Lưu Hoa lập tức vui.
“Quản lý của các , khiếu nại.”
Lưu Hoa lớn tiếng hét lên.
Nghe Lưu Hoa , nhiều khách hàng đưa mắt về phía .
Mã Linh nhíu mày.
“Tiểu Hoa, cô đang gì ?”
Cô vất vả lắm mới dịu mối quan hệ với Cố Phán, Lưu Hoa đừng hỏng chuyện.
“Chị dâu Từ, cô coi thường ...”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Cô mau , tìm khác mua quần áo.”
Mã Linh vội vàng kéo Lưu Hoa .
Lưu Hoa còn , Mã Linh hạ thấp giọng .
“Cô đừng gây chuyện, nếu đừng trách khách khí.”
Lưu Hoa sững sờ một chút, cô ngờ, Mã Linh giúp Cố Phán.
Lời của khác cô dám , nhưng chọc giận Mã Linh, công việc của cô sẽ giữ nữa.
Diêu Linh tới, đối với Lưu Hoa cô cũng , cũng Lưu Hoa là như thế nào.
Cô Cố Phán một cái, thấy ánh mắt của Cố Phán, cô tới.
“ là quản lý của cửa hàng, đồng chí, cô khiếu nại chuyện gì.”
Lưu Hoa hận hận trừng mắt Cố Phán một cái, .
“Không gì, mua một trăm tệ quần áo, cô chọn cho vài bộ.”
“Được, cô theo , bên quần áo hợp với đồng chí...”
Diêu Linh là một khéo léo, vài câu, sự chú ý của Lưu Hoa quần áo thu hút.
Liễu Chi tới, lên tiếng .
“Em việc , cần nữa.”
“Vâng.”
Liễu Chi gật đầu, tiếp tục tiếp đón khách hàng.
Cố Phán xoay , quầy thu ngân.
Lưu Hoa chọn vài bộ quần áo, tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-492-neu-khong-nhat-dinh-se-xay-ra-chuyen.html.]
Tổng cộng hết một trăm lẻ hai tệ rưỡi.
Cô đắc ý nhận lấy quần áo gói ghém cẩn thận, Cố Phán.
Nhận mười tờ phiếu bốc thăm trúng thưởng, Lưu Hoa xách đồ, ngoài cửa bốc thăm.
kết quả khiến Lưu Hoa vô cùng thất vọng.
Cô chỉ bốc trúng một giải tiền mặt hai mươi tệ và một giải may mắn.
“Sao thế ?”
Cô rõ ràng cảm thấy, cô thể trúng giải lớn.
trong tay chỉ hai mươi tệ tiền mặt và một ít xà phòng cùng khăn mặt, kẹo.
Lưu thẩm xót xa chịu nổi, thấy con gái vẫn còn đang ngẩn ngơ.
“Đi, chúng về.”
Còn ở nữa, chừng con gái nóng đầu lên.
Bà còn nhiều tiền để đưa cho Lưu Hoa nữa .
Kinh Thành.
Thẩm Linh về nhà, trong lòng cô tức giận thôi.
“Linh Nhi, ăn cơm thôi.”
Mẹ Thẩm lên tiếng gọi con gái.
“Con ăn.”
Lần cô ở Dung Thành Cố Phán bắt nạt, hai giúp cô , còn bắt cô xin , đưa cô về Kinh Thành.
“Thế thì .”
Mẹ Thẩm con gái hơn một ngày ăn gì, trong lòng lo lắng.
“Mẹ, chính là quá chiều chuộng em . Trước đây em thứ gì, đều cho em . Bây giờ thứ em , là một con , đây là thứ em là . Anh Diệp nếu nể tình nhà họ Thẩm và em bọn con, tưởng Thẩm Linh thể trở về như thế ?”
Nghe Thẩm Thừa , Thẩm bực tức lườm Thẩm Thừa một cái.
“Vậy con bây giờ ?” Mẹ Thẩm . “Vợ của Diệp Thần , chỉ là nhà quê, nhà họ Diệp lẽ nào thể đồng ý chuyện ? Mấy ngày còn hỏi thím Diệp, sắc mặt bà vẻ gì là hài lòng cả.”
“Thím Diệp hài lòng , chuyện cũng thành định cục . Mẹ, đừng chiều chuộng Thẩm Linh nữa, nếu nhất định sẽ xảy chuyện...”
Mẹ Thẩm ngờ, con trai thứ hai nhiều như , bà vẫn là bộ dạng lọt tai.
“Xảy chuyện gì? Em gái con thể chuyện gì chứ?”