Bởi vì hiểu của cô về ngành gần như bằng , nếu cô mở một công ty, cô thể chọn một lĩnh vực mà am hiểu, như sẽ tiết kiệm nhiều thời gian và công sức.
Vậy tại cô chọn ngành giải trí chứ.
"Là ."
Lục Tuyên thốt hai chữ đó với giọng run rẩy, lầm bầm lặp nữa.
"Chính là ."
Chỉ .
Chỉ thể là .
Vào lúc hề , từ lâu về , lẽ là từ đầu gặp khi về nước, tại bãi đậu xe khi cô lời kỳ vọng thành công của , cô bắt đầu lo toan cho tương lai của .
Ngay cả khi đó, dù cảm thấy mệt mỏi, cô cũng từng nhắc đến chuyện một nào, thậm chí còn cho rằng nếu từ bỏ thì cũng cả.
Sao đời như chứ.
Trợ lý nhỏ bên cạnh hóng gió mà cuống cuồng cả lên:
"Anh ơi, coi chừng cảm lạnh đấy."
"Anh ."
Giọng Lục Tuyên chút khàn, tựa lưng như thể mất sạch sức lực, giơ tay che mắt .
Dù là , ngay cả khi đối diện với Kiều Ngô, cũng chẳng dám thốt lời hỏi han.
Chỉ thể thu hồi tin nhắn.
Trong một chuyện vốn khá chậm chạp, nên theo bản năng tin tưởng Lục Tẫn Chi.
Chính vì thế mới nhớ đến những tờ giấy ghi chú trong tàng thư lâu, từ góc của Lục Tẫn Chi để nhận con Kiều Ngô.
Lục Tẫn Chi sẽ đời nào duy trì liên lạc với một kẻ giả tạo suốt bao nhiêu năm, càng giữ đó bên cạnh và đối xử đặc biệt đến thế.
Kiều Ngô bảo, những thứ đó là từ mười hai năm , lúc cô và Lục Tẫn Chi cũng chẳng thiết gì.
Từ tận đáy lòng Lục Tuyên bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi muộn màng.
"Anh ơi, chứ?"
Lục Tuyên khàn giọng đáp: "Có đấy."
Hình như phạm một sai lầm lớn.
Kiều Ngô bảo khi về sẽ từ từ chuyện với , cô sẽ gì đây?
Lần đầu tiên Lục Tuyên cảm thấy sợ hãi khi gặp Kiều Ngô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-401-cong-chua-khong-can-phai-biet.html.]
Dạo gần đây Kiều Ngô và Lục Tẫn Chi quả thực bận rộn, dù sáng nào cũng cùng khỏi cửa và tối nào cũng cùng trở về, nhưng ngày nào cũng đến tối muộn mới về tới nhà.
Mục đích ngăn cản hai mật ban đầu của Lục Ứng Trì cũng chẳng đạt .
Anh thật khó hình dung yêu đương kiểu gì như Lục Tẫn Chi và Kiều Ngô, rốt cuộc là họ sống với công việc sống với yêu nữa, thật là kỳ quặc.
Căn biệt thự Lục gia rộng lớn giờ đây chỉ còn và đám hầu, thấy chút quen.
Cuối cùng cũng quyết định chút việc chính sự, bèn đến tàng thư lâu để chuẩn tài liệu cho cuộc thi.
Đối với , tàng thư lâu chỉ những tài liệu chuyên môn là hữu ích, còn mấy tác phẩm văn học kinh điển khác chẳng mảy may hứng thú, cũng bao giờ lật xem.
Khi bước phòng, thấy mấy cuốn sách trong danh sách gần đây của Lục Ninh đang đặt bàn, khựng bước .
Mấy thứ mà lười chẳng thèm , cái con bé học dốt Lục Ninh ngày ngày say sưa thế nhỉ?
Bị Lục Tẫn Chi mỉa mai rằng chuyện đỗ đại học là nhờ dùng đôi chân để đổi lấy với Bồ Tát, chút phục, bèn kéo ghế xuống lật xem mấy cuốn sách của Lục Ninh, xem bên trong "nhà vàng" " ngọc" gì .
Quả nhiên, mới xem vài trang thấy chán ngắt.
Đang định gấp sách , bỗng nhận độ dày của cuốn sách gì đó đúng.
Anh lật bừa , thì phát hiện bên trong kẹp nhiều mảnh giấy ghi chú nhỏ.
Nét chữ mà từng nắn nót mô phỏng theo đập mắt khiến sững sờ, vì những ký hiệu của Kiều Ngô, mà là vì mảnh giấy đó nét chữ của Lục Tẫn Chi.
Khi bạn bè đòi xin chữ ký, từng chữ của Lục Tẫn Chi đáng tiền, chỉ vì những bản hợp đồng ký, mà còn vì chữ của thực sự .
Đẹp đến mức chỉ cần một là nhận ngay.
Dù hết cả cuốn sách, nhưng Lục Ứng Trì cũng thể nhận , những dòng chữ chính là những lời đối thoại qua giữa hai họ.
Anh chau mày, lật xem một cuốn khác.
Cuốn nào cũng .
Những lời đối thoại và cảm nhận , nét đậm nét nhạt, tất thảy đều minh chứng cho thấy rằng, đây là phương thức truyền đạt thông tin và giao thoa linh hồn độc nhất vô nhị của hai họ.
Kiều Ngô , mỗi trong mắt đối phương đều khác , thể dựa cảm nhận chủ quan mà đ.á.n.h giá.
Vậy đây chính là hình ảnh của đối phương trong mắt cô và Lục Tẫn Chi ?
Ai mới xứng với Kiều Ngô?
Chỉ Kiều Ngô công nhận mới xứng đáng.
Từ lâu về , cô công nhận Lục Tẫn Chi .
Nhận thức khiến Lục Ứng Trì bàng hoàng hồi lâu thể trấn tĩnh .