Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 65: Gây Sốt

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:41:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Anh Tôn Vân Vân bộ kịch bản, liền đưa bản trong tay cho nàng. Sau đó xin một bản từ Thường Hồng, nhờ chép ba bản.

 

Tôn Vân Vân nhận kịch bản, thấy tên công t.ử bột họ Đinh sự khuyên bảo và quản giáo của cô đầu bếp xinh chỉ cải tà quy chính mà còn tham gia khoa cử trở thành tú tài, nàng : “Muội , vở kịch bà nội chắc chắn sẽ thích.”

 

Trong mắt thế hệ , trẻ con còn nhỏ nghịch ngợm một chút , lớn lên sẽ hơn, và trải nghiệm của tên công t.ử bột họ Đinh phù hợp với suy nghĩ của thế hệ .

 

Trước đó bộ kịch bản, cũng là sợ cô đầu bếp nhỏ sống chung với tên công t.ử bột họ Đinh mà ly hôn. Nếu nàng sẽ định với Tôn lão phu nhân, vì bà chắc chắn sẽ thích.

 

Tôn lão phu nhân nội dung câu chuyện, Tôn Diệu Diệu miêu tả sinh động thú vị, bà lão cũng gì giải trí nên đồng ý ngay.

 

Ban chủ gánh hát La gia vui mừng khôn xiết, nhưng ông cũng hành sự cẩn thận đồng ý ngay, mà uyển chuyển bày tỏ chuyện hỏi ý kiến Sở Anh . Dù kịch bản là do Sở Anh cung cấp, chi phí hơn hai tháng của họ cũng đều do Sở Anh lo liệu. Tuy hợp đồng mua bán, nhưng diễn bên ngoài sự đồng ý của nàng.

 

Chủ yếu là phận của Sở Anh, lỡ như hỏi mà chọc giận nàng, gánh hát La gia cũng thể vững ở Hồng Thành.

 

Sở Anh hy vọng vở kịch càng truyền bá rộng rãi càng , nàng tác dụng sẽ lớn, nhưng ảnh hưởng một là một . Vì nàng chỉ đồng ý chuyện , mà còn với La ban chủ: “Tôn lão phu nhân và những khác suy nghĩ khá bảo thủ, của gánh hát diễn kịch vẫn theo quy củ.”

 

La ban chủ hiểu ý nàng, cúi cảm tạ: “Đa tạ Quận chúa nhắc nhở. Quận chúa, gánh hát ngày hôm nay là nhờ Quận chúa, lợi nhuận năm phần sẽ thuộc về Quận chúa.”

 

Có tiền Sở Anh cũng đẩy ngoài, gật đầu đồng ý.

 

Nàng dùng đến tiền , nhưng những đứa trẻ đủ ăn đủ mặc, đói rét cần đến. Chỉ vì lời của Sở Cẩm, dù giúp những đứa trẻ đó Sở Anh cũng sẽ tự mặt.

 

Sở Anh vốn định khi đãi khách sẽ đến biệt viện, bây giờ nhà họ Tôn mời gánh hát La gia diễn kịch nên đặc biệt hoãn hai ngày.

 

Kịch bản thú vị, Tôn lão phu nhân và các nữ quyến nhà họ Tôn xem vở kịch , nhiều đến đau cả bụng. Chưa hết, Tôn lão phu nhân còn mời bạn bè thích đến nhà xem kịch.

 

Nhà họ Tôn ở Hồng Thành cũng coi là dẫn đầu xu hướng, thấy họ đề cao vở kịch như , bên ngoài đều tò mò.

 

Sở Cẩm hỏi Sở Anh: “Gánh hát La gia sắp nổi tiếng , bây giờ mua vẫn muộn.”

 

Sở Anh vẫn từ chối, nàng thiếu tiền, cũng tốn thời gian và công sức để kinh doanh một gánh hát: “Họ dựa cái gì để nổi tiếng? Chẳng là dựa kịch bản . Lão đầu họ La là thông minh, gì.”

 

Không đến phận của nàng, chỉ riêng việc gánh hát La gia dựa nàng để nổi danh cũng sẽ nịnh bợ nàng. Đương nhiên, lợi chỉ gánh hát La gia, mà còn Thường Hồng.

 

Sở Cẩm thấy nàng thật sự để tâm, cố ý : “Có tiền kiếm, như ca ca yên tâm giao việc kinh doanh cho ?”

 

Sở Anh : “Ca, nếu yên tâm về , đến lúc đó cứ sang nhượng hết các cửa hàng, chúng chỉ thu tiền thuê là . Chỉ cần kiểm soát chi tiêu của phụ vương, cũng sẽ giảm tiêu chuẩn sinh hoạt của chúng .”

 

Nàng vốn định chất lượng cuộc sống, nhưng ở đây từ nên đành đổi.

 

Sở Cẩm đồng tình với suy nghĩ của nàng, : “Phụ vương cả đời từng lo lắng về tiền bạc, ngài về già tiền bạc trói buộc.”

 

Haiz, đây chỉ là một , mà còn là một con trai tuyệt vời!

 

Sở Anh khuyên: “Ca, chính là quá lo xa . Gia đình chúng của ăn của để, phụ vương quậy phá thế nào cũng ảnh hưởng. Ngược , đại phu luôn lao lực. Huynh cứ cả ngày nghĩ nhiều chuyện như , sức khỏe . Ca, trời sập xuống , cứ yên tâm dưỡng bệnh .”

 

Vốn dĩ trong dư độc, còn lao lực như , Sở Anh thật sự lo lắng lúc nào độc tái phát.

 

Sở Cẩm : “Ngày nào biệt viện? Ta cùng .”

 

Sở Anh kinh ngạc vui mừng, : “Ca, thật , lừa chứ?”

 

Trước đây nàng Sở Cẩm biệt viện cùng , tiếc là từ chối. Dù lý do gì khiến đổi quyết định, cũng là một dấu hiệu .

 

Sở Cẩm vỗ nhẹ gáy nàng, mắng: “Ta lừa bao giờ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-65-gay-sot.html.]

Sở Anh hì hì: “Ca, ngày chúng .”

 

Lần biệt viện chuẩn đầy đủ mới hành động, thể như muỗi đốt nữa, quá t.h.ả.m. Nàng thắc mắc, kiếp thu hút muỗi cũng thôi , kiếp vẫn thu hút muỗi như ! Trong phòng luyện công nhiều như đốt, chỉ nhắm một nàng mà đốt.

 

Buổi tối, Sở Anh cùng Hoài Vương dạo trong hoa viên mới nhớ một chuyện: “Phụ vương, tại Lý Miễn vẫn đến phủ?”

 

Theo thời gian hẹn, đáng lẽ đến Vương phủ từ hôm .

 

“Bị bệnh .”

 

Sở Anh : “Bệnh đúng lúc thật. bệnh cũng , Trung Cần Bá trách cũng trách chúng .”

 

Không cần tốn công tốn sức kiếm một khoản tiền lớn như , nàng mong những thương vụ như thế sẽ đến nhiều hơn.

 

Hoài Vương nàng hiểu lầm, : “Không giả bệnh, là bệnh thật, đột nhiên sốt cao hôn mê còn mê sảng.”

 

“Không tự cố ý cho bệnh chứ?”

 

Hoài Vương lắc đầu: “Cái thì rõ. bệnh của gần khỏi , đợi khi khỏi hẳn sẽ đưa đến biệt viện.”

 

Sở Anh suy nghĩ : “Phụ vương, cứ để lấy phận thị vệ đến biệt viện ! Con định tháng chín sẽ về, đến lúc đó về nhà họ Lý.”

 

Giấu kín chuyện , cũng sẽ tổn hại đến danh tiếng của nàng. Sở Anh quan tâm đến lời đồn đại, nhưng như thể khiến Hoài Vương và Sở Cẩm yên tâm, phiền phức một chút cũng .

 

Hoài Vương tâm trạng lập tức lên: “Được, cứ theo sự sắp xếp của con.”

 

Lý Miễn Sở Anh và Công Tôn rời Hồng Thành, cảm thấy thoải mái. Không nữ thổ phỉ đó hành hạ nữa, bệnh một trận cũng đáng.

 

Nguyễn Tây Viên thấy tinh thần phấn chấn, hỏi: “Ngũ gia, ngài khỏi bệnh ?”

 

“Khỏi , khỏi hết .”

 

Để Nguyễn Tây Viên tin, còn nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Nguyễn thúc, cảm thấy bây giờ khỏe đến mức thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con trâu, cần uống t.h.u.ố.c nữa.”

 

“Được. Vậy lát nữa thu dọn đồ đạc cần dùng, ngày mai đến Vương phủ.”

 

Lý Miễn ngây , hỏi: “Nữ thổ phỉ và Công Tôn Trị đến biệt viện ? Ta đến Vương phủ học võ với ai.”

 

Nguyễn Tây Viên chậm rãi : “Tông Bách hộ của Vương phủ võ công cũng cao, ngài thể học với ông .”

 

“Không học với Công Tôn Trị ? Sao thể tùy tiện đổi ?”

 

Nguyễn Tây Viên sửa lời , : “Bá gia chỉ bảo ngài đến Vương phủ học võ, cụ thể học với ai do Vương gia quyết định.”

 

Võ công của Công Tôn Trị là cao nhất trong Hoài Vương phủ, nên theo bản năng cho rằng Lý Miễn Vương phủ học võ nên do ông dạy.

 

“Không . Nguyễn thúc, võ công của thúc cũng cao, thúc dạy .”

 

Nguyễn Tây Viên lắc đầu : “Ngũ gia, dạy ngài .”

 

Lý Miễn hừ lạnh một tiếng : “Ý của Nguyễn thúc là Tông Chính Bá thể dạy ? Võ công của ông thể , nhưng bản lĩnh đó.”

 

Nguyễn Tây Viên nghiêm túc : “Đây là quyết định của Bá gia, nếu công t.ử theo, Bá gia sẽ cho đưa ngài đến quân đội ở Cam Túc để rèn luyện.”

 

Lý Miễn dám hó hé nữa. Cam Túc chỉ điều kiện gian khổ mà còn thường xuyên chiến tranh, nguy hiểm. Với võ công ba chân mèo của , quân đội sẽ trở thành bia đỡ đạn trong phút chốc.

 

 

Loading...