“Bà nội Trần, cháu chào bà ạ.”
“Phán Nhi, chào cháu. Mấy ngày nay cháu bận rộn chuyện gì thế?”
Bà nội Trần và Cố Phán chuyện hơn mười phút, đều là quan tâm Cố Phán, hỏi thăm tình hình gần đây của cô.
Sau đó bà nội Trần mới đến Nhạc Nhạc, cảm ơn Cố Phán giúp đỡ chăm sóc Nhạc Nhạc.
“Bà khách sáo quá ạ. Cháu và Nhạc Nhạc duyên, bà nội cháu cũng vô cùng thích Nhạc Nhạc. Bà yên tâm ạ, con bé ở nhà cháu . Hay là, bây giờ cháu gọi con bé qua điện thoại nhé?”
“Tốt . Làm phiền cháu .”
Cố Phán và bà nội Trần hẹn năm phút sẽ gọi .
Cố Phán về nhà, dẫn Nhạc Nhạc đến cửa hàng dịch vụ.
Sau khi điện thoại kết nối, Nhạc Nhạc nhận lấy điện thoại.
“Bà cố ạ.”
Bà nội Trần và Nhạc Nhạc chuyện một lát, Cố Phán đều thấy bà nội Trần quan tâm Nhạc Nhạc.
Sau khi cúp điện thoại, Cố Phán trả tiền điện thoại.
“Nhạc Nhạc, chúng mua chút đồ ăn mang về nhé, cháu chọn món cháu thích ăn .”
Nhạc Nhạc thấy lời của Cố Phán, ngoan ngoãn gật đầu.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ánh mắt cô bé về phía kệ hàng, chọn hai món đồ ăn.
Nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Nhạc Nhạc, Cố Phán xót xa vô cùng.
Nhạc Nhạc quả thực dạy dỗ cực kỳ , Thành Thành và Hạnh Hạnh cũng . Mỗi cô mua đồ cho bọn trẻ, trừ phi tự cô mua đưa cho chúng, những lúc khác, chúng đều chỉ lấy một hoặc hai món đồ, tuyệt đối sẽ lấy thêm món nào.
“Cô tiền, cháu còn ăn gì nữa, cứ lấy, cô trả tiền.”
Nhạc Nhạc lắc đầu.
Chăm sóc Nhạc Nhạc mấy ngày nay, Cố Phán đối với sở thích của Nhạc Nhạc cũng chút hiểu , cô lấy thêm một ít, cùng thanh toán.
Dắt tay Nhạc Nhạc, xách theo đồ đạc, Cố Phán trở về nhà.
Khi về đến nhà, bà nội Cố xong cơm nước .
“Mau rửa tay, ăn cơm nào.”
Nhạc Nhạc ngoan ngoãn bếp rửa tay, đó giúp bày bát đũa.
Nhìn cô bé nhỏ nhắn, dáng vẻ giúp bày bát đũa, Cố Phán bảo Nhạc Nhạc xuống.
“Ngoan, mau xuống, chúng ăn cơm thôi.”
Cố Phán pha cho Nhạc Nhạc một cốc sữa bò.
Bây giờ bên sữa bò tươi, mỗi ngày chỉ thể cho Nhạc Nhạc và bà nội uống sữa bột thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-chop-nhoang-my-nhan-mot-thai-nam-bao-lam-giau-tren-dao/chuong-521-anh-mat-cham-phai-mot-cai-dau-nho.html.]
Buổi tối, Cố Phán dẫn Nhạc Nhạc ngủ trong phòng ngủ.
Lúc đang ngủ mơ màng, Cố Phán thấy tiếng mở khóa, cô lập tức cảnh giác lên.
Nghe thấy khi cửa mở, tiếng bước chân quen thuộc, là Diệp Thần, Cố Phán liền dậy.
Diệp Thần bước nhanh , mở cửa.
Anh thấy trong phòng ngủ, đèn bàn đang sáng, vợ đang giường.
Diệp Thần bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy Cố Phán.
Cố Phán xoay Diệp Thần.
“Anh về .”
Cố Phán tỉnh , chuyện cũng dịu dàng hơn bình thường vài phần, dáng vẻ của vợ, Diệp Thần cúi đầu hôn xuống.
“Ưm.”
Cố Phán sợ Nhạc Nhạc tỉnh giấc, vội vàng đẩy Diệp Thần .
Ánh mắt Diệp Thần lúc chạm một cái đầu nhỏ.
Nhạc Nhạc?
Sao con bé ở đây.
Diệp Thần sửng sốt một chút, sắc mặt nhanh khôi phục sự bình tĩnh.
“Dượng.”
Nhạc Nhạc mơ màng Diệp Thần, gọi Diệp Thần.
Diệp Thần nở nụ , ừ một tiếng.
“Ngoan, ngủ .”
Ngọn lửa trong cơ thể Diệp Thần lúc đều đè ép xuống.
“Anh tắm một cái, em và Nhạc Nhạc ngủ trong nhà, lát nữa ngủ ở ký túc xá.”
“Nhạc Nhạc ngủ bên trong, tắm rửa xong thì ngủ ở bên ngoài .”
Cố Phán chút tiều tụy, gầy một chút, lên tiếng .
“Được.”
Cố Phán thấy Diệp Thần dậy, cô xoay , ôm lấy Nhạc Nhạc dỗ dành.
“Ngoan, ngủ .”
Nhạc Nhạc sấp trong lòng Cố Phán, bao lâu ngủ .