Dù là từng trải qua sóng to gió lớn như Chung Hòa Tĩnh, lúc cũng thể kiểm soát nổi biểu cảm của .
Cô lờ mờ cảm thấy hình như hiểu lầm lớn về từng trong nhà họ Lục.
Nếu Lục Tuyên thật sự cái kiểu tư duy , thì đúng là chẳng ai thể lường .
Có lẽ do biểu cảm của bên cạnh quá sức bàng hoàng, Lục Tuyên cũng dần bình tĩnh cơn thịnh nộ, nhận ở đây còn ngoài.
Tất cả đều tại Lục Tẫn Chi.
Anh chỉnh kính râm, nhặt cái "gánh nặng thần tượng" của , im lặng một lời, tiếp tục mất mặt ngoài.
Kiều Ngô đưa cho một bậc thang để xuống:
"Lát nữa , em tiễn khách ngoài , cũng lái xe gara ."
Đáp cô chỉ bóng lưng im lìm của Lục Tuyên.
Chiếc Porsche một nữa phóng đại .
Dù Chung Hòa Tĩnh thu hồi vẻ mặt, nhưng thế giới quan của cô gần như đảo lộn .
Sau khi tiễn khách, Kiều Ngô chính gia, thấy Lục Tuyên đang ghế sofa với khuôn mặt u ám.
"Đừng hòng lừa gạt ." Anh phản ứng .
"Bây giờ đến tiền ăn cũng chẳng ."
Đừng đến chuyện chứng minh bản , cho dù cướp thì cũng bỏ tiền mua trang , mà lái xe đến ngân hàng cũng mất thời gian chứ!
Anh tháo kính râm, chỉ mặt :
"Có khuôn mặt mỗi năm tốn bao nhiêu tiền bảo trì ?"
Vì tính chất công việc, thường xuyên ở bên ngoài, thể về phòng thẩm mỹ riêng của gia đình, chẳng lẽ tốn tiền ?
Nghe xong, Kiều Ngô tiến lên phía .
Ánh mắt cô chăm chú gương mặt như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, quả thực chỗ nào để chê.
"Em ."
Để giữ gìn khuôn mặt , chi thêm chút tiền cũng là xứng đáng.
"Rất đáng giá." Cô gật đầu tán thành.
Lục Tuyên ánh mắt chằm chằm của cô cho tự nhiên, mặt chỗ khác:
"Nhìn cái gì mà , em trả tiền mà ."
Thực tế, Kiều Ngô chỉ cận thị, khi khác tự nhiên sẽ tập trung ánh mắt hơn một chút.
Cô Lục Tuyên ngang ngạnh như , mặt ôn tồn :
"Thế , chúng một cuộc giao dịch nhé?"
"Giao dịch?"
Chẳng lẽ cô thật sự ý đồ gì với khuôn mặt của ?
Lục Tuyên vô thức thẳng lưng dậy.
"Tính tình trai chắc rõ hơn em, sẽ đưa tiền cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-80-cho-cau-ta-cut.html.]
Lục Tuyên cau mày.
Vậy nên ám sát vẫn là hợp lý nhất.
Kiều Ngô tiếp: " em thể đưa cho ."
Lục Tuyên đột ngột ngước mắt lên, ánh mắt trở nên vô cùng phức tạp.
Thấy môi mấp máy, dường như đang đấu tranh điều gì đó, Kiều Ngô kiên nhẫn chờ đợi, thốt một câu:
"GS là một công ty đàng hoàng."
"Hửm?"
Lục Tuyên chỉnh cổ áo, vành tai đỏ bừng thể hiện sự quật cường của :
"Anh bán nghệ bán ."
Có tiền cũng .
"..."
Cô mạch não của tên ngốc cho bật vì tức giận.
"Anh bán nghệ cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền ."
"Vậy là em thật sự bán ?"
Kiều Ngô hít sâu một : "Em càng hứng thú với cơ thể của ."
Câu Lục Tuyên vui.
Anti-fan của dù đông đến mấy cũng từng ai chê bai nhan sắc và vóc dáng của cả.
Kiều Ngô rốt cuộc thế nào là cực phẩm ?
Anh xắn tay áo lên, để lộ những đường cơ bắp săn chắc ở cánh tay, ngả , đôi chân dài gác lên bàn, kiêu ngạo thốt hai chữ:
"Vô vị."
"Chi phí sinh hoạt hàng ngày của em thể chịu trách nhiệm."
Kiều Ngô tiếp tục chủ đề kỳ quặc với .
"Bao gồm ăn, mặc, ở, , những giao tế cần thiết em cũng sẽ cấp kinh phí hợp lý, thấy thế nào?"
Thực cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền, trang phục hàng ngày Lục Tuyên cần sẽ các nhãn hàng gửi đến tận nhà cho họ chọn, hoặc đặt may riêng, những khoản bỏ tiền túi, những thứ cơ bản từ đến nay vẫn do Kiều Ngô phụ trách.
Còn về tiền tiêu vặt bình thường của , cô cũng là lo nổi.
chỉ cấp cho dùng những việc chính đáng.
Lục Tuyên ngờ mấy ngày còn mỉa mai tiền mua trang sức cho Kiều Ngô, giờ thành Kiều Ngô nuôi .
Dù tiền thì thật là tệ hại, nhưng cảm giác mới mẻ, cũng thấy ghét.
"Vậy em xem giao dịch là gì?"
"Đi học đúng giờ, việc nghiêm túc, vi phạm pháp luật, tùy tiện bậy. Gặp chuyện tự kiểm điểm bản ba , ăn uống lành mạnh, uống rượu chừng mực, kết giao bạn bè thận trọng."
Kiều Ngô liếc một cái.
"Xét thấy còn là nghệ sĩ, trách nhiệm với hình ảnh của , mỗi tuần em sẽ kiểm tra tỷ lệ mỡ cơ thể của , mỗi ngày đều tập thể d.ụ.c giữ dáng."
Lục Tuyên càng biểu cảm càng vặn vẹo.