Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo - Chương 447: Cố Phán nói gì cũng đúng.

Cập nhật lúc: 2026-04-04 01:05:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thím khách sáo quá , là hải sản của , cháu chỉ là giúp giới thiệu một chút thôi. Thời đại đang phát triển, sẽ ngày càng hơn.”

 

Cố Phán lời thím Cao , mỉm đáp.

 

Nghe Cố Phán , thím Cao càng cảm thấy, Cố Phán quá khiêm tốn .

 

“Thím Hà tổng , mấy ngày nữa, cái chợ đầu mối thể đưa sử dụng, chúng thể đến chợ đầu mối bán đồ ?”

 

“Đương nhiên là ạ.”

 

Cố Phán trả lời.

 

thím Cao và mặc dù bán hơn phân nửa hải sản cho Hà Dương, nhưng ngoài vẫn còn một hải sản, bán .

 

Mà thím Cao và hiện nay chuẩn thu mua hải sản ở các công xã trong huyện, lượng hải sản sẽ càng lớn hơn, Hà Dương bọn họ cũng thể nuốt trôi bộ lượng đó.

 

Nghe thấy lời của Cố Phán, thím Cao vui mừng cực kỳ.

 

“Vậy thím tìm quyền của Hà tổng hỏi thăm thử xem, xem đến chợ đầu mối hải sản bán hàng, cần những thủ tục gì.”

 

“Không chỉ là bán buôn hải sản, những thứ khác như lương thực dầu mỏ, rau củ, bách hóa hàng ngày, hoa cỏ, quần áo... những thứ cũng sẽ gia nhập chợ đầu mối. Đến lúc đó sẽ bán buôn, cũng sẽ bán lẻ...”

 

Nghe thấy lời của Cố Phán, thím Cao càng vui mừng hơn.

 

“Phán Nhi, đây cháu , bảo thím mua nhà ở bên đó, thím mua cho mấy đứa con trai mỗi đứa một căn .”

 

Trước khi quen Cố Phán, bà mơ cũng ngờ, một năm thể kiếm nhiều tiền như . Từ khi quen Cố Phán, nhà bà ngày một hơn. Bây giờ nhà bọn họ, là gia đình tiền nhất trong đại đội .

 

Mà những gia đình khác trong đại đội, cuộc sống cũng hơn đây gấp mấy chục .

 

Tất cả những thứ , đều là do Cố Phán mang đến cho bọn họ.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Cố Phán thật sự là phúc tinh của bọn họ a.

 

Nếu bây giờ cấm mê tín phong kiến, nhiều bà lão trong đại đội đều lập một cái bài vị cho Cố Phán, thờ cúng trong nhà.

 

Khụ, chuyện bây giờ đương nhiên sẽ .

 

“Mua nhà là , tiền, thím thể mua thêm nhà. Bây giờ chỉ là mua ở Dung Thành, thể các thành phố thủ phủ của tỉnh khác mua nhà, đường sá sửa chữa hơn, xe lửa và máy bay đều sẽ tăng tốc, các tỉnh khác, chừng chỉ mất hai ba tiếng đồng hồ...”

 

Nghe lời Cố Phán , thím Cao tưởng tượng viễn cảnh đó.

 

Nếu thật sự là , thì thật sự là quá .

 

Trước đây bà cảm thấy, nhà cửa đủ ở là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-447-co-phan-noi-gi-cung-dung.html.]

 

khi quen Cố Phán, bà cảm thấy, Cố Phán gì cũng đúng.

 

Cho nên những lời Cố Phán , bà đều tin tưởng.

 

Sau khi mua một ít hải sản tươi sống từ thôn Cao Gia, Cố Phán trở về nhà.

 

“Bà nội, đây là hải sản tươi sống mới đ.á.n.h bắt lên hôm nay, tối nay chúng ăn đồ tươi nhé.”

 

Nhìn thấy Cố Phán xách hai túi hải sản lớn đó, bà nội Cố híp mắt gật đầu.

 

“Vậy bà nội hôm nay lộc ăn .”

 

Cố Phán lấy chậu và xô , pha nước cho , bỏ hải sản mấy cái chậu và xô.

 

Bà nội Cố những con hải sản tươi rói , cảm thán :

 

“Bà nội vẫn là hơn bốn mươi năm , từng ăn hải sản tươi ngon như ở bên .”

 

“Những ngày bà ở đây, cháu sẽ kiếm thêm nhiều một chút mang về, để bà mỗi ngày đều đổi món ăn.”

 

Bà nội Cố híp mắt gật đầu.

 

Hôm qua lúc về, Cố Phán gọi điện thoại cho ba báo bình an, cô định hôm nay gọi điện thoại cho ba .

 

“Cháu gọi điện thoại cho ba đây.”

 

“Đi .”

 

Đến trạm dịch vụ, Cố Phán gọi điện thoại về quê.

 

Đầu dây bên vang lên giọng của ba Cố.

 

“A lô.”

 

“Ba.”

 

Nghe thấy giọng của con gái, ba Cố vui mừng.

 

“Sao hôm nay con gọi điện thoại về thế.”

 

“Nhớ ba và ạ.”

 

Nghe thấy lời của con gái, ba Cố khép miệng.

 

 

Loading...