Bất kể là làn da lộ ánh mắt của , đều nóng bỏng hơn cả ánh nắng đầu, khiến cơ thể và khuôn mặt cô ngừng nóng bừng lên.
Lúc Lục Tẫn Chi còn vẻ thử thăm dò và trêu chọc như lúc cố ý cởi áo , ngược thêm vài phần nghiêm túc.
Không gió sóng, mái tóc ướt sũng rũ xuống, đồng t.ử đen thẳm.
Mang theo sự tĩnh lặng nhưng cũng đầy cám dỗ khiến lún sâu .
Lục Tẫn Chi khẽ dùng đầu ngón tay khều sợi dây mặt hai , cong mắt hỏi:
"Em thích đám cưới kiểu Trung đám cưới kiểu Tây?"
"..."
Kiều Ngô vung tay vỗ một cái, nước biển trong lòng bàn tay hất hết lên mặt Lục Tẫn Chi:
"Đây chỉ là một sợi dây thôi."
Người tạt đầy nước mặt nhưng vẫn sảng khoái, khẽ áp mặt mặt nước:
"U U, em lạc đề ."
Đáp là việc Kiều Ngô ôm ván bơi xa hơn.
Huấn luyện viên ở tàu dấu tay OK, báo hiệu thể bắt đầu.
Học dốt Lục Ninh bò ở đuôi tàu, căn chỉnh tâm ống kính hai mặt nước, khi tàu chạy và họ lên ván, mắt cô bé bỗng sáng rực lên.
So với Kiều Ngô, Lục Ninh càng hiểu rõ về chú hai .
Bởi vì cô cảm thấy chú hai tuy luôn mỉm trông vẻ dễ gần, nhưng so với Lục Tuyên và Lục Ứng Trì thì chú đáng sợ hơn, khó đoán hơn.
mỗi khi thấy chú hai và Kiều Ngô ở bên , cô thấy chú hai hình như cũng khá dễ đoán.
Vui buồn đều trực tiếp.
Giống như lúc , cô thể cảm nhận rõ ràng rằng chú hai đang vui vẻ.
Dù thừa nhận, nhưng trong lòng Lục Ninh, chú hai thực sự là giỏi nhất trong nhà, chút gì đó cao cao tại thượng.
Thế nhưng lúc chú ở trong cùng một khung hình với Kiều Ngô, khiến chú vương chút thở con mà bình thường , trở nên thể chạm .
Hai mặt biển cần huấn luyện viên gì, động tác luôn đồng điệu, thỉnh thoảng một cái, đuôi mắt cả hai đều gợi lên ý , mỗi tấm ảnh chụp đều hảo.
Lục Ninh hiếm khi thấy ai thể cạnh chú hai mà lấn lướt, tương tự, cũng hiếm thấy ai đối xử với Kiều Ngô mà thể thản nhiên tự chủ như .
Cho nên hai chuyện cô hiểu cũng là lẽ đương nhiên!
Lục Ứng Trì sáng nay , cái chú Thẩm xứng với Kiều Ngô.
"Xứng", chắc hẳn chính là ý nghĩa như trong ống kính của cô bé.
Chụp nhiều ảnh, Lục Ninh mãn nguyện định để máy ảnh sang một bên để ngắm cho kỹ.
đuôi tàu là nước, dù xử lý chống trượt, lúc cô đặt máy ảnh xuống và đầu thì tàu xóc một cái khiến cô vững, trực tiếp ngã nhào từ phía xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-370-moi-quan-he-map-mo.html.]
Kiều Ngô giật nảy , theo phản xạ hành động nhanh hơn lý trí, lập tức đẩy ván tránh xa phía , nếu va Lục Ninh thì hậu quả khôn lường.
Đến khi cô điều chỉnh hướng, quăng ván đầu thì tàu dừng, mặt biển cũng còn nổi sóng lớn nữa.
Lục Ninh đang Lục Tẫn Chi giữ c.h.ặ.t, hai tay hai chân ôm cứng lấy Lục Tẫn Chi, mặt chẳng rõ là nước biển là nước mắt.
Ván của Lục Tẫn Chi ở cách đó xa, chặn ở phía , chắc là do trực tiếp nhảy xuống chắn .
Kiều Ngô ngẩn ngơ.
Còn Lục Ninh, lúc rơi xuống nước đầu óc cô nhóc trống rỗng, căn bản phản ứng kịp chuyện gì đang xảy , đến khi tỉnh táo thì nhấp nhô giữa biển.
Những tia nước từ ca nô hất đập mặt và đau điếng, cô cuống cuồng vùng vẫy giữa biển khơi.
"Á á á á cứu mạng! Cháu c.h.ế.t mất!"
"Không , U U của cháu còn lớn, điểm thi cuối kỳ vẫn , cháu còn kịp rạng danh tổ tiên mà."
Sau đó cô một bàn tay lớn kéo , trong cơn mơ hồ cô thấy đó là khuôn mặt của chú hai, chẳng kịp nghĩ ngợi gì mà trực tiếp bám c.h.ặ.t lấy .
"Chú hai ơi hu hu hu cháu thể c.h.ế.t , cháu mới mười ba tuổi thôi."
Lục Tẫn Chi gỡ cô bé khỏi , lạnh mặt :
"Chú thấy là cháu chú c.h.ế.t thì ."
Anh khách sáo vòng tay giữ lấy hai tay Lục Ninh, lật cô bé như lật mai rùa để cô bé ngửa mặt biển, xách cái áo phao của cô bé lên:
"Yên lặng chút ."
Lúc Lục Ninh mới phát hiện vẫn luôn mặc áo phao.
Ồ, hóa là c.h.ế.t .
Cô sụt sịt mũi, ngoan ngoãn im.
Lại nhớ hình như suýt nữa thì dìm chú hai xuống nước c.h.ế.t đuối, lập tức sợ hãi vội vàng ngẩng đầu:
"Chú hai!"
Lục Tẫn Chi ở phía móc lấy áo phao của cô bé kéo mạn tàu: "Ừ."
"May quá."
Nước mắt Lục Ninh rơi lã chã.
"Chú c.h.ế.t hu hu hu."
Lục Tẫn Chi im lặng hai giây, nhịn đầu véo miệng cô bé một cái:
"Cái miệng thiêng thật đấy, tiếc là chuyện."
Huấn luyện viên ở tàu xin giúp bế "chú rùa nhỏ" lên, Lục Tẫn Chi vẫn ở nước nhúc nhích, gạt tay Lục Ninh đang định kéo lên bờ :