"Lúc thuyền chạy , là xem còn uống gì khác ? Lần cơ hội nhất định sẽ tiếp đãi hai chu đáo."
Mấy chữ cuối cùng Lại Thâm suýt chút nữa để lộ tâm trạng đang nghiến răng nghiến lợi của .
"Không uống nữa."
Lục Tuyên đẩy chiếc cốc , khoanh tay lười biếng nghiêng sang một bên.
" say sóng."
Kiều Ngô bỗng một cái đầu to tướng tựa lên vai , giờ cô chỉ ném cái kẻ đằng chân lân đằng đầu xuống biển cho xong.
Cô mỉm , với Lại Thâm: "Là thế đây."
"Sao nhà các cũng bến cảng nhỉ?"
Kiều Ngô thản nhiên : "Anh chỉ là một thiếu gia lăn lộn trong giới giải trí, mà chuyện bến cảng gì chứ."
Nhà họ Lục, đúng là một nhà ba kẻ vô tích sự.
Lại Thâm thầm nhạo trong lòng, nhưng cũng gì thêm:
"Là sơ suất, thì nghỉ ngơi một chút nhé? Cảnh đêm bên ngoài khá , xem , để phân tán sự chú ý."
"Được thôi."
Đồ ăn bàn chẳng ai đụng tới.
Kiều Ngô nghĩ dù ngốc đến mấy cũng đến mức giở trò trong đồ ăn, nhưng nghĩ đến những hành vi của Lại Thâm, cô chắc chắn lắm.
Để đảm bảo an , cô sẽ nạp bất kỳ thức ăn nước uống nào trong cảnh nắm rõ.
Trên boong tàu đặt ít ghế sofa nhỏ, còn một lò sưởi nhỏ.
Vì thời tiết thế cũng cảm thấy lạnh. Để phục vụ cho chuyến , Lại Thâm đủ công tác chuẩn bề ngoài.
Do Lục Tuyên phát huy tối đa hình tượng say sóng, Kiều Ngô đành cùng một chiếc sofa nhỏ.
"Đau đầu quá."
Lục Tuyên dụi dụi vai cô.
"Xoa bóp cho ."
Kiều Ngô mỉm , ghé sát tai khẽ:
"Cái đầu của chịu đựng nổi sức lực của em ?"
Lục Tuyên: "..."
Gì đây, bảo diễn kịch mà còn cho chiếm chút lợi lộc nào ?
Anh đồng ý cái chuyện cai nghiện vớ vẩn gì đó , mà dựa một chút cũng ?
Anh cứ thích dựa đấy!
Nghĩ , càng dùng đầu húc húc vai Kiều Ngô.
"Gầy quá mất."
Trán xương vai cô đau, bất mãn vươn tay ấn ấn.
"Lục Tẫn Chi rốt cuộc trả lương cho em đấy? Làm nhiều việc thế mà cho tiền ăn cơm ?"
Kiều Ngô bóp c.h.ặ.t cổ tay , nheo mắt: "Chú ý chừng mực."
Lục Tuyên hậm hực thu tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-276-qua-gap-mat.html.]
Lại Thâm đối diện hai thấy liền phát tiếng hừ lạnh trong mũi.
Dù cũng sẽ bò lên quản gia nhà mà uốn éo như , hai chắc chắn vấn đề.
Nhớ hôm đó Lục Ứng Trì cũng chạy đến mặt Kiều Ngô đòi xoa đầu như thế , bỗng nảy một ý tưởng, lấy điện thoại lén chụp một tấm, đó thả Hồ Trác khỏi danh sách đen, gửi bức ảnh đó qua.
"Tìm cách gửi cho Lục Ứng Trì."
Phía bên nhanh ch.óng trả lời một chữ "Được".
Lại Thâm mặt biển, ước chừng thời gian cũng gần đủ .
Anh dậy tới mặt hai họ:
"Nếu say sóng thì lên mặt biển sẽ hơn đấy, sự chú ý sẽ phân tán, thử ?"
"Không cần."
Lục Tuyên nhướng mí mắt.
"Chỉ cần thấy mấy thứ bẩn thỉu thì vẫn ."
Lại Thâm cau mày: "Anh đang đấy ?"
"Anh nhất định tự vơ ?"
"Lục Tuyên."
Lại Thâm ngẩng cao cằm, kiêu ngạo :
"Hôm nay lòng mời hai đến khách để xin , nếu hai nhận lòng thì coi như bữa cơm ăn nữa . Chẳng câu cổ ngữ 'tiên lễ hậu binh' ?"
"Lại Thâm."
Kiều Ngô như mới phát hiện , thắc mắc hỏi:
"Chẳng là ngắm cảnh đêm , nhưng còn thấy đường bờ biển nữa ?"
"Đương nhiên ."
Lại Thâm đút hai tay túi quần, toe toét.
"Vì khi đưa thiệp mời cho cô, cho xác nhận tuyến đường . Hôm nay con thuyền ngắm cảnh đêm , mà là vùng biển quốc tế đấy."
"Tại ?"
"Ở đại lục các gọi cảnh sát đến bắt , ở vùng biển quốc tế các gọi ai đến bắt đây?"
Lại Thâm huýt sáo một tiếng, tới bên cạnh lan can.
"Nếu các giảng hòa, chỉ còn cách báo thù thôi. Hôm đó cô cũng thấy Lục Ứng Trì sỉ nhục như thế nào chứ?"
"Cậu ở đây, thì chỉ cô..."
Anh giơ ngón trỏ , chỉ chỉ Kiều Ngô từ từ chỉ sang Lục Tuyên.
"Và cả trai nữa, đến để trả nợ cho thôi."
Kiều Ngô cau mày: "Anh gì?"
Lại Thâm ha hả hai tiếng, như đang nhạo sự ngây thơ của cô:
"Còn thể gì nữa? Giúp vị thiếu gia say sóng tỉnh táo một chút thôi. Nghe say sóng nếu nước biển dội qua thì sẽ khắc phục phản ứng sinh lý đấy."
Nói xong, Lại Thâm hiệu cho các thủy thủ ở gần đó.
Ngay lập tức, nhiều vệ sĩ mặc đồ đen từ tầng một chạy lên.