“Anh sợ khác thấy ?”
Nghe vợ hỏi, Diệp Thần trả lời.
“Không sợ, chúng là giấy chứng nhận.”
Cố Phán với vẻ đắc ý, liền lưng khúc khích.
Thực Cố Phán cũng hiểu, tại Diệp Thần đối xử với cô như . Tất cả chuyện , cứ như một giấc mơ.
“Diệp Thần, tại với em như ?”
Cố Phán hỏi lời trong lòng.
“Ngốc ạ, em là vợ , với em thì với ai?”
Cố Phán nghiêng đầu, Diệp Thần, .
“Vậy nếu cưới khác, cũng đối xử với như ?”
Giọng điệu của Diệp Thần lập tức trở nên nghiêm túc.
“Người khác nào, sẽ bao giờ khác, chỉ em thôi.”
Nghe lời nghiêm túc của Diệp Thần, trong lòng Cố Phán ngọt ngào.
“ đầu tiên gặp em, nghĩ đến việc kết hôn với em?”
“Không đầu gặp mặt.”
Nghe Diệp Thần , Cố Phán ngẩn .
Trong ký ức của nguyên chủ, hình như từng gặp Diệp Thần?
“Chúng gặp khi nào?”
Nghe vợ hỏi, Diệp Thần .
“Mấy năm , một ở chỗ trai em, thấy ảnh của em, cảm thấy cô gái trông thật xinh ...”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Cái gì?
Nhìn thấy cô, cảm thấy cô trông thật xinh ?
Cố Phán ngẩn một lúc, hỏi.
“Sau đó thì ?”
“Năm ngoái và năm , vốn định nhờ trai em giới thiệu em cho , nhưng liên tục nhiệm vụ, cơ hội gặp mặt. Lúc nghỉ phép, cũng vì nhiều chuyện mà lỡ dở. Cho nên năm nay, đặc biệt dành thời gian đến Tương Thành một chuyến...”
Vậy nên, thật sự là nhất kiến chung tình?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-179-khong-phai-lan-dau-gap-mat.html.]
Chỉ điều, đối tượng nhất kiến chung tình của , là nguyên chủ?
Cố Phán hiểu , trong lòng chua xót.
Mặc dù bây giờ, cô chính là nguyên chủ, nguyên chủ chính là cô. trong lòng cô kìm mà nghĩ như .
Nếu cô là nguyên chủ, mà là khác, thì thích sẽ là ai?
Thấy vợ gì, Diệp Thần .
“Vốn dĩ chỉ cảm tình với em, nhưng khi đến Tương Thành gặp em, trong lòng một giọng mách bảo, chính là em, nhất định cưới em...”
Nghe Diệp Thần , tâm trạng vốn chút hụt hẫng của Cố Phán, lập tức lên ít.
“Thật sự là khi gặp em mới như ?”
“Ừm.” Diệp Thần khẳng định.
“Nếu đây là cảm tình, thì khi gặp em, tiếp xúc với em, thật sự yêu em từ cái đầu tiên...”
Nghe Diệp Thần như , tâm trạng của Cố Phán vui kể xiết.
Không nguyên chủ, là cô, chính là cô, là cô mà.
“Diệp Thần, em cũng thích .”
Diệp Thần vốn thấy vợ gì, đang định mở miệng hỏi, thì câu , lập tức dừng bước. Diệp Thần nhẹ nhàng đặt Cố Phán xuống, ánh mắt chăm chú Cố Phán, giọng điệu chút kích động hỏi.
“Vợ, em gì?”
“Không thì thôi.”
Cố Phán xong, định về phía chỗ để xe đạp.
Diệp Thần bước nhanh tới, giữ lấy Cố Phán.
Anh cúi đầu hôn lên, một lúc lâu mới buông Cố Phán .
“Vợ, câu , vui.”
Ánh mắt Diệp Thần tràn đầy thâm tình Cố Phán.
Cố Phán dáng vẻ của , cảm thấy cả sắp say . Sao trai như chứ?
Ông trời ơi, thật với con, để con gặp một đàn ông như .
là chỗ nào cũng .
“Chúng về thôi.”
Cố Phán thấy xung quanh một vài đang họ, cô vội vàng kéo Diệp Thần, về phía chỗ để xe đạp.