Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 330: Quét Sạch Gian Tế, Cha Vợ Vui Mừng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:53:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phúc thúc dẫn bắt Thái Chí Nghĩa, những khác chia bắt giữ những kẻ đầu hàng triều đình. Đêm nay của Hồng Thành, định là một đêm ngủ.

 

Đợi Sở Anh sắp xếp xong xuôi việc, là nửa canh giờ .

 

Hoài Vương cho lui : "Chuyến Đại Đồng , đường gặp nguy hiểm ?"

 

Sở Anh : "Gặp ba nhóm cướp đường, hai nhóm sơn tặc, những kẻ đều con g.i.ế.c hết . Phụ vương, phía triều đình chắc là nhận tin tức."

 

"Con ở Đại Đồng bao lâu?"

 

"Con thành, chỉ đợi ở ngoại ô, thời gian lưu cộng đến hai mươi canh giờ."

 

Hoài Vương chút bất ngờ, hỏi: "Vậy chẳng gặp mặt Lôi Minh Tễ xong là về ngay ?"

 

Ừ một tiếng, Sở Anh : "Con vốn còn định ở một đêm, nhưng lo hành tung của con lộ cứ giục con . Hết cách, con cũng thể ăn vạ , đành về."

 

Khi lời , mặt nàng mang theo nụ .

 

Hoài Vương gật đầu : "Vậy bọn chúng chắc là phát hiện . với cái tính ích kỷ tư lợi của Hoàng đế cũng sẽ nghĩ tới con sẽ mạo hiểm Đại Đồng, đợi nhận tin thì con về ."

 

Nhắc đến chuyện , Hoài Vương khỏi : "Lần thì chiều theo ý con, tùy hứng như nữa. Con mà về muộn hai ngày nữa, thấy thể là t.h.i t.h.ể của ."

 

Sở Anh : "Phụ vương, Giả Phong và Hồ Cao cũng như Lưu Đại Tráng, Tào Nặc tuyệt đối sẽ đầu hàng triều đình. Có bọn họ ở đó, sẽ bình an vô sự."

 

Thực tế chứng minh, Lưu Đại Tráng và Tào Nặc cũng phụ sự tin tưởng của nàng. Thái Chí Nghĩa cũng định lôi kéo hai , nhưng chỉ cần kẻ dám mở miệng, Lưu Đại Tráng và Tào Nặc liền g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đó.

 

Đương nhiên, cũng là hai rõ bọn họ phản bội triều đình, cho dù nguyện ý đầu hàng cũng là đường c.h.ế.t, đằng nào cũng c.h.ế.t chi bằng kiên trì đến cùng.

 

Hoài Vương ừ một tiếng hỏi: "Lần gặp mặt Lôi Minh Tễ, hai đứa những gì?"

 

Sở Anh về phía Hoài Vương, : "Chàng đồng ý đợi sức khỏe lên sẽ đến Hồng Thành, hơn nữa còn đợi tháng Ba sang năm mới xuất binh."

 

Hoài Vương lộ vẻ vui mừng, hỏi: "Lời của nó ý là, sang năm khai xuân nó con xuất binh Phúc Kiến ?"

 

Nếu như , thì quá .

 

"Phụ vương, Lôi Minh Tễ và Lôi Liên Kính trở mặt, nhưng còn nhiều thích và đồng đội cùng sinh t.ử. Cho nên đến Phúc Châu chắc chắn sẽ dùng tên giả, dùng phận thật."

 

Điều Hoài Vương hiểu và cũng ủng hộ. Một nếu ngay cả cùng sinh t.ử và tộc cũng quan tâm thì ông cũng dám trọng dụng, càng thể gả con gái cho .

 

Sở Anh ngừng một chút, : "Phụ vương, Lôi Minh Tễ đợi đến Hồng Thành , sẽ thành với con."

 

Hoài Vương bất đắc dĩ Sở Anh, : "Chuyện đáng lẽ để nó chủ động đến bàn với , con tự định với nó ? Đến lúc đó cảm thấy con sấn sổ quá, mất mặt bao."

 

Trước đây bảo xem mắt thì sống c.h.ế.t chịu còn cả đời lấy chồng, bây giờ thì hận thể xuất giá ngay lập tức. Cho nên con gái lớn giữ , giữ giữ giữ thành thù.

 

Sở Anh tủm tỉm, : "Phụ vương, yên tâm, chuyện ngoài khác ."

 

Hoài Vương thấm thía : "Chỉ sợ nó vì chuyện mà coi thường con. Con gái , là đàn ông, rõ thói hư tật của đàn ông. Lúc thì ngàn vạn , sẽ trân trọng. Con rụt rè một chút, đừng quá sấn sổ, nếu nó sẽ trân trọng ."

 

Trước đây chịu xem mắt lo gả , giờ chịu lấy chồng lo coi thường hạnh phúc. Làm một cha, Hoài Vương quả thực nát cả lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-330-quet-sach-gian-te-cha-vo-vui-mung.html.]

Sở Anh híp mắt : "Phụ vương yên tâm, loại đó."

 

Hoài Vương : "Phẩm hạnh của Lôi Minh Tễ tin tưởng, nhưng thế sự đa đoan, thế nào ai mà ."

 

Sở Anh khoác tay Hoài Vương : "Phụ vương, lo lắng thì giúp con để mắt nhiều chút. Nếu phát hiện chuyện với con, chúng thiến ."

 

Có thể lời chứng tỏ tình yêu mụ mị đầu óc, Hoài Vương yên tâm hơn nhiều: "Lôi Minh Tễ với con, đến lúc đó sắp xếp nó thế nào ?"

 

Sở Anh : "Lúc đó thời gian gấp gáp, thời gian những chuyện . con nghĩ, chắc sẽ khi giả c.h.ế.t mới sắp xếp cho bá mẫu, nếu dễ Hoàng đế nghi ngờ."

 

Hoài Vương nhíu mày : "Tính cách và cách hành xử của con với Nghiêm thị chắc chắn hợp . Đợi Nghiêm thị đến Hồng Thành thì để bà sống cùng vợ chồng Lôi Minh Đạt, con ngày thường bận rộn, lý do sẵn ."

 

Sở Anh dở dở , đây còn gả lo Lôi Minh Tễ đối xử với nàng, lo Nghiêm thị cậy phận trưởng bối bắt nạt nàng. Chẳng trách các cụ câu nuôi con trăm tuổi lo chín mươi chín, nàng giờ chút hiểu .

 

Sở Anh cố ý : "Phụ vương, đây chẳng ở rể ? Sao, đổi ý ?"

 

Hoài Vương lắc đầu : "Lôi Minh Tễ chắc chắn chịu ở rể , nhưng cái cũng cưỡng cầu, chỉ cần đứa con đầu lòng của hai đứa mang họ Sở là . Điểm đến lúc đó Lôi Minh Tễ tới, sẽ đích bàn với nó."

 

Người như Lôi Minh Tễ là con cưng của trời, thể ở rể . Sở Anh cho Linh dịch, để đích trưởng t.ử mang họ Sở chắc là thành vấn đề.

 

"Phụ vương, Lôi Minh Tễ đồng ý ."

 

Hoài Vương sững sờ, hỏi: "Con cái gì?"

 

Sở Anh híp mắt : "Lôi Minh Tễ đồng ý ở rể . Phụ vương, lúc đó con chuyện chút do dự đồng ý ngay. Cho nên cần lo lắng những chuyện nữa."

 

"Thật ?"

 

"Chuyện lớn như con lừa gì?"

 

Hoài Vương vui đến khép miệng, Sở Anh kén rể thì cần dọn ngoài mà vẫn ở trong Vương phủ. Tuổi tác cao, chỉ mong con trai con gái đều ở bên cạnh, trong nhà náo nhiệt.

 

Sở Anh xem đồng hồ quả quýt, : "Phụ vương, quá nửa giờ Tý , mau ngủ !"

 

Hoài Vương lắc đầu : "Chỗ canh chừng, con nghỉ ngơi , nếu xử lý sẽ phái gọi con."

 

Thấy Sở Anh chịu, Hoài Vương xua tay : "Ta ban ngày ngủ nhiều về cũng ngủ , chi bằng ở đây đợi tin tức. Con đường bôn ba chắc chắn mệt lử , mau về nghỉ ngơi ."

 

Sở Anh cũng quả thực buồn ngủ, thấy cũng kiên trì nữa.

 

Tông Chính Bá phòng, Hoài Vương mặt đầy ý khỏi tò mò: "Vương gia, chuyện gì mà vui thế?"

 

Hoài Vương hớn hở : "Chính Bá , Lôi Minh Tễ nguyện ý ở rể."

 

Ông từ bỏ ý định để Sở Anh kén rể, ngờ phong hồi lộ chuyển cuối cùng vẫn như ý nguyện của ông.

 

Tông Chính Bá hiểu tại Hoài Vương vui như , ông cũng vui: "Đây quả thực là một chuyện đại hỷ. Đợi Quận chúa và Ngụy Quốc công thành , sinh thêm hai ba đứa con, đến lúc đó Vương phủ chúng sẽ náo nhiệt lắm."

 

Hoài Vương gật đầu liên tục: "Ông đúng, trong nhà trẻ con rốt cuộc vẫn quạnh quẽ một chút. Đợi chúng nó thành xong, mau ch.óng sinh cho một đứa cháu trai."

 

Có cháu trai cháu gái, ông cũng thể hưởng thụ niềm vui ngậm kẹo đùa cháu .

 

 

Loading...