"Hôm đó ."
Lại Thâm đầy ác ý :
"Ai dám đụng một cái, sẽ cho ấn xuống đất để mặc giẫm đạp."
"Trói bọn họ ."
Anh với đám vệ sĩ xung quanh.
"Ném Lục Tuyên xuống biển nhúng một chút ."
Kiều Ngô lạnh giọng : "Anh là nhà họ Lục."
"Thì ?"
Lại Thâm nhún vai.
"Hôm nay dù là tổ tiên nhà họ Lục thì cũng cứ trói như thường. Còn cô nữa... Hôm đó cô như thế nào, hôm nay xem dạy dỗ cô ."
Anh với giọng bề : "Cái đồ thấp hèn, phận gì mà cũng dám dùng ánh mắt đó ."
"Còn ngây đó gì?"
Thấy đám vệ sĩ tay, gã trút bỏ lớp ngụy trang hiền lành lúc , hung dữ :
"Ra tay chứ!"
"Hắn thể tay đấy."
Lục Tuyên tựa cằm lên vai Kiều Ngô.
"Vậy thể tay chứ."
Kiều Ngô mỉm , đẩy đầu : "Ừm."
"Thật ?"
Lục Tuyên lập tức thẳng dậy.
"Em giận chứ?"
"Không giận."
Kiều Ngô dậy, Lại Thâm đang đắm chìm trong thế giới của chính , khẽ :
"Hôm nay đ.á.n.h tàn phế thì cũng là phòng vệ chính đáng thôi."
Lại Thâm bỗng nhận gì đó , Kiều Ngô - vốn luôn theo Lục Tuyên - đột nhiên dậy.
Ngay cả Lục Tuyên khi chuyện với cô cũng hỏi hỏi để xác nhận.
Mà cô đổi trạng thái đây - gì cũng phản ứng của Lục Tuyên, thần sắc trở nên lạnh lùng nhạt nhẽo, gió biển thổi tung vạt áo vest của cô, dường như đọng vài phần sương giá đôi lông mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-277-qua-gap-mat.html.]
Cô đó với hình hiên ngang, quét mắt gã bằng ánh mắt như một đống rác rưởi, mang theo sự mỉa mai đậm đặc.
Một quản gia thấp hèn mà cũng dám dùng ánh mắt đó ?
Lại Thâm kích động, cũng chẳng thèm quan tâm đám vệ sĩ tay , bước tới vài bước tóm lấy cô, để cô quỳ mặt giống như lúc quỳ mặt cha ngày hôm nay .
Thế nhưng còn đợi chạm cổ áo Kiều Ngô, Lục Tuyên - mới say sóng yếu ớt - đột nhiên tay.
Lục Tuyên học võ thuật cùng Kiều Ngô từ nhỏ, vả học hành giỏi nhưng những thứ thì vẫn .
Vì lập tức tóm lấy tay Lại Thâm, tung một cú đá khiến văng xa.
Hôm nay Lại Thâm vốn cha đ.á.n.h, những vết thương khi va chạm xuống mặt đất khiến đau đớn đến mức co giật . Cộng thêm cơn đau dữ dội ở n.g.ự.c do cú đá, còn kịp định thần để bò dậy thì Lục Tuyên bồi thêm một cú đá nữa.
Lục Tuyên bình thường trông vẻ lười nhác, nhưng khi đôi mắt đào hoa đó trở nên sắc lạnh thì toát vẻ sắc sảo và hung hãn từng .
Anh giáng một cú đ.ấ.m mặt Lại Thâm, túm lấy đầu kéo đến tầng thấp nhất của lan can, ấn treo lơ lửng giữa trung, lạnh lùng :
"Cái loại gà mờ như Lục Ứng Trì mà mày còn đ.á.n.h thắng mà còn dám tay mặt ông đây ? Hôm nay để mày đụng cô một cái thì hai mươi mấy năm qua ông đây sống hoài sống phí ."
Không ngờ trong tình cảnh nhiều như mà Lục Tuyên vẫn thể xông .
Lại Thâm gầm lên: "C.h.ế.t hết ! Mau ấn bọn chúng xuống cho tao!"
đám vệ sĩ đó vẫn bất động như phỗng.
Lúc Lại Thâm cuối cùng cũng nhận điều bất thường, kinh hãi về phía Kiều Ngô.
Kiều Ngô thong thả về phía : "Thả ."
Lục Tuyên đầu một cái, đó một chân dẫm lên chân Lại Thâm, dậy nhường chỗ cho Kiều Ngô.
Kiều Ngô tiện tay kéo một chiếc ghế ở bên cạnh tới, trực tiếp dùng chân ghế chống lên Lại Thâm, chân dẫm lên mặt ghế, để bất kỳ khả năng nào thể dậy.
"Cô!"
Kiều Ngô mỉm ngắt lời :
"Bốn con nhà tranh giành gia sản, nếu cuối cùng nhà họ Lại rơi tay cái gã bù như mà hủy hoại cơ nghiệp bao nhiêu năm nay thì e là tổ tiên nhà cũng tức đến mức sống mất. Vì suy nghĩ kỹ , quyết định sẽ giúp đỡ một tay cho năng lực hơn."
Trong lòng Lại Thâm chấn động mạnh, trong cổ họng trào lên một vị tanh ngọt.
Không đợi kịp lên tiếng, Kiều Ngô mỉm cất cao giọng về phía :
"Tam tiểu thư nhà họ Lại, món quà gặp mặt cô thấy thế nào?"
Phía boong tàu vang lên tiếng giày cao gót gõ nhịp đều đặn, Lại Thâm khó khăn đầu theo tiếng động.
Lại Vân Kiều - mà đó biến mất khỏi nhà từ lúc nào - đang mỉm tới.
Cô quét mắt Lại Thâm đang bẹp đất, đó sâu Kiều Ngô, nhướng mày :
" thích."