Những hộ gia đình trong đại đội đến dự đám cưới, nhà nào cũng chỉ mừng một tệ, năm hào, ai hào phóng hơn chút thì mừng hai tệ, năm tệ.
Bên nhà thông gia tay, ít nhất cũng năm mươi, một trăm tệ.
Đến lúc đó, trong đại đội thấy, chừng sẽ hâm mộ, ghen tị đến mức nào.
Cố Phán về đến nhà, dựng xe đạp trong sân khóa , đó khóa luôn cổng viện, bộ về phía nhà nhị phòng.
Chẳng bao lâu , cô đến ngoài sân nhà nhị phòng.
Bên ngoài sân khá nhiều trong thôn đang tụ tập, thấy Cố Phán, mấy thím, mấy bà liền lên tiếng.
“Cố Phán về .”
“Cố Phán cũng đến dự đám cưới họ cháu ?”
“Cố Phán, cháu định mừng bao nhiêu tiền lễ thế?”
Nghe hỏi, Cố Phán mỉm đáp:
“Một tệ ạ.”
Nghe Cố Phán , lập tức châm chọc:
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Chẳng lúc cháu lấy chồng, nhà chồng cho tận một ngàn tệ tiền sính lễ ? Anh họ cháu kết hôn mà cháu chỉ mừng một tệ, thế là quá ít ?”
Cố Phán về phía lên tiếng, đó là nhà đẻ của bà nội hai Cố.
“Nhà chồng cháu cho cháu bao nhiêu tiền, đó là chuyện của cháu, liên quan cái rắm gì đến thím. Thím thích đem tiền nhà cho khác thì đó là việc của thím. Thế thím định mừng bao nhiêu tiền?”
Sắc mặt phụ nữ trung niên khó coi, bà vốn chỉ định mừng năm hào.
Nghe Cố Phán , bà quyết định mừng hai tệ, dù thế nào cũng thể để Cố Phán vượt mặt .
“Đương nhiên là mừng hai tệ .”
Nghe thím Hồ bình thường nổi tiếng keo kiệt nay mừng tận hai tệ, khá nhiều vây xem đều kinh ngạc thôi.
Cố Phán nhếch khóe miệng, cái bà thím Hồ , bình thường thích nhất là buôn chuyện thị phi, chuyện rõ ràng thật cũng bà như đúng .
Trong ký ức của nguyên chủ, thím Hồ từng ít lời đàm tiếu về Cố Phán, mà là những lời cực kỳ khó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-353-le-cuoi-lang-que-va-chiec-xe-hoi.html.]
Cố Phán vốn nghĩ cách trị thím Hồ , giờ bà bỏ hai tệ, cô nở nụ trào phúng.
Thím Hồ mà bỏ hai tệ, chắc chắn sẽ xót ruột đến mức mấy ngày liền ăn ngon ngủ yên cho xem.
Hôm nay chừng bà sẽ tranh giành gói ghém thức ăn bàn mang về, trong đại đội cũng ít thích chiếm tiện nghi, khéo khi những đ.á.n.h giành giật, đến lúc đó thì kịch để xem .
“Ây dô, thím Hồ hôm nay hào phóng thật đấy.”
“Thím Hồ thì nha.”
Có vài vốn ưa thím Hồ, lúc thấy bà cậy mạnh oai, lập tức lớn tiếng hùa .
Thím Hồ xong thì trong lòng hối hận c.h.ế.t.
bây giờ bao nhiêu đều thấy , bà chỉ đành đ.â.m lao theo lao.
Bà quyết định, lát nữa nhất định tranh giành gói thật nhiều thức ăn mang về. Như nhà bà thể ăn thêm mấy bữa, coi như ăn gỡ tiền mừng .
Cố Phán ở cửa, những trong thôn, từ ký ức của nguyên chủ, cô nhận hết mặt mũi từng .
Trong những , thấy ai vẻ khả nghi.
Cố Phán trong sân, xuống cạnh một cái bàn.
Trong sân mười mấy đang bận rộn, cũng khá nhiều xuống xí chỗ , định bụng chờ dọn cỗ.
Cố Phán đang ngó xung quanh thì thấy ngoài sân vang lên tiếng pháo nổ.
“Lạch tạch lạch tạch...”
Chẳng mấy chốc, thấy hô lớn:
“Đón cô dâu về .”
“Đón bằng xe đấy.”
Lời thốt , những dân trong thôn đang xí chỗ còn yên nữa, nhao nhao chạy ngoài xem xe .
Bình thường trong thôn hiếm khi xe đến, lúc kết hôn là xe đạp hoặc máy kéo, cô dâu xe tới, ai nấy đều vô cùng kích động.