Lục Ninh thèm suy nghĩ mà đáp ngay: "Không rảnh."
Cô nhớ rõ lý do vì và cái tên xảy xung đột.
Khi đó cô bước chân cổng trường, xung quanh bạn bè túm năm tụm ba, phụ thì ở ngoài dặn dò ân cần, cảnh tượng đó khiến cô cảm thấy phiền lòng vô cùng.
Thế là cô cứ lầm lũi bước thẳng trong, chẳng buồn để ý đang , loanh quanh một hồi thì trời đổ mưa.
Cơn bực tức bốc lên khiến cô chẳng còn tâm trí nào học, cô che ô thụp xuống cạnh một vườn hoa nhỏ, nghịch đá ném vu vơ cho bớt giận, chẳng ngờ ném trúng , ai mà tên con trai xổm trong bụi rậm cơ chứ.
Lúc đó cũng dùng ánh mắt xem thường như rác rưởi mà cô :
"Cậu ném ?"
" cố ý , ai bảo thụp ở đó mà lên tiếng, coi như đen thôi."
Tâm trạng Lục Ninh vốn đang tệ, ánh mắt đó kích động càng thêm lửa giận ngút trời:
"Nhìn cái gì mà ? Có giỏi thì đ.á.n.h đây."
Cậu thiếu niên xong liền cô chằm chằm vài giây, đó thật sự tiến về phía cô , dáng động thủ thật.
Lục Ninh xưa nay bao giờ chịu lép vế trong chuyện , cô dứt khoát úp thẳng cái ô lên đầu lao húc mạnh, khiến đối phương ngã ngửa đống bùn.
Cậu càng điên tiết hơn, thế là cả hai lao đ.á.n.h một trận tơi bời.
Kết cục là chẳng ai chiếm ưu thế, thiếu niên gọi trai đến, Lục Ninh suy tính chỉ gọi cho Kiều Ngô, nhưng Kiều Ngô bảo cô rằng học sinh trường đều là bình thường, cứ đưa chút tiền là giải quyết xong.
Nghe thấy thiếu niên bảo cô đền tiền quần áo, Lục Ninh liền chạy thẳng cây ATM cổng trường rút một vạn tệ, ném thẳng họ lưng bỏ chạy.
Sau đó cô còn thấy ở trường nữa, chẳng ngờ gặp ở đây.
Cũng là ngày đầu tiên đến trường, đúng là oan gia ngõ hẹp.
"Không ." Chung Thời Hạ : "Chỉ là trả tiền thôi mà."
Cậu thò tay túi quần, lôi một xấp tiền nhân dân tệ đỏ rực, Lục Ninh trợn tròn mắt.
Ngoài mấy tờ màu đỏ, cô còn thấy bên những tờ tiền lẻ màu xanh xanh tím tím, thậm chí còn cả hai đồng xu một tệ!
"Cái áo đó 18 tệ, quần 30 tệ."
Giọng điệu Chung Thời Hạ chút gợn sóng, mặt cô đếm từng đồng một cách rạch ròi, minh bạch:
"Giày 25 tệ."
Lục Ninh cảm thấy tên rõ ràng là cố ý:
"Sao tính luôn cả tất với đồ lót ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-67-su-viec-tai-truong-hoc.html.]
Nào ngờ Chung Thời Hạ liếc cô, bình thản đáp:
"Đồ cũ , tính tiền."
Lục Ninh: "...?"
Cô nhất thời tên đang đùa thật, quần áo hơn hai mươi tệ mà cũng mặc ?
Trước đây những từng cô đ.á.n.h, ai chẳng đòi bồi thường vài nghìn đến vài vạn tệ.
Tên bây giờ tìm đến tận cửa là trả tiền, nhưng cặp sách thì vứt lăn lóc, cái tư thế so với việc đến tính sổ thì khác gì .
"Cậu đang sỉ nhục ai đấy? bao giờ đền cho ai rẻ mạt như thế cả."
Cô hít sâu vài :
"Đừng chọc , thời gian đôi co với , tí nữa chỗ tiền còn để đền tiền t.h.u.ố.c men cho đấy. Tránh , kiên nhẫn của hạn, đừng để thứ hai."
Lục Ninh lách , định đẩy để .
tay cô còn chạm đối phương bóp c.h.ặ.t lấy.
Cô trân trối thiếu niên giơ bàn tay cầm tiền còn lên, giống hệt cách cô từng ném tiền đây, ném bộ tiền đó lên đỉnh đầu cô .
Đồng xu đập trúng trán, đ.á.n.h bay chút lý trí cuối cùng của cô .
Hơi thở cô bỗng khựng trong giây lát.
Một tờ năm tệ lững lờ trôi từ đỉnh đầu xuống, rơi cánh tay đáp xuống mặt đất.
Vậy cái tên quả nhiên là đến để gây sự.
Lục Ninh nhịn nổi nữa, nhịn nữa thì cô cháu luôn cho !
Dù Lục Ứng Trì cũng , nhu nhược.
Cô xoay khóa tay thiếu niên, ép cửa lớp học, hung tợn :
"Mẹ kiếp, hiểu tiếng ? Cứ thích kiếm chuyện đúng ?"
Nói đoạn, cô bồi thêm một cú đá bắp chân .
Đám đông xem náo nhiệt xung quanh lập tức hò reo, càng lúc càng phấn khích.
Lục Ninh: "Có chút bản lĩnh mà cũng dám đến trêu ..."
Trong lúc đang , đối phương đột ngột xoay ngược tay cô lưng kéo mạnh một cái, lực đạo lớn đến đáng sợ.
Trong chớp mắt, Lục Ninh ép ngược cửa, gò má đập đau điếng, bắp chân cũng đá trả một cú.
Cô tức đến phát , rõ ràng cô tự nhủ học đàng hoàng, tại cứ kẻ đến chọc ghẹo cô cơ chứ!