Trường học tổ chức cho học sinh tham quan thực tế, mỗi khối lớp và mỗi cấp học đều đến những địa điểm khác .
Lục Tuyên, lớn hơn Kiều Ngô một khóa, hận thể tự nhét ba lô của cô.
Chỉ tiếc là giờ đây hình cao lớn phổng phao.
Chẳng tại , ngày và Kiều Ngô cao xấp xỉ , mà giờ đây Kiều Ngô càng lớn càng chậm, còn trổ mã nhanh như thổi.
Mỗi cô bé nhỏ nhắn lọt thỏm mặt, khỏi sốt ruột.
Sáng sớm tinh mơ, và Lục Ứng Trì thông thuộc đường lối tìm đến phòng Kiều Ngô, thậm chí họ còn thèm đeo ba lô.
Trên mặt đất, một chiếc tàu hỏa đồ chơi mới mua của Lục Ứng Trì đang chạy "xình xịch" tới, kích thước khá lớn.
Lục Tuyên dùng điều khiển từ xa cho đoàn tàu dừng mặt Kiều Ngô, còn nhóc chân ngắn Lục Ứng Trì thì lon ton chạy lên phía , khệ nệ bê từng món đồ từ tàu xuống.
Chẳng Lục Tuyên toan tính gì, nhưng kể từ khi Lục Ứng Trì bắt đầu bò, nỗ lực rèn luyện cho em trai .
Kết quả là giờ đây, Lục Ứng Trì mới năm tuổi nhưng thể chất , cao hơn hẳn bạn bè cùng lứa, sức lực cũng hề nhỏ, đúng chuẩn "đại ca" ở trường mầm non.
Mỗi toa tàu đều một chiếc giỏ tre nhỏ đựng đầy đồ đạc.
Thấy Kiều Ngô đang sàn dọn dẹp chiếc ba lô nhỏ để tham quan, Lục Tuyên bèn nghiêm mặt lấy chiếc ba lô đó .
Cái ba lô bé xíu thì đựng cái gì chứ?
Cậu chỉ huy Lục Ứng Trì lấy đồ trong tàu hỏa sắp xếp ngăn nắp, bệt xuống, dặn dò trịnh trọng:
"Chỗ là nhờ chú đầu bếp đấy, em nhớ ăn, để sẵn ba lô cho em ."
"Không uống nước bên ngoài, nước cũng chuẩn xong cho em đây."
Kiều Ngô còn kịp phản ứng thì trong lòng ôm một đống đồ.
Lục Ứng Trì còn nhỏ, trường mầm non hoạt động tham quan xa, nên nhóc chỉ bắt chước vẻ nghiêm túc của ba.
Việc quan trọng nhất định bỏ qua, nhóc vơ hết đồ tàu hỏa nhét cho Kiều Ngô, gương mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ hung dữ:
"Cũng ăn đồ của các bạn khác cho nhé!"
Vì tất cả đều học chung một trường nên hằng ngày đều đợi để cùng về nhà.
Sau khi tiểu học tan trường, Kiều Ngô sẽ cùng Lục Tuyên đón Lục Ứng Trì, cả ba đến khu trung học đợi hai.
nào Kiều Ngô đến trường mầm non, đám bạn trong lớp của Lục Ứng Trì cũng tranh đem quà vặt và đồ chơi để dành bấy lâu tặng cô.
Việc đó khiến đống quà của nhóc trở nên mờ nhạt hẳn .
Thế nên, ngày nào Lục Ứng Trì cũng chăm chỉ giúp Kiều Ngô thu dọn quà cáp , đó đem vứt sạch sành sanh, chỉ để đồ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-424-ngoai-truyen-ba-neu-nhu.html.]
chuyện vẫn dừng ở đó.
Cấp trung học tan muộn hơn một chút, tiết cuối thường là tiết học ngoài trời hoặc các môn hoạt động ngoại khóa.
Các thầy cô giáo trong trường đối xử với họ khoan dung, nào cũng sắp xếp một chỗ bên cạnh cho ba đứa đợi hai, thỉnh thoảng còn cho phép họ tham gia một vài hoạt động.
ngặt nỗi, Kiều Ngô lúc nào cũng là yêu mến nhất.
Sau , Lục Ứng Trì và Lục Tuyên lén hỏi các chị lớn.
Họ bảo vì Kiều Ngô xinh xắn thông minh, dễ mến.
Người thông minh đó là Lục Tẫn Chi, nhưng tính cách quái gở, hiếm khi gần gũi với bạn học.
So sánh thì một Kiều Ngô luôn dịu dàng, ngoan ngoãn đúng là quá đỗi đáng yêu.
Thực tế còn một lý do nữa mà họ , đó là Kiều Ngô chính là báu vật trong mắt ba em nhà họ Lục, thế nên ai nấy đều tò mò về cô hơn và thích chơi với cô hơn.
Ở khối tiểu học và mầm non thì còn đỡ.
Chứ cứ hễ đến khu trung học là cao lớn.
Lục Ứng Trì và Lục Tuyên thấp bé, nhiều khi chỉ ngoài vòng vây mà sốt ruột, chẳng thể nào chen chân nổi.
Muốn chơi trò chơi với Kiều Ngô trong tiết hoạt động còn xếp hàng dài.
Lần Kiều Ngô tham quan, hai em thể cùng nên đành tìm cách để "tiêm phòng" .
"Đồ của bọn cho là nhất đấy."
Lục Ứng Trì sà lòng Kiều Ngô xuống, nhấn mạnh nữa:
"Không thích các bạn khác đấy."
Kiều Ngô nhóc lên mà suýt thì nghẹt thở.
Là con út trong nhà, Lục Ứng Trì luôn vỗ béo đủ thức ngon vật lạ, đến năm tuổi vẫn là một bé mũm mĩm, thịt da chắc nịch, sức nặng hề nhỏ.
Khổ nỗi nhóc thích Kiều Ngô bế.
Kiều Ngô chín tuổi giờ bế nổi .
Vậy nên đa những lúc nhóc sán gần, Kiều Ngô chỉ cần hờ hững xốc nách lên.
Lục Ứng Trì sẽ chuyện mà tự bước những bước ngắn mặt đất, như trong mắt nhóc tính là " bế" .
Chứ như lúc , xuống một cách vững chãi như bàn thạch.