[Quân Hôn] + [Dị Năng] Vợ Quân Nhân Vừa Kiều Diễm Lại Can Trường, Được Chồng Cưng Chiều Như Mạng Sống - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:54:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bất chợt, trong đầu Tào Quế Lan hiện lên dáng vẻ mỉm của Khương Linh, cùng với dáng vẻ lúc nãy Thạch Đầu nhà bà cứ chằm chằm về phía , rõ ràng là đang Khương Linh!”

 

Tào Quế Lan đột ngột về phía , liền thấy Khương Linh đang ủ rũ Tô Lệnh Nghi gì đó.

 

Tâm trạng bà bỗng trở nên phức tạp.

 

Ban đầu bà ưng Tô Lệnh Nghi, nhưng bà Tô Lệnh Nghi công khai bảo đối tượng , bà cũng thể phá đám .

 

Lúc mà đẩy con trai thì còn lý, đối tượng còn xông thì đúng là hổ.

 

Bà tuy con trai cưới vợ , nhưng cũng nổi mấy chuyện hạ lưu đó, bà mà thì chẳng khác gì mấy mụ .

 

Phía xa, Khương Linh trợn tròn mắt Đại đội trưởng, yếu ớt giơ tay :

 

“Đại đội trưởng, vẫn nên tiếp tục cắt cỏ lợn ạ.

 

Ngộ nhỡ lúc đang việc mà ngất xỉu, tốn nhân lực vật lực khiêng đến trạm y tế công xã, lỡ sản xuất thì đúng là việc lớn, thể kẻ tội đồ như ."

 

Tào Quế Lan thở dài một hồi lâu, quả nhiên, cô gái là loại việc mà.

 

Chương 91 Khương Linh ngất xỉu

 

Khương Linh xong, Tiền Hội Lai sững sờ cả , Tô Lệnh Nghi và Cao Mỹ Lan thì che mặt, nên khuyên nhủ thế nào.

 

Hồi lâu , một giọng nghiêm túc vang lên:

 

“Khương Linh, tư tưởng của cô đúng, chúng là thanh niên tri thức hưởng ứng lời kêu gọi của tổ quốc xuống nông thôn, thể sợ khổ sợ mệt , những khác ngày nào cũng , chỉ mỗi cô ngày nào cũng cùng mấy đứa nhỏ cắt cỏ lợn, hành vi của cô là vô cùng chính xác, thấy giác ngộ tư tưởng của cô vấn đề đấy."

 

Khương Linh theo hướng giọng , thấy Lý Nguyệt Hồng đang thẳng lưng, cô một cách đầy phẫn nộ, giống như Khương Linh chuyện gì đại nghịch bất đạo lắm .

 

Thấy Khương Linh sang, Lý Nguyệt Hồng càng ưỡn thẳng lưng hơn, Tiền Hội Lai đang định gật đầu hưởng ứng thì thấy Khương Linh một cách đầy lý lẽ:

 

“Đồng chí Lý Nguyệt Hồng, cũng nghiêm túc phê bình cô một chút, cô chiếm lợi của mà lấy tư tưởng phê bình thế?"

 

Khương Linh dứt lời, những xung quanh bật khúc khích, Lý Nguyệt Hồng đỏ bừng mặt:

 

“Khương Linh, lời của cô là ý gì, chiếm lợi của cô lúc nào hả?"

 

Lúc câu còn liếc Tào Quế Lan một cái, thấy Tào Quế Lan cũng đang ở đó, nhất thời mặt đỏ tía tai:

 

“Cô đừng bậy, thiếu thứ gì cả, chiếm lợi của cô gì chứ?"

 

“Cô cũng đừng nóng nảy," Khương Linh kéo dài giọng u ám:

 

“Ai là thấy ăn thịt mà mắt đỏ rực lên hả?

 

Ai là thấy ở một một phòng cũng dọn ở cùng mà trả tiền?

 

Đồng chí Lý Nguyệt Hồng, cô dám bảo ?"

 

Các thanh niên tri thức xung quanh càng rộ hơn, Dư Khánh còn thêm dầu lửa, hắng giọng một cái:

 

“Ai là thấy dưa muối trong bát ít mà hận thể ăn sạch một hả."

 

Lần thì , các thanh niên tri thức đều vang, chuyện một điển tích.

 

Đó là hôm đó Lý Nguyệt Hồng thấy dưa muối ít, một đũa gắp sạch sành sanh, nhưng dưa muối bỏ ớt, thế là cho Lý Nguyệt Hồng sặc sụa ho khụ khụ suốt một buổi.

 

Bị toạc công chúng, sắc mặt Lý Nguyệt Hồng càng khó coi hơn, dân làng đó xì xào:

 

“Đám thanh niên tri thức khổ thật, đến dưa muối cũng coi là đồ ."

 

“Chứ còn gì nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/quan-hon-di-nang-vo-quan-nhan-vua-kieu-diem-lai-can-truong-duoc-chong-cung-chieu-nhu-mang-song/chuong-111.html.]

 

Khương Linh Lý Nguyệt Hồng:

 

“Còn về chuyện việc, bất kỳ lao động nào, miễn là tạo giá trị thì đều ý nghĩa tồn tại.

 

Cắt cỏ lợn thì chứ, chúng cắt cỏ lợn thì lợn trong chuồng lấy gì mà ăn, lợn ăn cỏ lớn thịt , lợn lớn thịt thì đại đội lấy gì nộp nhiệm vụ cho công xã, dân làng thịt lợn ăn Tết .

 

Lao động phân biệt sang hèn, đây sức khỏe yếu việc nặng, nhưng cũng dốc hết sức .

 

chính là một đồng chí ."

 

Lời lẽ đều hết , Lý Nguyệt Hồng tức giận bỏ , Tiền Hội Lai chỉ ngón tay Khương Linh, hồi lâu mới :

 

“Thế cũng , bắt buộc xuống ruộng."

 

Trong nháy mắt, lòng Khương Linh nguội lạnh một nửa.

 

Tiết trời đầu thu, tuy sáng tối mát mẻ, nhưng lúc buổi trưa thời tiết vẫn oi nóng.

 

Hôm nay là gặt lúa mì vụ xuân, lúa thô cứng đ-âm tay đau, Khương Linh lúc đến định việc, cho nên bình thường mặc gì thì giờ mặc nấy, lúc cũng chỉ thể c.ắ.n răng theo qua đó.

 

Nhóm Tô Lệnh Nghi cũng là đầu tiếp xúc với loại công việc , cũng chắc thế nào.

 

Tuy nhiên, các thanh niên tri thức ở điểm thanh niên tri thức thuộc về một tiểu đội, Hà Xuân sống ở đây mười năm , việc gì cũng , thấy dáng vẻ bồn chồn của họ, Hà Xuân liền giao việc:

 

“Thanh niên tri thức cũ chúng sẽ gặt lúa, thanh niên tri thức mới các cô tiên cứ theo Minh Phương học cách bó lúa, đó lát nữa chuyển lên xe."

 

Chung Minh Phương họ :

 

“Đừng sợ, thu hoạch vụ thu tuy mệt, nhưng mệt xong là thể chia lương thực .

 

Mọi đừng quên, các cô còn đang nợ lương thực của đại đội đấy, nỗ lực kiếm điểm công thì chia lương thực, năm sẽ đói đấy."

 

Nói xong, phía Đại đội trưởng cũng bảo bắt đầu việc.

 

Cánh đồng lúa mì trải dài ngút ngàn, bông lúa vàng óng, nặng trĩu, đây là một năm bội thu.

 

Vốn dĩ đây là một bức tranh vô cùng tươi , nhưng vì tự tay việc, Khương Linh cảm thấy vô cùng gian nan.

 

Các thanh niên tri thức cũ nhanh nhẹn bắt đầu gặt lúa , Chung Minh Phương ôm một bó lúa giảng giải cho họ bao nhiêu lúa thì bó thành một bó, dùng rơm rạ buộc bó lúa như thế nào.

 

“Thật cũng khá đơn giản, xoắn c.h.ặ.t thế nhét đầu bên trong là , chú ý đừng để thương tay."

 

Nói xong đồng loạt xuống bắt đầu việc.

 

Nhìn thì đơn giản, nhưng thì chẳng đơn giản chút nào.

 

Khương Linh định lấy một đôi găng tay từ trong gian , thì thấy mắt đưa tới một đôi, là của Chung Minh Phương, Chung Minh Phương :

 

“Em dùng , tay chị vết chai , dùng cũng ."

 

Nghe lời , Khương Linh nhịn bàn tay của Chung Minh Phương, vô cùng thô ráp, khớp xương to, tay càng nhiều vết chai sạn.

 

Đây chính là sự rèn giũa của mười năm cuộc sống thanh niên tri thức.

 

Khương Linh thể tưởng tượng nổi nếu cô ở nông thôn mười năm mà Linh Tuyền thì sẽ .

 

Hiện tại trong gian quả thực vẫn còn chút Linh Tuyền, ít nhất thể giúp cô dễ chịu hơn một thời gian, nhưng khi Linh Tuyền dùng hết thì ?

 

cô cũng tiếp tục xuống ruộng, lao động vất vả ngày qua ngày ?

 

thể kiên trì đến kỳ thi đại học năm ?

 

 

Loading...