Mấy đứa con , bà thích nhất kỳ thật chính là thằng Hai, nó thông minh, giống bà nhất. cái thằng hỗn trướng tâm cơ quá nhiều, thể chọc tức c.h.ế.t .
Tiền thì thật sự nỡ bỏ ! chẳng lẽ bỏ mặc con trai !
“Chúng tìm em gái mày! Nó tiền!”
Bọn họ đều Hà Đình tiền, bởi thà rằng đường vòng tìm Hà Đình, cũng tự bỏ tiền . Hơn nữa bà cụ Hà tính kỹ , bà ép Hà Đình lấy tiền, nó cũng lấy.
Nửa đêm gặp Hà Đình cũng dễ dàng, lăn lộn tới tận 12 giờ đêm, hai con mới trong phòng khách nhà họ Lãnh.
“Mẹ, chuyện gì !”
“Hà Đình, con thế nào cũng cứu hai trai con a.”
Hà Đình sửng sốt, chuyện gì thế !
“Mẹ đừng gấp, từ từ xem nào.”
Bà cụ kể sự tình, sắc mặt Hà Đình trở nên khó coi. 3000 đồng! Hai ông trai rốt cuộc là cái gì ! Sao bọn họ thể học chút điều nào thế.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Con nhiều tiền như .”
Nghe lời , bà cụ Hà thở phào nhẹ nhõm. Không nhiều như còn đỡ, chứ là một đồng cũng .
“Vậy con bao nhiêu? Trong tay tiền đủ, bằng cũng đến tìm con! Con cũng đấy, nhà họ Hà chúng gia đình bình dân, chỉ con là bản lĩnh, con nếu mặc kệ, thì hai trai con thật sự xong đời .”
Lời Hà Đình trong lòng thoải mái nhiều. Là con gái, từ nhỏ bà coi trọng, cuộc sống cũng chẳng gì. Hiện tại nhà đẻ việc, đầu tiên nghĩ đến là bà, điều chứng minh bà thực lực, cho nên trong lòng bà thực sướng.
“Con chỗ còn hai ngàn đồng, cứ cầm lấy dùng tạm , cứu trai tính !”
Nghe lời bà cụ Hà nhẹ nhàng thở , đứa con gái đúng là dễ dỗ, hai câu lời là thể móc ruột gan ngay. Hơn nữa, bà cũng chuyện trả tiền, nghĩa là trả cũng chẳng quan trọng.
Kỳ thật bà cũng định trả, bởi vì trong lòng rõ ràng, lương của Lãnh Hướng Dương cao, nuôi cả đám bọn họ thành vấn đề. Hơn nữa cũng , bộ quần áo Hà Đình đang mặc cũng hơn 100 đồng, nó thật đúng là thiếu tiền.
“Được, con mau đưa cho để lo liệu việc gấp, cứu con !”
Lúc , cửa phòng đột nhiên đẩy , Lãnh Kính Vân vẻ mặt lạnh lùng bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-70-benh-my-nhan-duoc-dai-lao-nuong-chieu/chuong-124-lanh-kinh-van-bi-me-ruot-tat.html.]
“Không ! Tiền thể lấy , đây là tiền để dành cho trai con cưới vợ! Cậu nợ tiền khác bắt, đó là vấn đề của chính . Hiện tại thế nhưng nhà con điền cái lỗ hổng lớn , dựa cái gì nha?!”
Nghe con gái , mặt mũi Hà Đình khó coi. Bà tính nết con gái , một khi ầm lên thì dễ dọn dẹp. Bất quá cũng may, chỉ mấy con bà ở nhà, lão gia t.ử cùng Lãnh Hướng Dương đều mặt, bằng thì quá mất mặt.
Hà Đình vẫn luôn thừa nhận nhà đẻ kém cỏi, bà trèo cao nhà họ Lãnh, sợ khác lấy việc chọc nỗi đau của bà. Cho nên ngày thường bà biểu hiện hiếu thắng, mặc hơn khác, dùng đồ hơn khác, chính là để coi thường.
Hiện tại con gái đột nhiên như , bà liền chút xuống đài , nhịn mắng một câu:
“Đồ hỗn trướng, đó là ruột của mày, là vai vế lớn, chút đạo lý cũng hiểu a!”
Nghe những lời hồ đồ của ruột, trong lòng Lãnh Kính Vân như lửa đốt, khó chịu vô cùng, cô hừ lạnh một tiếng.
“Cậu ruột thì ? Nhiều năm như con hưởng chút sái nào của ? Kẹo hồ lô từng mua cho con một xiên ? Mỗi tới đây sai bảo nhà việc thì cũng là để đòi tiền, đến mấy họ hàng tống tiền cũng đến cửa thường xuyên như thế. Người ngoài thì ông là con trai nhà họ Hà, còn tưởng là con trai nhà họ Lãnh đấy.”
Nghe lời , bà cụ Hà hung hăng trừng mắt Lãnh Kính Vân một cái. Thật ngờ nha, con ranh con cũng lợi hại phết, thông minh như . Đứa con gái ngu xuẩn của bà mà sinh đứa cháu gái lợi hại thế , cũng là chuyện lạ.
“Được , Hà Đình , cũng , con đúng là đồ vô dụng. Con gái đẻ mà cũng để nó leo lên đầu lên cổ, chỉ thẳng mũi nó mà mắng, con còn trông cậy gì nữa.”
Lãnh Kính Vân tức đến nổ phổi, đây rõ ràng là châm ngòi ly gián, mượn d.a.o g.i.ế.c . Bà già dám động thủ đ.á.n.h cô vì sợ đắc tội nhà họ Lãnh, sợ đầu cha cô oán trách, cho nên liền xúi giục cô tự tay.
*Thật đúng là ngoan độc!*
Lãnh Kính Vân thích bà ngoại, bởi vì bà dỗ dành khác, đối với cháu ngoại trai cháu ngoại gái đều tồi. Cô từ nhỏ ở nhà họ Hà, ăn ngon uống hầu hạ. một năm, cô cùng chị họ cùng thích một bộ quần áo. Lúc bà ngoại cho rằng cô còn nhỏ, hiểu chuyện, nên dỗ cô mua dây buộc tóc bằng lụa, mua quần áo mới cho chị họ.
Từ lúc đó cô liền hiểu rõ bà lão , trong mắt bà chỉ cháu nội trai và cháu nội gái, nhà họ Lãnh là ngoài. Cho nên mấy năm nay, cô sớm xa cách với bọn họ.
Chẳng qua Hà Đình là ruột, điểm đổi , cô tổng thể ngay cả ruột cũng từ bỏ. Nếu vì bọn họ quá đáng, một lấy 2000 đồng, cô cũng sẽ trở mặt.
mà, ngay giây Hà Đình thật sự tát cô một cái, một chút cũng nương tay. Lãnh Kính Vân che mặt, trong lòng lạnh lẽo, cô nhiều như là vì ai chứ?
*
“Mẹ đ.á.n.h con, thế mà đ.á.n.h con!”