Trần Niên và mười mấy công nhân đừng là vui mừng đến mức nào.
Bình thường, bọn họ sửa nhà cho , cho uống một bát nước , là .
Cố đồng chí , tay cũng quá hào phóng .
Mỗi mấy lạng kẹo, bánh ngọt cũng hơn một cân.
Những thứ , bọn họ mang về cho vợ con ở nhà, chắc chắn sẽ vui lắm.
Cố Phán thấy bọn họ vui vẻ như , cô cũng mỉm .
“Mọi vất vả .”
“Cố đồng chí quá khách sáo .”
“Cảm ơn Cố đồng chí.”
“Cố đồng chí thật .”
Rời khỏi đây, Cố Phán tìm Hà Dương.
Hà Dương một văn phòng ở huyện, đây cô từng ngang qua, nhưng bao giờ.
Trời dần nóng lên, Cố Phán cũng nghĩ đến chuyện kho lạnh.
Hôm nay Hà Dương vặn ở văn phòng huyện, thấy Cố Phán, Hà Dương chút kinh ngạc.
“Chị dâu, chị qua đây?”
“Chị nghĩ đến chuyện kho lạnh, nên đến tìm bàn bạc.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Cố Phán , xây kho lạnh nếu nhanh, vài ngày là thể xong. ở thời đại , mất từ nửa tháng đến một tháng.
“Hải sản đây của , là dùng xe đông lạnh để vận chuyển ?”
Nghe Cố Phán hỏi, Hà Dương gật đầu.
“ , hiện nay xe đông lạnh nhiều, nhưng hải sản và các loại thịt, bắt buộc dùng xe đông lạnh.” Hà Dương đến chuyện kho lạnh.
“Trước đây chúng em, là thuê kho lạnh của xưởng liên hiệp thịt. Chẳng qua đây hải sản bán nhiều lắm, kho lạnh của xưởng liên hiệp thịt là đủ dùng. Bây giờ trời nóng , lượng tiêu thụ hải sản lớn hơn , kho lạnh cũng nhiều hơn. Chị dâu xây kho lạnh ?”
Nghe Hà Dương , Cố Phán gật đầu.
“ , chị xây ở huyện. Cái ở thành phố , ít nhất cũng ba tháng, ba tháng thời gian quá dài, đồ đạc hao hụt quá nhiều. Trên huyện thể một trạm trung chuyển...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-266-xay-xong-trong-vong-mot-thang.html.]
“Vâng, em tán thành, chuyện , bây giờ em sẽ liên hệ, bảo bọn họ trong vòng một tháng, xây xong kho lạnh, xây loại hai trăm mét vuông...”
Nghe thấy sự hào phóng của Hà Dương, Cố Phán gật đầu.
“Được.”
Nói chuyện một lúc, Cố Phán đạp xe rời .
Sắp đến ngã ba đường chia thôn Cao Gia, thôn Vương Gia và khu tập thể, Cố Phán thấy Vương Kỳ và đám đàn em của .
Nhìn thấy Vương Kỳ, Cố Phán liền nhớ đến chuyện vàng bạc châu báu biến thành đá, cô thu hồi ánh mắt, tiếp tục đạp xe, cô sợ lát nữa nhịn sẽ bật thành tiếng.
Nhìn thấy Cố Phán, lông mày Vương Kỳ cũng nhíu .
Từ khi vàng bạc châu báu mất, hứng thú của đối với phụ nữ cũng giảm ít nhiều.
thấy Cố Phán, vẫn tâm tư.
Người phụ nữ , là nhất mà từng thấy ở cái huyện . Trước đây còn từng đ.á.n.h chủ ý lên Cố Phán, kết quả những chuyện xảy mấy ngày nay, khiến mất tâm tư đó.
Bây giờ thấy, tâm tư trỗi dậy.
“Anh Kỳ, ?”
Tên đàn em trướng mở miệng hỏi , giọng điệu đầy ẩn ý.
Vương Kỳ liếc gã một cái, gì.
Tên đàn em tự cho là hiểu ý của đại ca, gã hắc hắc.
“Đại ca, nếu ý tưởng, thì hành động chứ! Người phụ nữ trông thật đấy.”
Vương Kỳ tát gã một cái.
Cố Phán bầy chim truyền lời về, trong lòng chút tức giận.
Cô xử lý mấy kẻ thế nào đây?
Cũng thể trực tiếp xông lên đ.á.n.h bọn chúng một trận.
Cố Phán suy nghĩ một lúc, khi cô xách xô tưới nước cho rau trồng ở sân , đột nhiên nghĩ một chiêu.
Cô thể chuyện với chim ch.óc, cá mú, liệu rắn rết các loại ?