên Thính Tuyết Viện chút chậm trễ, nhưng qua một ngày cũng chuyện . Hoài Vương phi kinh ngạc tức giận, cho đến gọi Sở Anh qua.

 

Sở Anh ôm sách ghế bập bênh, : "Ta còn sách, qua đó , chuyện gì ở đây cũng ."

 

Hôm qua nàng đối đầu với Hoài Vương phi, kết quả cảm xúc của nguyên ảnh hưởng. Dù chịu điều tiếng, Sở Anh cũng đến Thính Tuyết Viện gặp Hoài Vương phi nữa.

 

Huệ Hương sốt ruột, : "Quận chúa, Vương phi chuyện quan trọng với . Quận chúa, Vương phi vẫn đang đợi , nô tì cầu xin một chuyến !"

 

"Ra ngoài, đừng phiền sách."

 

Huệ Hương giật , rằng Quận chúa ghét nhất là sách, khi ngoài, cô kéo tay Thu Hàn sang một bên chuyện một lúc.

 

Hoài Vương phi nàng sách, lạnh mặt : "Đọc sách? Muốn tìm cớ cũng tìm cớ nào hơn, lấy cớ để lừa ."

 

Huệ Hương khẽ : "Vương phi, nô tì hỏi Thu Hàn , cô Quận chúa mấy ngày nay ngày nào cũng sách, đó còn luyện chữ nửa canh giờ."

 

Hoài Vương phi nửa tin nửa ngờ hỏi: "Đọc sách gì?"

 

"Tam Tự Kinh."

 

Lúc những lời , giọng cũng bất giác nhỏ .

 

Hoài Vương phi xong bực bội : "Tam Tự Kinh? Còn mặt mũi mà hùng hồn sách, đúng là bùn nhão trát tường."

 

Huệ Hương mắng, dám lên tiếng.

 

Một lúc , Hoài Vương phi hỏi: "Nó còn gì nữa?"

 

Huệ Hương dám hé răng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-22-gay-ong-dap-lung-ong.html.]

 

"Nói."

 

Huệ Hương cẩn thận : "Quận chúa Vương phi ghét nàng, sẽ đến Thính Tuyết Viện chướng mắt nữa, chuyện gì cứ để nô tì bọn con truyền lời là ."

 

Hoài Vương phi tức giận đến nỗi đập vỡ chiếc chén men trắng hoa văn cúc mai mà yêu thích nhất, đến khi hồn hối hận thôi. Bộ cụ là một bộ, thiếu một chiếc chén thì cả bộ còn dùng nữa.

 

Sở Anh tưởng rằng tin đồn nóng hổi hai ngày sẽ tan, ngờ càng ngày càng lan truyền một cách kỳ quái. Ban đầu là nàng cứu Lôi Minh Tễ, đây thực là sự thật; nhưng qua một ngày chiều gió đổi, rằng nàng ngưỡng mộ Lôi Minh Tễ, hành tung của nên bám theo , cùng ở trong khách điếm; đó còn lố bịch hơn, rằng nàng yêu Lôi Minh Tễ mà đáp , cố ý thuê sát thủ diễn một màn mỹ nhân cứu hùng.

 

Giả Phong tức đến c.h.ế.t , : "Quận chúa, chuyện giật dây, mục đích là để hủy hoại danh tiếng của Quận chúa."

 

"Chưa điều tra ?"

 

Sở Anh tức giận, dù nàng cũng định lấy chồng, đồn rằng nàng một lòng một với Lôi Minh Tễ còn thể nhân cơ hội để từ chối hôn sự. Đương nhiên, lời chỉ thể nghĩ trong lòng thể ngoài.

 

Giả Phong lắc đầu : "Không . lan truyền tin tức điều tra , chính là tên Lý Miễn đó. Quận chúa, chuyện chúng nên xử lý thế nào?"

 

Sở Anh lắc đầu : "Hắn cũng dối, đúng là cứu Lôi Minh Tễ, nếu vì chuyện tìm chúng lý."

 

"Quận chúa, ý của là chúng chịu thiệt thòi ? Nếu , họ đều coi Vương phủ chúng dễ bắt nạt ?"

 

Sở Anh đương nhiên thể cứ thế cho qua, : "Hắn lan truyền tin tức của , chúng sẽ gậy ông đập lưng ông. Lan truyền hai chuyện đ.á.n.h Hoàng t.ử đến Hồng Thành lánh nạn và tật đoạn tụ ngoài cho ."

 

"Quận chúa, Lý Miễn đến Hồng Thành mấy ngày nay chỉ thích đến thanh lâu và hí viện, từng đến Nam Phong Quán. Hơn nữa, trong phủ còn hai nha , thể nào tật đoạn tụ ."

 

Sở Anh "ha" một tiếng : "Ta và Lôi Minh Tễ cũng chỉ gặp mặt một , cũng miêu tả thành một nữ điên yêu mà đáp . Đến thanh lâu thì , chẳng lẽ là để che mắt thiên hạ ?"

 

Cũng nghĩ xem, nàng vẫn luôn ở Hồng Thành còn Lôi Minh Tễ ở phương Bắc diệt phỉ, hai căn bản qua thể yêu đối phương đến c.h.ế.t sống . Cho nên tin tin đồn chính là kẻ ngốc, tiếc là đời kẻ ngốc nhiều.

 

"Thuộc hạ ngay."

 

Một lúc Mục Uyển Tuệ đến, mang theo ba món đồ. Một là bản hành thư của Hoàng Đình Kiên "Tùng Phong Các Thi"; hai là một chiếc bình ngọc hồ xuân bằng gốm tím; ba là một đôi chén nhỏ nắp bằng gốm ngũ sắc mạ vàng.

 

Hôm đó Mục Uyển Tuệ trả đồ thực là đang thăm dò Sở Anh. Không ngờ Sở Anh ngay cả lời khách sáo cũng , trực tiếp bảo cô trả đồ.

 

Mục Uyển Tuệ trong lòng đau như cắt, nhưng vẫn mang hết những thứ trong danh sách đến. Ba món đồ đưa đến là do Chương thị lấy , nên mới chậm trễ hai ngày.

 

Mục Uyển Tuệ khi đưa đồ, vẻ mặt áy náy : "Biểu tỷ, còn một thứ hỏng hoặc mất , tìm nữa."

 

Sở Anh : "Biểu , những thứ khác tìm thì thôi, nhưng bức "Thu Sơn Đồ" của đại họa sư Triệu Mông triều nhất định tìm cho . Bức tranh là quà sinh nhật mười hai tuổi phụ vương tặng , nếu mất ăn với phụ vương thế nào."

 

Những năm qua những thứ cho Mục Uyển Tuệ đều ghi một cuốn sổ riêng. Tờ danh sách mà Mục Uyển Tuệ trả , chỉ bằng một phần ba những gì nguyên cho . Những thứ khác Sở Anh vốn định cho qua, nhưng khi tranh của Triệu Mông giá trị, suy nghĩ của nàng đổi.

 

Mục Uyển Tuệ sắc mặt cứng đờ, một lúc : "Biểu tỷ, bức tranh tìm nữa."

 

Sở Anh : "Ở kinh thành, sẵn sàng bỏ bốn nghìn lạng bạc để mua tranh của Triệu Mông. Biểu , một món đồ quý giá như với mất, nghĩ sẽ tin ?"

 

Tranh của Triệu Mông còn đời ít, thị trường khó tìm, nên giá tranh của ông cũng cao.

 

 

Loading...