Quận Chúa Vạn Phúc Kim An - Chương 66: Huấn Luyện

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:41:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Anh tưởng biệt viện sẽ là một sân lớn, ngờ biệt viện chỉ là một ngôi nhà ba gian. Bên trong cũng nhiều hoa cỏ cây cối, nhưng đều là những loại hoa cỏ bình thường, nhà cửa cũng tinh xảo như Vương phủ.

 

Sở Cẩm giải thích: “Phụ vương mấy năm đến Lư Sơn du ngoạn, hứng chí cho xây ngôi nhà ở đây. Sau đó mùa hè nóng nực cũng ở đây một , chỉ là ở đây quá lạnh lẽo thích đến nữa.”

 

Sở Cẩm quá hiểu Hoài Vương, nơi lạnh lẽo, Hoài Vương ham vui chịu cô đơn. Vì đoán Hoài Vương ở bao lâu, nên cũng tốn tâm tư đây.

 

Sở Anh cảm thấy Hoài Vương và Sở Cẩm ăn mặc đều cầu kỳ, tưởng biệt viện cũng sẽ bài trí giống như Hoài Vương phủ: “Ca, thấy như cũng .”

 

Hiện đại là nhà cao tầng, ở cũng đều là căn hộ, bằng ngôi nhà ở đây. Rộng rãi sáng sủa , còn hoa viên lớn xinh .

 

Ngôi nhà mấy ngày dọn dẹp, sạch sẽ. Lâu ngày chỉ mùi ẩm mốc, mà bước nhà còn ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.

 

Ở đây nóng như Hồng Thành, đến tối mát mẻ, Sở Anh luyện công còn mồ hôi nhễ nhại như . Tắm xong dạo trong hoa viên, gió nhẹ thổi , mát mẻ dễ chịu.

 

Sở Anh ngẩng đầu, Lư Sơn mây mù che khuất : “Sau hè sẽ ở núi, sẽ còn nóng đến mức ngủ nữa.”

 

Xuân Vũ phá đám : “Quận chúa, ở Vương phủ tự nhiên đến là đến, nhưng xuất giá sẽ tiện như nữa.”

 

Lấy chồng nhiều chuyện, thể ở ngoài mấy tháng về nhà.

 

Sở Anh với ai chuyện lấy chồng, vì cũng ai tin, họ chỉ cho rằng đang ngại ngùng: “Xuân Vũ, thấy suy nghĩ của ngươi vấn đề. Lấy chồng tại thể đến? Ta đường đường là một quận chúa, chẳng lẽ còn sắc mặt của đàn ông và gia đình ?”

 

Nói Sở Anh cũng chút buồn bực. Công chúa quận chúa của Đại Sở quốc tuy là cành vàng lá ngọc, nhưng vinh quang như phụ nữ thời Thịnh Đường. Trong thời đại nam quyền , công chúa quận chúa đừng là nuôi diện thủ tham chính như quý nữ thời Đường, phò mã và tân nghi của họ còn thể và thông phòng. Như Gia Thiến Công chúa thuộc loại dị biệt, là đối tượng chỉ trích, cũng là mà các quý phu nhân hào môn ở kinh thành hổ khi giao du.

 

Xuân Vũ : “Quận chúa…”

 

Sở Anh xua tay : “Đừng nữa. Ta lấy như thế nào, nên sống trong lòng tự tính toán, ngươi đừng luôn mất hứng.”

 

Xuân Vũ dám nữa.

 

Ngày hôm , Sở Cẩm thức dậy phát hiện sân cũng sương mù bao phủ, mờ mờ ảo ảo: “Quận chúa ? Dậy luyện công ?”

 

Sở Cẩm cơ thể yếu ớt sợ nóng, nhưng Vương phủ ngột ngạt, giống như ở đây khí trong lành. Đi sân cũng nhịn vươn vai một cái.

 

Dư Tín : “Quận chúa dậy từ giờ Mão, khi rửa mặt Công Tôn dẫn leo núi . Lúc lên núi chân còn buộc mỗi bên năm cân cát sắt.”

 

“Công Tôn yêu cầu?”

 

Dư Tín gật đầu: “Không . Là Quận chúa tự yêu cầu, nàng leo núi mang vật nặng thể tăng cường thể lực, rèn luyện sức bền.”

 

Sở Cẩm , về phía Lư Sơn : “Nha đầu , sách học võ đều tích cực hơn . Chỉ cần kiên trì, bao lâu nữa võ công của nàng sẽ tiến thêm một bậc.”

 

Dư Tín cảm thấy đổi lớn nhất của Sở Anh là cuối cùng cũng thương Sở Cẩm. Trước đây một lòng một với Vương phi, vì phụ nữ điều đó mà nhiều khó chủ t.ử nhà . bây giờ chỉ cần Thế t.ử lo lắng, mà còn tìm cách dỗ Thế t.ử vui.

 

Sở Anh đang hai nhắc đến đang khổ sở leo núi. Lúc mới chạy còn khá dễ dàng, hai khắc tốc độ bắt đầu giảm xuống, kiên trì thêm hai khắc nhấc chân cũng khó khăn.

 

Sở Anh thở hổn hển : “Sư phụ, con nổi nữa, nghỉ một lát !”

 

Công Tôn Trị lấy đồng hồ quả quýt xem, : “Vậy nghỉ mười phút, mười phút chúng xuống núi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-chua-van-phuc-kim-an/chuong-66-huan-luyen.html.]

 

Xuống núi tương đối dễ dàng hơn nhiều, nhưng vấn đề là xuống núi xong còn luyện kiếm. Bây giờ nàng tự luyện nữa, mà là đấu với Công Tôn Trị.

 

Công Tôn Trị : “Ra tay đủ nhanh, nhưng bây giờ phản ứng nhanh hơn nhiều, vẫn tiếp tục cố gắng.”

 

Sở Anh hành hạ đến mức nghi ngờ nhân sinh, mặt mày khổ sở : “Vâng, sư phụ.”

 

Xuân Vũ thấy nàng vẻ mặt đau khổ, bước lên đỡ nàng, kết quả cẩn thận chạm cánh tay nàng, Sở Anh đau đến nhe răng. Kéo tay áo lên xem, cánh tay trái một mảng bầm tím.

 

Công Tôn dùng kiếm gỗ vỗ nàng hơn mười , lúc tắm Sở Anh phát hiện những chỗ vỗ đều bầm tím.

 

Xuân Vũ nước mắt lã chã rơi, : “Quận chúa, với Thế t.ử một tiếng để Công Tôn nhẹ tay một chút, tay cũng quá nặng .”

 

Võ công của Quận chúa nhà nàng cao , thật sự cần hành hạ như nữa. Chỉ là Xuân Vũ cũng học võ nữa Sở Anh sẽ vui, nên khá uyển chuyển.

 

Sở Anh dựa thành thùng tắm, : “Ngươi ngoài , ở một .”

 

Nàng tại Sở Cẩm yêu cầu cao với nàng như , nhưng nàng chắc chắn Sở Cẩm thật lòng yêu thương nàng. Hơn nữa cơ hội hiếm , bây giờ cố gắng học võ công, lỡ biến cố còn thể bảo vệ gia đình.

 

Sở Cẩm dạo bên ngoài về, vốn định gọi Sở Anh qua, nàng đang ngủ bù liền đổi ý mời Công Tôn Trị: “Tiên sinh, A Anh theo ngài học kiếm pháp hai tháng, học thế nào ?”

 

Công Tôn Trị gật đầu: “Quận chúa thích kiếm thuật cũng học nghiêm túc, thời gian kiếm thuật của nàng tiến bộ lớn. Quận chúa trời sinh thần lực, cho rằng vẫn nên lấy v.ũ k.h.í hạng nặng chủ.”

 

Thiên phú như , dùng thì quá lãng phí.

 

Sở Cẩm gật đầu: “Ta sáng nay nàng ngài đ.á.n.h cho đầy vết bầm…”

 

Chưa đợi xong, Công Tôn Trị nghiêm mặt : “Thế t.ử, để Quận chúa trở thành cao thủ hàng đầu thì thể nhân từ, nếu thà cứ như đây.”

 

Trước đây Sở Anh phản đối học võ, Công Tôn dạy cũng qua loa. bây giờ Sở Anh thái độ tích cực, Công Tôn cũng đổi thái độ, yêu cầu nàng theo tiêu chuẩn cao nhất.

 

Sở Cẩm lắc đầu: “Tiên sinh hiểu lầm ý . Ta đây , dù ngài huấn luyện A Anh thế nào cũng can thiệp, chỉ hy vọng ngài thể khiến nàng trở thành cao thủ như ngài.”

 

Công Tôn Trị lắc đầu : “Thế t.ử, cái e là khó. Quận chúa thiên phú võ học cao nhưng nàng quá lương thiện dám g.i.ế.c , nếu giao đấu với khác sẽ nguy hiểm.”

 

Sở Cẩm im lặng một lúc: “Chuyện sẽ nghĩ cách.”

 

Buổi chiều tối, Sở Cẩm với Sở Anh một chuyện: “Nguyễn Tây Viên đưa Lý Miễn đến Vương phủ, phụ vương ngài sẽ dạy dỗ vài ngày, đó sẽ đưa đến biệt viện.”

 

Sở Anh bĩu môi: “Phụ vương dạy dỗ , chúng thật sự nể mặt Trung Cần Bá.”

 

Sở Cẩm khóe miệng nhếch lên.

 

Sở Anh suy nghĩ một lát : “Ca, đợi Lý Miễn đến, để leo núi tấn. Kiên trì ba tháng, thể chất của chắc chắn sẽ bước nhảy vọt.”

 

Để Lý Miễn mỗi ngày mệt như ch.ó, cũng còn sức lực để gây chuyện nữa. Còn ba tháng cải tà quy chính , cái đó thuộc phạm vi quản lý của họ.

 

Sở Cẩm đồng ý.

 

 

Loading...