Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 314: Lộn nhào ra sau

Cập nhật lúc: 2026-03-02 22:18:07
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Ngô tiếp tục chơi bóng.

Thấy Lục Ứng Trì ở góc tường với vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống khác, Phí Cảnh Minh lân la gần: 

"Cậu cái biểu cảm gì thế ?"

Lục Ứng Trì đang bực bội, nhưng chính cũng giải thích nổi vì bực, đầu rót đầy rượu ly nốc cạn.

"Có đang theo đuổi cô ." Anh gằn giọng đầy hung dữ.

"..." 

Phí Cảnh Minh thực sự cảm thấy hình như Lục Ứng Trì chập mạch chỗ nào

"Chẳng chính bảo chuyện gì lạ ?"

Không , , vịt sấm.

Lục Ứng Trì để ngoài tai lời khuyên, dằn mạnh chai rượu xuống bàn: 

"Nếu để bắt tên đó thì hừ, cứ đợi đấy."

"Lục Ứng Trì." 

Phí Cảnh Minh hạ thấp giọng: "Kiều Ngô năm nay bao nhiêu tuổi ?"

"22."

", cô 22 tuổi , cũng đến tuổi kết hôn hợp pháp. Đừng theo đuổi, kể cả cô yêu đương kết hôn thì cũng chẳng quản nổi ." 

Phí Cảnh Minh : "Lục gia nhà thiên đình mà đặt quy định cấm yêu đương?"

Không thì thôi, xong Lục Ứng Trì liền như khai sáng: "Cậu nhắc đấy."

Tối nay về thêm ngay một điều gia quy.

Không tùy tiện yêu đương.

"Cậu thực sự đấy?"

" ." 

Đôi môi Lục Ứng Trì mấp máy, đang đám đông vây quanh ở giữa, cố chấp : " thấy ."

Ai cũng .

Phí Cảnh Minh nhướng mày: "Thế thì ai ? Cậu chắc?"

"Nói nhảm!" 

Lục Ứng Trì phản xạ điều kiện phủ nhận ngay: " cũng ."

khi thốt câu đó, thoáng chút ngẩn ngơ.

Anh thử tưởng tượng cảnh bên cạnh Kiều Ngô, nhưng... Lục Ứng Trì tài nào chấp nhận nổi.

Anh đuổi theo và ngước Kiều Ngô quá lâu

Khi còn nhỏ, vẫn thể tìm thấy chút chủ đề chung với cô, nhưng chớp mắt một cái, đối phương vượt xa quá nhiều.

Trong lòng dâng lên vị chát đắng, nghĩ, ngay cả cũng xứng.

Anh chỉ cô cứ mãi ở phía như thế, dù cho để đuổi theo như hiện tại cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-314-lon-nhao-ra-sau.html.]

tuyệt đối, tuyệt đối đừng chia sẻ ánh mắt của cô cho bất kỳ một ai khác nữa.

Phí Cảnh Minh từng thấy ai như thế , yêu, cũng chẳng cho khác yêu, kiểu gì cũng thông.

Cuối cùng chỉ đành thốt một câu: " chúc thành công."

Sau khi tăng ca ở công ty, Lục Tẫn Chi đến biệt thự Tĩnh Thủy mà về Lục trạch.

nhà cửa yên tĩnh đến lạ kỳ, lúc về phòng chỉ thấy Lục Ninh đang sàn chơi với mèo nhỏ, chẳng thấy bóng dáng ai khác.

Kiều Ngô hôm nay hướng dẫn Lục Ứng Trì, nhưng giờ là chín giờ tối .

"Kiều Ngô ?" Anh hỏi.

"Chị với chú Ứng Trì vẫn đang chơi bên phòng giải trí ạ." 

Lục Ninh còn nhỏ uống rượu, ở bên đó một lúc là chạy về chơi với U u ngay: 

"Trò chơi của lớn em chơi hiểu."

Động tác tháo cà vạt của Lục Tẫn Chi khựng một chút: "Trò chơi của lớn?"

"Vâng ạ." 

Lục Ninh gật đầu: 

"Loạn cào cào cả lên, hôm nay chị Kiều Ngô còn uống nhiều rượu nữa, chú Lục Tuyên còn là chị thích mùi rượu mà."

Định áo khoác nhưng Lục Tẫn Chi dừng hẳn , xoay ngoài.

Lục Ninh ló đầu hỏi: "Chú hai, chú thế?"

Đáp chỉ giọng bình thản của đàn ông: "Đi trừ tà."

Hôm nay Kiều Ngô quả thực uống nhiều, vì tâm trạng cô thực sự .

Kiếp cô bận rộn học tập, bận rộn sinh tồn, nhiều thời gian nghỉ ngơi. 

Kiếp đ.á.n.h cắp mất mười hai năm, thế nên những giai đoạn vô tư lự, đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi thì cô đều từng trải qua.

Những bạn học của Lục Ứng Trì, ai nấy đều lạc quan và tích cực, điều khiến cô cảm thấy như "trộm" một chút thời gian bỏ lỡ, dẫn đến việc cô gần như dồn hết cảm xúc đó.

Bị bầu khí nhiệt huyết của lây lan, cô cũng hiếm khi cho phép buông thả.

Cứ nuông chiều bản để say một ở nhà thế thôi, đợi đến sáng mai tỉnh dậy, cô vẫn sẽ là chính .

Mọi hiện đang vây thành một vòng, đem hết những trò chơi nhỏ thường chơi khi tụ tập ở trường , thậm chí còn chơi cả "Thật Thách".

Đầu óc Kiều Ngô choáng váng nên tham gia tiếp, mà chỉ lười biếng chiếc ghế sofa đơn ở góc phòng, bọn trẻ bóc phốt lẫn .

Trên sàn trải t.h.ả.m, Lục Ứng Trì bệt đất ngay cạnh ghế sofa của cô. 

Cái đầu lớn của thỉnh thoảng cọ khuỷu tay cô theo nhịp chai rượu bàn.

Mỗi chạm , nhịn mà liếc mắt một cái. 

Thấy Kiều Ngô đang tựa thành ghế bên , chú ý đến hành động của , càng yên tâm sát hơn.

Càng lúc càng gần.

Cho đến khi bàn tay đang buông thõng hững hờ của cô vô tình chạm nhẹ tóc và vành tai, mới thỏa mãn dừng .

 

Loading...