Kiều Ngô thấy bác sĩ đặt chú mèo nhỏ lòng Lục Ninh, cô bé dùng chiếc áo đồng phục nâng niu bồng bế chú mèo một cách thận trọng, mặt lộ rõ vẻ cẩn thận và nghiêm túc từng thấy.
Cô mỉm , cởi áo khoác của choàng lên vai Lục Ninh ký tên tờ giấy nhận nuôi.
Trên đường về, cái miệng của Lục Ninh lúc nào ngừng nghỉ.
Cô vuốt ve đầu chú mèo nhỏ:
"Giờ em nhà nhé, phòng của chị rộng lắm, giường cũng to nữa, chúng cùng ngủ chung."
Lại : "Chị sẽ kiếm tiền từ các chú để nuôi em."
Kiều Ngô liếc cô bé một cái: "Em cũng đầu óc kinh tế đấy chứ."
"Là tại các chú giàu quá thôi."
Thẻ của Lục Ninh vẫn đang khóa, tiền cô tiêu đều là tiền "phí mua đứt" mà các chú đưa đây, theo một nghĩa nào đó thì đúng là dùng tiền của các chú để nuôi mèo.
"Giờ nó là mèo của em ."
Cô phấn khích : "Em đặt cho nó một cái tên."
Kiều Ngô suy nghĩ: "Về lật từ điển xem ."
Cô nghi ngờ cái tên do trình độ văn chương hiện tại của Lục Ninh đặt .
"Không cần ."
Lục Ninh lắc đầu, rõ ràng là nghĩ xong từ lâu : "Nó tên là U U."
Kiều Ngô ngẩn , bất giác đầu .
Rõ ràng Lục Ninh hề gì, những ký ức bập bẹ thuở nhỏ thể nào lưu giữ đến tận bây giờ.
Nên dĩ nhiên cô bé cũng nhớ lúc cũng từng gọi cô một cách ú ớ như .
Kiều Ngô thấy vấn đề gì, ngược còn thấy thiết hơn đôi chút.
"Nghe chị?" Lục Ninh hỏi.
"Ừ."
Kiều Ngô đưa tay xoa xoa chú mèo nhỏ bỗng nhiên một mái ấm: "Hay lắm."
Lục Ninh vui sướng, ôm chú mèo nhỏ cứ gọi "U u", "U u" mãi thôi.
Kiều Ngô im lặng lắng .
Trong lòng bỗng dâng lên một ảo giác như lúc mới chào đời, bất chợt bao quanh bởi một nhóm lạ lẫm, họ gọi cô là Tiểu Ngô và cho cô một gia đình.
Về đến biệt thự họ Lục, cô chuyển một phần hành lý sang một căn phòng trống trong tòa nhà chính.
Cha cô sở hữu một căn biệt thự nhỏ riêng là vì ông kết hôn và sinh con, đó là món quà cưới mà Lục Giang tặng cho ông.
Trước đó, để thuận tiện cho công việc, cha cô vẫn luôn sống tại căn phòng trong tòa nhà chính.
Dù lâu ở nhưng vẫn dọn dẹp mỗi ngày.
Dù lúc nãy bảo Lục Ninh ghi nhớ các lưu ý, nhưng Lục Ninh vẫn là một đứa trẻ học hàng ngày, đang tuổi ăn tuổi lớn cần ngủ đủ giấc, mà chú mèo U u lúc cần dậy cho ăn vài mỗi đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-301-anh-dang-ghen.html.]
Kiều Ngô thực sự Lục Ninh mất quá nhiều thời gian như , nên những lời bác sĩ dặn cô cũng đều ghi nhớ kỹ.
Thời gian cô tạm thời sống ở đây, nuôi chú mèo nhỏ ở đây luôn, đợi đến khi U u thể tự lập hơn một chút thì mới giao cho phòng của Lục Ninh.
Dù nếu mang U u về nhà thì Lục Ninh cũng tiện.
Về chuyện Lục Ninh thấy : " chị cũng ngủ và việc mà."
"Chị cần đến công ty mỗi ngày."
Kiều Ngô : "Hơn nữa chị là lớn, chị sắp xếp thời gian việc và nghỉ ngơi sẽ hợp lý hơn em, lúc em học cũng cần chăm sóc nó ?"
Nghe xong, Lục Ninh lập tức thấy tự trách.
Cô ngờ việc một chú mèo gây nhiều rắc rối như thế, còn phiền đến khác.
Cô lí nhí: "Xin chị, em nghĩ nhiều đến ."
"Đây là chuyện em cần lo lắng."
Kiều Ngô hiệu cho cô bé bài tập:
"Người một nhà thì giúp đỡ lẫn chứ."
Lục Ninh thụp xuống bên cạnh cô, nhận lấy đồ vật từ tay cô:
"Giờ em đang ở nhà, để em cho, bài tập em xong ở trường ."
"Không để chú út em kiểm tra nữa ?"
"Dạo chú bận lắm, về muộn."
Lục Ninh kể: "Hình như ở trường cuộc thi gì đó, nên em ở trường bài tập với Chung Thời Hạ, xem giúp em ."
Hơn nữa Chung Thời Hạ mắng , cũng bắt cô ăn óc ch.ó, hiệu quả cao hơn Lục Ứng Trì nhiều.
"Cuộc thi?"
Kiều Ngô dứt lời thì cánh cửa phía đẩy mạnh , Lục Ứng Trì nghênh ngang ở cửa:
"Lục Ninh, cháu mang cái thứ linh tinh gì..."
Nhìn rõ đang bệt t.h.ả.m cùng Lục Ninh, Lục Ứng Trì lập tức thẳng :
"Kiều Ngô? Cô về lúc nào thế?"
Anh Lục Ninh ôm một con mèo con về.
Cái đứa nhỏ như Lục Ninh đến chuyện kinh nguyệt còn lóng ngóng, thì nuôi nổi mèo con gì chứ, bóp c.h.ế.t nó là may .
Thế nên mới lên đây xem thử.
Không ngờ gặp niềm vui bất ngờ .
Mấy ngày điện thoại Lục Tẫn Chi cướp mất nên kịp gọi điện cho Kiều Ngô, đó nhắn tin thì cô cũng lâu mới trả lời, cộng thêm việc quá bận nên cơ hội chuyện với cô.
Giờ đây chỉ nhanh ch.óng khoe tin vui của với cô, nhưng mới bước tới gần, phát hiện miếng gạc trán cô.
Sắc mặt Lục Ứng Trì lập tức tối sầm , đôi mắt hừng hực lửa giận, sải bước đến mặt Kiều Ngô, thụp xuống, hai tay nâng mặt cô lên chằm chằm: