Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc , Kiều Ngô sực tỉnh: "Anh say ."
Cô mở cửa nhận lấy t.h.u.ố.c giải rượu từ tay nhân viên phục vụ, miệng lời cảm ơn nhưng đầu óc vẫn còn đình trệ.
Lục Tẫn Chi ở bên cạnh ai, những , cô là rõ nhất, thế nên chuyện sáng tỏ là gì...
Anh đó là chuyện đối với , và hy vọng đối với cô cũng .
Cô vẫn ngốc đến mức hiểu ý tứ đó.
cô vẫn sẵn lòng tin điều , tiếng đóng cửa khẽ vang lên kéo mạch suy nghĩ của cô trở . Cô hít sâu một để bình tâm trạng, thản nhiên .
Lục Tẫn Chi vẫn nguyên vị trí cũ, giữ vẻ mặt mỉm chi cô như lúc nãy.
"Uống t.h.u.ố.c ."
Kiều Ngô : "Lát nữa khách sạn sẽ mang thẻ phòng mới tới."
"Anh say."
"Kẻ say nào cũng thế cả."
Lục Tẫn Chi thấu vẻ trốn tránh của cô, cũng cô hiểu rõ hàm ý trong lời , nhưng tiếp tục dồn ép.
Anh đưa tay nhận t.h.u.ố.c uống theo ý cô, khi uống cạn ly nước thì dậy.
Kiều Ngô cứ ngỡ sắp rời .
Nào ngờ nọ chỉ bước đến sững mặt cô, chằm chằm:
"Vậy em cứ coi như đang say , những gì tối nay, ngày mai sẽ chẳng nhớ gì hết."
Phản ứng thuận tùng khiến Kiều Ngô ngạc nhiên.
Hơn nữa, sự đổi thất thường của cô mù tịt hiểu , bao nhiêu thấp thỏm bất an ban nãy bỗng chốc sự ngơ ngác lấp đầy.
Rồi cô thấy Lục Tẫn Chi thong thả tiếp lời:
"Cho nên, tranh thủ lúc t.h.u.ố.c phát huy tác dụng, thêm vài câu nữa."
"... Anh đợi chút."
Lục Tẫn Chi đời nào chịu cô, lời đến nước , sẽ cho cô bất kỳ cơ hội nào để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
"Về chuyện , từng đưa nhiều giả thuyết và dự đoán, cũng bác bỏ nhiều đáp án sai lầm, vì hiện tại thể khẳng định chắc chắn với em rằng: tình cảm dành cho em đơn thuần là bạn bè. Anh thích em, cái thích dựa tình yêu và cả d.ụ.c vọng nữa."
Dù đây là đầu tiên chuyện , những lời , nhưng cần kinh nghiệm, bởi đó là những suy nghĩ trực quan nhất trong lòng .
Kiều Ngô thật sự hối hận vì học theo Lục Tẫn Chi cái cách mắt khác, để đến mức bây giờ, chỉ cần chạm ánh mắt là tay chân cô bủn rủn.
Cô dời tầm mắt chỗ khác: "Anh hiệu ứng cầu treo ."
Lục Tẫn Chi bật trầm thấp: "Trước đây em kinh nghiệm tình trường nào ?"
"... Chưa."
Ánh trong mắt đàn ông như nhuộm một lớp hào quang rạng rỡ: "Anh hai mươi bảy tuổi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-297-anh-dang-ghen.html.]
"Lớn hơn em năm tuổi."
Anh với vẻ đầy hứng thú:
"Sự nghi ngờ của em đối với tình cảm của chẳng căn cứ nào cả."
Kiều Ngô cứng họng.
Cô giỏi nhiều thứ, duy chỉ chuyện là cô quyền lên tiếng.
" , em cứ việc nghi ngờ."
Lục Tẫn Chi tiến gần thêm một bước, thu hẹp cách giữa hai để thể quan sát đối phương một cách trực diện hơn.
Anh hạ thấp giọng:
"Bây giờ em thể giúp việc đầu tiên, đó là đừng coi như một bạn bình thường nữa. Nói thẳng là, hiện tại là đang thầm thương trộm nhớ em."
Kiều Ngô nổi hết cả da gà, cô thậm chí rùng một cái để xua cảm giác tự nhiên .
Lục Tẫn Chi Thẩm Diên, cũng những khác, cô dường như thể dùng những chiêu trò từ chối đây để áp dụng lên .
"Chẳng đây là thích ?" Cô nén một hỏi.
Lục Tẫn Chi hồi tưởng một chút, ngay là trò quỷ của Lục Ninh.
Anh nghiêm túc suy nghĩ đưa kết luận: "Lúc đó quả thực tính là thích."
Hồi vẫn thực sự hiểu rõ cô khi trưởng thành, chỉ coi cô là một ngoại lệ.
khi một bắt đầu trở nên đặc biệt, chuyện sẽ dần chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
"Không ."
Kiều Ngô vẫn kiên định.
Thấy cô cứng nhắc như , còn vẻ ung dung như , Lục Tẫn Chi càng thấy lòng ngứa ngáy, bật :
"Anh cũng hy vọng hôm nay là ngay."
Mong tối nay của chỉ đơn giản bấy nhiêu thôi: rõ ràng cho cô về sự đổi lập trường của .
"Được , t.h.u.ố.c ngấm ."
Anh ôn tồn :
"Anh nghỉ đây, ngày mai tỉnh dậy sẽ quên sạch sành sanh những chuyện , em cứ đối xử với như cũ là ."
Kiều Ngô: "?"
Anh quên?
Cô kìm chế nổi vẻ mặt : "Vậy còn em thì !"
Lục Tẫn Chi lùi giữ cách, chẳng hề chút tự giác nào về lời gây sốc của , hòa nhã bảo: