Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 270: Một Năm Sau
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:51:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận chiến ở núi Thông Trạch chỉ là khởi đầu, đó Sở Anh xuất quân đều thắng trận, khiến thổ phỉ hễ đến Sở gia quân là sợ vỡ mật. Sở Anh cũng thổ phỉ nào cũng g.i.ế.c, nếu là nghĩa phỉ cướp của giàu chia cho nghèo thì sẽ tung tin để đối phương thời gian trốn thoát, còn ác phỉ thì khi vây tiễu sẽ tiêu diệt bộ.
cũng chế giễu Sở Anh, nàng chỉ lấy đông h.i.ế.p yếu. Lời nhanh ch.óng đến tai Sở Anh, nàng khinh thường. Cái gì gọi là lấy đông h.i.ế.p yếu, chẳng lẽ còn bắt nàng dẫn binh một chọi một với thổ phỉ, đó là dũng cảm mà là ngu ngốc.
Một năm , trong lãnh thổ Giang Tây, ngoài một nhóm thổ phỉ chiếm cứ ở núi Lão Ưng, những nhóm khác đều chỉ là ba năm , thành khí hậu.
Lý Miễn từ bên ngoài vui vẻ bước : "Sư tỷ, sư tỷ, tin , tội ăn chặn quân lương và tham ô hối lộ của Mạnh Lập Hoa điều tra , hôm qua của Cẩm y vệ bắt ."
Sở Anh vui mừng vì điều , quan viên triều đình chỉ bắt sót chứ tuyệt đối bắt sai: "Mạnh Lập Hoa , tổng binh mới do triều đình cử đến cũng chẳng hơn là bao."
Lý Miễn cảm thấy nàng quá chí lớn, : "Sư tỷ, tỷ nghĩ đến việc tự lên ?"
Sở Anh mỉm , : "Ta bây giờ cũng chỉ là Tham tướng tam phẩm, còn kém Tổng binh hai cấp. Hơn nữa tư lịch đủ, vị trí đến lượt ."
Lời Lý Miễn đồng tình, : "Sao đến lượt tỷ. Tỷ xem mười ba tỉnh của Đại Sở chúng , tướng lĩnh địa phương ai sự thần dũng như tỷ, một năm tiêu diệt hơn nửa thổ phỉ."
Sở Anh nhắc nhở: "Còn thổ phỉ ở núi Lão Ưng tiêu diệt."
Núi Lão Ưng tạo thành từ những dãy núi trập trùng, địa hình phức tạp như bàn cờ, địa phương cũng lạc đường. Bên trong, măng đá như rừng, vách núi cheo leo.
Sở Anh thể dựa lượng và hỏa khí để đ.á.n.h sào huyệt của chúng, nhưng đám thổ phỉ cũng thể chạy trốn rừng. Rừng núi lớn như , năm nghìn binh mã của Sở Anh thể nào tìm kiếm hết .
Lý Miễn : "Sẽ một ngày, chúng sẽ diệt nó."
Sở Anh định mùa đông sẽ tiễu phỉ đám . Các mùa khác núi đều đồ ăn, chúng trốn trong đó một tháng cũng c.h.ế.t đói, nhưng mùa đông vạn vật khô héo, dã thú cũng ngủ đông. Trốn trong rừng nhiều ngày, sống sót xem vận may, nhưng kế hoạch nàng cho ai .
Chiều hôm đó, Sở Anh nhận thư của Tông Chính Bá, rằng Hoài Vương hôm qua sốt, mời nàng về một chuyến. Mới , Sở Anh còn lo lắng, nhưng khi thấy chữ ký, trong mắt nàng lóe lên một tia suy tư.
Sở Anh gọi Lý Miễn đến, giải thích tình hình, đó tạm giao chuyện trong quân cho vội vã trở về Hồng Thành trong đêm.
Trưa hôm , Sở Anh dẫn thành, khi qua phố Tân Phúc, đột nhiên nổ s.ú.n.g về phía họ. Tiếng s.ú.n.g vang lên, đường tứ tán, các cửa hàng xung quanh cũng sợ hãi vội vàng đóng cửa.
Hoài Vương nhận tin, vứt b.út lông trong tay, dậy định ngoài.
Tông Chính Bá kéo tay ông: "Vương gia, ngài đừng lo lắng, tin Quận chúa cát nhân thiên tướng, sẽ chuyện gì."
Hoài Vương một năm nay khỏi Hoài Vương phủ, sự tuyên truyền chủ ý của họ, bây giờ ngoài đều sức khỏe của ông tổn thương nghiêm trọng. Bây giờ chạy ngoài như , khó tránh khỏi khác nghi ngờ.
"Nếu A Anh thương thì ?"
Tông Chính Bá : "Sẽ , thủ của Quận chúa như , họ thể thương Quận chúa . Nếu Vương gia yên tâm, bây giờ sẽ đến phố An Phúc."
"Vậy ngươi mau ."
Trong lúc chờ đợi, mỗi phút mỗi giây đều là sự dày vò. May mắn Hoài Vương chờ đợi quá lâu, một khắc Sở Anh trở về.
Hoài Vương kéo nàng xem từ xuống , xác nhận chuyện gì mới thở phào nhẹ nhõm: "A Anh, những thích khách đó bắt ?"
"Hai tự sát, còn một chậm chân chúng ngăn cản nên c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-270-mot-nam-sau.html.]
Hoài Vương nắm c.h.ặ.t t.a.y, sắc mặt khó coi : "A Anh, nhất định cạy miệng , tìm kẻ chủ mưu."
"Phúc thúc đang thẩm vấn ."
Hoài Vương "ừ" một tiếng hỏi: "Hôm nay con về Hồng Thành còn ai , những hành tung của con đều hiềm nghi. Nhất định tìm , nếu con sẽ nguy hiểm."
Sở Anh đưa lá thư nhận hôm qua cho Hoài Vương, : "Phụ vương, xem chữ đây giống của Tông Bá ? Nếu chữ ký đúng, con thật sự tưởng là Tông Bá ."
Để tránh nghi ngờ, Hoài Vương chuyện đều để Tông Chính Bá nhân danh ông thư cho Sở Anh, nhưng chữ ký sẽ đóng con dấu riêng của ông.
Con dấu riêng của Hoài Vương do một danh gia khắc, chữ phiêu dật phóng khoáng, nhưng lá thư , chữ con dấu chút mờ nhạt, nên khiến Sở Anh nghi ngờ. Sau khi rời khỏi quân doanh lâu, nàng đổi quần áo với một hộ vệ chiều cao và hình tương tự. Không ngờ, thật sự giả mạo thư để mai phục giữa đường.
Hoài Vương lo lắng : "Con bé , rõ thư vấn đề tại còn cùng họ trở về, lỡ chuyện gì thì ?"
Sở Anh lắc đầu: "Phụ vương, đối phương thể bắt chước chữ của Tông Bá, cũng thể bắt chước của con và . Lần trở về, cũng là để giải quyết vấn đề ."
"A Anh, đó e rằng trong thời gian ngắn tìm ."
Điều Sở Anh tự nhiên : "Phụ vương, những chuyện quan trọng sẽ dùng mật mã, như dù họ lấy thư của chúng cũng ."
"Mật mã là gì?"
Sở Anh giải thích chi tiết.
Hoài Vương xong cảm thấy khá , nhưng chút phiền phức: "A Anh, chúng thể dùng giấy qua xử lý để thư, khi con thư dùng t.h.u.ố.c nước đặc chế bôi lên, nội dung sẽ hiện ."
Sở Anh gật đầu đồng ý, : "Tạm thời dùng phương pháp , đợi khi biên soạn xong sổ mật mã, đến lúc đó chuyện quan trọng sẽ dùng mật mã."
"Được."
Tối hôm đó, Phúc thúc cuối cùng cũng cạy miệng tên thích khách, cử họ đến ám sát Sở Anh là đại quản gia của phủ Tuần phủ, Chương Trung.
Hoài Vương năm ngoái trừ khử Tôn Triết, chỉ là ông ngờ bám Lục Tướng, những tội trạng đàn hặc cuối cùng điều tra là vu cáo. Một đòn thành, Hoài Vương liền hành động nữa để tránh gây nghi ngờ cho Hoàng đế và Trung Cần Bá.
Sở Anh nhận tin, hừ lạnh một tiếng: "Phụ vương, Tôn Triết thể giữ ."
Hoài Vương lắc đầu: "Mạnh Lập Hoa xảy chuyện, Tôn Triết tạm thời thể động đến, đợi tìm cơ hội thích hợp hãy trừ khử ."
Sở Anh gật đầu đồng ý hỏi: "Phụ vương, đại ca khi nào mới về? Lần là Đoan Ngọ, kết quả Đoan Ngọ về. Phụ vương, con hơn nửa năm gặp ."
Sau khi gặp mặt Trung thu năm ngoái, Sở Anh còn gặp Sở Cẩm nữa. Việc kinh doanh bận rộn là một phần, phần khác cũng là sợ ở Hồng Thành lâu sẽ kẻ thù phát hiện.
"Nó hai ngày vùng ven biển, trong thời gian ngắn sẽ về. Con cũng cần lo cho nó, nó bây giờ ở ngoài thoải mái tự tại đến mức nào !"
Trước đây là con trai giam trong phủ , bây giờ đến lượt ông. Tuy là cam tâm tình nguyện, nhưng đôi khi khó tránh khỏi buồn chán.
Sở Anh thấy vẻ mặt u uất của ông, mím môi : "Phụ vương, đến biệt viện ở vài ngày , như con cũng thể ngày ngày ở bên ."
Lần Hoài Vương đồng ý ngay: "Vậy ở hai tháng, đợi trời trở lạnh về."