Những nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ của Lục Tẫn Chi ghi từng thời điểm cho U u b.ú sữa khi cô ngủ , cũng như phản ứng của nó mỗi .
Lần gần nhất là cách đây một tiếng rưỡi.
Vậy là tối qua Lục Tẫn Chi đến đây từng rời ?
Cô cũng thấy tiếng chuông báo thức vang lên.
Kiều Ngô chiếc chăn một lúc, chậm rãi đưa tay xếp nó cho gọn.
Có lẽ do sofa quá êm ái nên cô cũng cảm thấy nhức mỏi chỗ nào, nhưng xếp chăn, suy nghĩ của cô khỏi chút lệch hướng.
Sao chẳng giống như trong phim truyền hình gì cả?
Mấy cô nữ chính khi ngủ quên, chẳng nam chính đều sẽ bế cô lên giường ngủ ?
Dĩ nhiên, cô Lục Tẫn Chi bế , chỉ là hiểu rõ mạch suy nghĩ của cho lắm.
Lúc cô xuống lầu thì trong nhà vắng hết, trong bếp vẫn chuẩn sẵn cho cô một phần bữa sáng.
"Xin , hôm nay em ngủ quên mất."
Cô ăn : "Lần đến giờ các chị cứ nhấn chuông gọi nhé."
Mấy , thành thật trả lời:
"Nhị thiếu gia dặn phiền cô ngủ."
Động tác của Kiều Ngô khựng một chút.
"Đừng lời ."
Mọi ai lên tiếng.
Có lẽ lời đối với khác là quá phận, nhưng ở cái nhà , quản gia nhỏ họ Kiều thì những khác thực sự dám .
Bởi vì Nhị thiếu gia thật sự lời cô.
Kiều Ngô ăn sáng lấy điện thoại nhắn tin cho Lục Tẫn Chi: [Anh lúc nào thế?]
Một lát , đối phương trực tiếp gọi video qua.
Chẳng từ bao giờ Lục Tẫn Chi hình thành thói quen thích gọi video khi trò chuyện với khác, ngoại trừ hôm tỏ tình ở khách sạn, chỉ cần Kiều Ngô và trùng khớp về thời gian, lịch sử video giữa hai luôn nhiều hơn tin nhắn văn bản.
Có lẽ đó là sở thích cá nhân nào đó của .
Kiều Ngô tôn trọng điều đó.
Trên màn hình nhanh ch.óng xuất hiện gương mặt của Lục Tẫn Chi, chắc là đang ở trong văn phòng.
So với dáng vẻ tối qua thì lúc vệ sinh cá nhân, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, trông tỉnh táo hơn nhiều, chỉ là mắt vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi.
Kiều Ngô chẳng hỏi tại gọi cô dậy nữa, hỏi cảm giác như đang hỏi một chuyện quá rõ ràng.
"Cảm ơn nhé." Cô .
Lục Tẫn Chi dừng động tác đang , lặng lẽ chằm chằm cô.
Dù cách một màn hình, Kiều Ngô vẫn thấy tự nhiên:
"Sao thế?"
"Để xem bao giờ em mới bỏ cái thói cứ hở là cảm ơn với ."
Kiều Ngô bực , cảm ơn mà cũng thành thói cơ ?
Cô hỏi: "Anh lúc nào?"
"Hơn bảy giờ."
Lục Tẫn Chi giơ hai ngón tay lên:
"Giờ em hai lựa chọn: Một là để chìa khóa phòng cho , tối qua cho mèo ăn; Hai là mang con mèo qua phòng , để chìa khóa phòng cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-307-lan-sau-om-nhe.html.]
Kiều Ngô cảm thấy gian xung quanh bỗng chốc trở nên im lặng lạ thường.
Cô , những đang bận rộn việc riêng bỗng chốc cử động cứng nhắc, rõ ràng là thấy những lời .
"..."
Thực cô là chìa khóa phòng của trong nhà cơ bản cô đều , cần ngạc nhiên đến thế.
Tuy nhiên, Lục Tẫn Chi đúng là chút đặc biệt thật.
"Em chọn phương án ba." Cô .
"Phương án ba ."
Lục Tẫn Chi hạ tay xuống, : "Vậy thì chỉ còn cách ở chung một phòng thôi."
Kiều Ngô liếc mắt , cảm thấy cái tính xa trong xương tủy của thật sự luôn lộ qua từng chi tiết nhỏ lúc nơi.
cô hiểu rõ tính cách một là một của , cũng tại .
Nếu từ chối, thể nửa đêm Lục Tẫn Chi sẽ leo từ sân thượng nhà phòng cô.
Lúc Kiều Ngô mới phát hiện , nếu Lục Tẫn Chi hạ quyết tâm một việc gì đó, cô thực sự cách nào dỗ dành từ bỏ sửa đổi giống như cách cô vẫn với những khác.
Lục Tẫn Chi nhượng bộ một bước, tôn trọng sự lựa chọn của cô khi mang con mèo giao cho khác.
Không đúng, là nhượng bộ nhiều bước mới đúng.
Từ những lời hôm qua thể thấy, tình cảm mấy với chú mèo , chỉ đơn thuần vì cô mà đưa sự nhượng bộ.
Cô nhướng mày: "Bọn Lục Ninh cũng thể phòng ?"
"Ừ."
Điều gì quan trọng hơn thì Lục Tẫn Chi vẫn phân biệt rõ ràng.
Trong phòng gì khuất tất, chỉ là thích khác bước gian riêng tư của , càng bọn Lục Ứng Trì suốt ngày phòng Kiều Ngô.
Muốn câu cá thì thả thính, huống chi là đang theo đuổi vợ.
Cái giá của căn phòng , vui lòng chi trả.
Vả , mấy đứa nhỏ cũng chẳng dám càn trong phòng .
thừa nhận rằng, giao U u cho Lục Tẫn Chi khiến Kiều Ngô dễ chấp nhận hơn nhiều so với giao cho khác, bởi vì tất cả đều là một nhà, giống như đây cô vẫn giao Lục Ninh Lục Ứng Trì cho .
Huống hồ Lục Tẫn Chi còn đưa chìa khóa cho cô, quyền lựa chọn trong tay cô, cô thể bất cứ lúc nào.
So với việc để - một đang theo đuổi - tùy ý phòng , thì cách hợp lý hơn nhiều.
Cô cũng nhượng bộ một bước.
"Được."
Ăn sáng xong, cô định cúp điện thoại thì bỗng nhớ vấn đề thắc mắc lúc nãy.
Cô cố ý hỏi: "Anh cứ thế để em ngủ sofa cả đêm ?"
Không ngờ cô sẽ hỏi chuyện , Lục Tẫn Chi ngạc nhiên hỏi: "Bộ thức giấc ?"
"Có chứ."
Động tĩnh lớn như thế, dĩ nhiên cô sẽ thức giấc.
Kiều Ngô hiểu: "Sợ em dậy cho mèo ăn ?"
"Không ."
Lục Tẫn Chi thong thả : "Khó khăn lắm mới ở , sợ em sẽ đuổi ."
"..."
Thấy cô nghẹn lời, Lục Tẫn Chi khẽ một tiếng: "Thích bế ?"